Thi đấu (phần ba)

Hôm qua nhìn lên những chiếCup sáng bóng, lóng lánh, đẹp đẽ trên tủ tường lại muốn viết về những kỷ niệm thi đấu bóng bàn của anh cu Tí.

Lần đầu tiên anh tham gia thi đấu khi mới 8-9 tuổi. Anh lúc đó chắc chưa biết gì về thể thức thi đấu, anh chỉ biết rằng sẽ được chơi bóng cả ngày, thế là vui rồi.

Ở trong câu lạc bộ bóng bàn anh lúc đó nhỏ tuổi nhất, các anh lớn bảo gì anh làm nấy, đỡ bóng phải thế nào, phát bóng ra sao, di chuyển chạy đi chạy lại anh bắt trước như một con khỉ, không cần suy nghĩ. Những câu hỏi của anh thường chả ăn nhập vào đâu, nhưng vẫn được trả lời lẫn giữa ngiêm túc và hài hước. Với bộ mặt ngơ ngơ và những câu hỏi bất ngờ của mình chắc mọi người không biết anh ngố hay là khôn. Chỉ biết rằng anh được chấp nhận như một đứa em út trong gia đình đông con, tất cả giúp đỡ nhau, luôn luôn ríu rít và tràn ngập tiếng cười.

Sáng sớm ra bố chở anh qua nhà huấn luyện viên Andy để cùng nhau lên đường đi thi đấu. Nơi thi đấu Erding chỉ cách nhà hơn 30km, cũng là một câu lạc bộ bóng bàn. Họ đã nhiều lần đăng ký tổ chức nên mọi cái rất quy củ. Ai muốn tham gia thi đấu đã phải đăng ký trước. Ban tổ chức lên danh sách và bốc thăm chia các bạn cùng lứa tuổi thành từng nhóm khoảng 5-6 người. Các bạn đánh vòng tròn một lượt tính điểm để tìm ra 2 bạn nhất nhì nhóm sẽ được vào vòng sau. Sau đó các bạn hoặc đấu loại trực tiếp hoặc lại lập nhóm để thi đấu để tìm ra người vô địch. Thể thức không khác mấy các giải bóng đá thế giới.

Cái lôi cuốn các bạn trẻ có lẽ là không khí náo nức nhộn nhịp. Thường mỗi bạn đi thi đấu ngoài huấn luyện viên đều có thêm bố hoặc mẹ đi cùng, có bạn còn có cả gia đình ông bà đi theo. Nó quả thật như một ngày hội vui chơi. Ban tổ chức phần lớn là những người tình nguyện. Họ đã làm sẵn bánh ngọt, càfe, các loại bánh mỳ kẹp và nước uống để phục vụ cho tất cả mọi người. Tất cả được bầy bán trên bàn ở ngoài sảnh lớn với giá rất rẻ, vừa cho hầu bao của mọi gia đình. Tiền thu được sẽ trả vào chi phí cho cuộc thi và sung quỹ cho câu lạc bộ đứng ra tổ chức, góp phần vào việc mua sắm đồ tập cho các em (bàn bóng, lưới, quần áo luyện tập, vv.). Những người tình nguyện không lấy về một đồng nào, dù họ đã bỏ ra không ít công sức thời gian tổ chức và phần lớn chi phí mua bán cũng đều cho vào công quỹ hết.

Sau khi thay quần áo các bạn vào phòng thi đấu để tập luyện cho nóng trước khi bước vào vòng loại. Phòng thi đấu ở đây cũng như phần lớn các phòng thể thao ở các câu lạc bộ khá cao (khoảng 5-6 m) và rộng rãi. Bình thường ra người ta có thể thi đấu bóng rổ, bóng ném, bóng đá trong nhà hoặc luyện tập bóng bàn, thể dục dụng cụ, vv ở đây. Sân tập này như vậy có thể được sử dụng liên tục cho các hoạt động thể thao khác nhau bằng cách chia thời gian sử dụng. Tiền đầu tư cho một phòng thể thao như vậy có thể khá nhiều, nhưng so với giá trị sử dụng sẽ không bị lãng phí.

Khoảng 15 bàn bóng đã được sắp xếp phân chia thành từng lô nhỏ ngăn cách bằng những rào cản thấp chừng 60 cm. Xung quanh sắp đặt ghế bank dài cho huấn luyện viên và phụ huynh cố chỗ ngồi xem thi đấu. Tiếng bóng bàn rào rào khắp nơi vang lên, những cánh tay lên xuống nhịp nhàng, tiếng chân di chuyển qua lại liên tục. Bố vừa ngắm anh cu tập luyện với anh Andy, vừa nhìn ngó xung quanh để đánh giá đối thủ của anh.

Chỉ chưa đầy một năm ở câu lạc bộ trình độ của anh đã lên rất nhiều. Nhờ có sự động viên và giúp đỡ của anh Andy cùng các anh trong câu lạc bộ đường nét đánh của anh đã đâu ra đấy. Quả thật cái gì muốn giỏi đều phải bắt đầu từ rất sớm. Tiếp thụ kiến thức lúc còn bé là sự tiếp thụ trực tiếp, không suy luận như viết lên tờ giấy trắng. Kiến thức vào đến đâu được tiếp nhận và sử dụng đến đó. Lúc đã lớn trên 18 tuổi kiến thức được tiếp nhận qua suy luận, nối từ cái này sang cái khác. Chẳng may quên ở giữa là quên hết phần sau. Tờ giấy đã đầy chữ, viết thêm vào phải xóa bớt những cái cũ đi, học trước quên sau là chuyện dễ hiểu. Sau nữa bộ nhớ lúc còn bé là bộ nhớ cơ bản có dung lượng lớn hơn nên có thể tiếp thụ được nhiều hơn.

Đúng như dự kiến của huấn luyện viên Andy anh vượt qua vòng loại dễ dàng. Ở lứa tuổi của anh các bạn phần lớn đỡ được bóng qua lưới là hài lòng. Anh đã có thể tiu (Vorhand), ve (Rückhand) khá thành thạo nên nhiều bạn không kịp trở tay. Nhiều lúc trên cơ hẳn bạn nào, anh vẫn để cho bạn không thua trắng (zu Null) mà vẫn gỡ lại được 1-2 quả. Hỏi anh tại sao, anh bảo Tí muốn thể hiện sự tôn trọng (respect) với bạn. Rất hay ! Cái này anh cũng học được từ các anh trong câu lạc bộ.

Vào vòng trong cuộc thi đấu đã căng thẳng hơn. Đã có lúc anh để thua một séc. Ai thắng trước 3 séc là sẽ thắng. Bởi vậy sau mỗi séc các đấu thủ lại được huấn luyện viên gọi riêng ra một góc, chỉ bảo cho biết cần thay đổi hay làm gì tốt hơn để tránh lỗi và khai thác những điểm yếu của đối thủ. Sau nữa về tinh thần cũng rất quan trọng. Huấn luyện viên giỏi là huấn luyện viên có thể giúp học trò thể hiện hơn cả khả năng của mình trong lúc thi đấu và tin vào bản thân mình.

Trong phòng thi đấu chen lẫn với tiếng bóng bàn đã có những tiếng khóc của các cậu bé cô bé thua trận. Sau trận đấu bị thua chúng chạy thẳng đến ôm bố mẹ khóc nức nở, không giấu diếm cảm xúc thất vọng của mình. Để rồi chỉ lát sau khi được ôm ấp vuốt ve và an ủi chúng lại chạy đi chạy lại cười tươi cùng chúng bạn. Trẻ con ít khi giấu cảm xúc của mình, khóc cười đi liền với sự thay đổi cảm xúc của chúng. Khóc xong là cảm giác thất vọng cũng hết như dòng sông qua khúc gập gềnh lại đến chỗ hài hòa, thật tự nhiên. Người lớn đại đa số không cho phép mình thể hiện cảm xúc ra ngoài, nhiều người giấu diếm cảm xúc thật của mình tự gây nên tắc ngẽn trong cơ thể thể hiện qua bệnh tật hoặc trong tình cảm thể hiện qua sự trầm cảm, vv. Có lần tôi đọc dược ở đâu đó một nhà tu đã nói ông ta tu để quay lại thành trẻ con. Điều này cũng không khó hiểu.

Và rồi trận đấu cuối cùng cũng đã qua. Anh Tí đã vượt qua các đấu thủ và nâng cao chiếc Cup vô địch bóng bàn đầu tiên của mình. Anh chắc cũng vui vì không ngờ lần đầu tiên thi đấu đã đoạt cúp. Không những thế anh lại có thêm được mấy bạn bằng tuối với mình. Sau khi thi đấu chúng lại chơi đùa với nhau chơi bóng bàn chạy vòng tròn, cười như nắc nẻ, vốn là trò chơi mà trẻ con rất ưa thích khi chơi ngoài công viên.

Đầu tuần

Computer của tôi ở chỗ làm có duy nhất một file nhạc – Healing Gift for Humanity.
Thường tôi không nghe nhạc ở chỗ làm. Nhưng thỉnh thoảng có bạn vô tư bàn luận rất to (bạn ấy hình như bị ngãng tai, nói rất to và cười cũng oang oang không kém) thì lại úp cái tai nghe lên.

Và lần nào cũng như lần nào, cứ đến phút 55 là người chùng xuống, giống cảm giác của người đi nắng đi vào bóng râm, vì nhạc chỗ đó rất dịu và calming down.

Người bên cạnh mà hỏi thì sẽ thấy một khuôn mặt đang ngơ ngơ của tôi. Cái mặt ngơ ngơ đó sẽ kiên nhẫn nghe câu hỏi và kiên nhẫn trả lời, nhưng câu trả lời sẽ không ăn nhập với câu hỏi.

Cậu đồng nghiệp sẽ nghe kiên nhẫn, nhìn rất wonder, rồi im lặng 2 giây, hỏi với giọng băn khoăn giả vờ “Mày … đã thức hẳn chưa ?”
Heheh.

Sáng nay cậu ấy có vẻ không hồ hởi lắm. Sáng đầu tuần thường mọi người hơi nằng nặng…
Tôi cũng chẳng hỏi han, biết là chỉ vài tiếng đầu, rồi cậu ấy sẽ nhanh chóng quen với nhịp làm việc.
….

Ra bếp pha nước chè, một cậu đồng nghiệp khác hồ hởi nói chuyện.
Cậu này cũng lạ lắm, đang là trưởng phòng một nhóm, chuyển đến team của tôi cậu ấy làm việc như chuyên viên, tức luôn tìm hiểu những yêu cầu của các công nghệ mới và khả năng áp dụng chúng vào SW của chúng tôi.

Trước đây cậu ấy giữ một khoảng cách nhất định với tôi, và hay có tâm trạng xấu.
Dần dần cậu ấy xởi lởi dần ra, và giờ thì như người quen lâu năm, gặp là cười nói kể lể. Cậu ấy kể chủ nhật vừa rồi cậu ấy cùng vợ đi xe đạp đến đâu đến đâu. Tôi cũng lơ ngơ tiếp chuyện.

Chủ nhật thời tiết quả là đẹp” – cậu ấy nói
„Ừ, rất đẹp. Mà hôm qua cũng đẹp đấy chứ“ – tôi thêm vào vô tư.
„Hôm qua mà đẹp? Hôm qua trời mưa mà.“
„Thế à, trời mưa à? Sao tao lại không nhớ nhỉ.“
„Trời mưa! Thế mày ở đâu cả ngày?“ – cậu nhấn mạnh, nhìn tôi trêu chọc
„Tao ở đâu nhỉ? … Không biết tao làm gì hôm qua nhỉ?“

Tôi ngẫm ngợi – mấy cậu ra lấy cafe đứng quanh kiên nhẫn chờ tôi nhớ lại.
Tôi không thể nhớ ra hôm qua tôi làm gì, đành bảo “chắc tao xem tivi cả ngày rồi”, cả ba cậu cười ầm lên khoái chí, lợi dụng cơ hội cầm cốc café chuồn thẳng.
….
Hai ba phút sau mới định thần lại. Buổi sáng hôm qua nhà tôi lốc thốc lôi nhau ra trung tâm xem người ta dựng cây nêu mới. Nào người, nào bia bọt, nào nhạc, nào nhảy, đâu có mưa cả ngày.

Ấy dà, cái hội đồng nghiệp này, toàn làm mình rối trí.

Dòng đời – Ghen tỵ

Ghen tỵ là thứ cảm xúc thỉnh thoảng tôi có, là thứ cảm xúc tôi biết nó chỉ gây rối cho mình chứ không đem lại gì hay ho.

Thứ cảm xúc này không xa lạ với tôi. Có điều hình như khi còn trẻ tôi ít có cảm xúc này, mà lại có một thứ cảm xúc khác, hơi giống tự ti.

Lớn dần, có cuộc sống riêng, có gia đình con cái, công việc ổn định, cảm xúc tự ti mất dần, thay vào đó là tự kiêu, thích khoe khoang và ghen tỵ. Không biết người khác có vậy không, ở tôi những tính này nổi trội bắt đầu từ tuổi 40. Mọi cảm xúc bắt nguồn từ sự so sánh mình và người.

Khi nhận biết ra chúng rõ ràng, thấy buồn cho kiếp người, có cảm giác như đạo đức con người đi xuống chứ không phải đi lên. Và tôi thấy mọi thứ vô nghĩa, có vẻ như cuộc sống càng ok thì người ta lại càng lắm tính xấu.

Rồi tôi quen với chúng, chấp nhận chúng ở bản thân. Rồi đến một moment mỗi khi chúng nổi lên, tôi nhận biết chúng rõ ràng như nhìn thấy cá nhảy lên khỏi mặt nước. Tôi kệ chúng, biết đó là cảm xúc đến rồi đi, dừng ngay mọi suy nghĩ tiếp theo, thứ suy nghĩ không hay ho gì, kiểu như „chắc gì đã hay, đời còn dài,….“.

Khi ý thức không để có cái cảm xúc đó manipulate mình, mọi suy nghĩ sẽ không còn, nhưng có một cảm giác nằng nặng ở ngực. Cảm giác này sẽ còn lưu lại một lúc, rồi đi.

50 tuổi vẫn là tuổi có thể chuyển hóa, và có thể chuyển hóa mạnh mẽ. Lúc đó bạn không còn vương vấn nhiều chuyện. Bạn ít sợ. Bạn không phải sống với vỏ bọc nữa, bạn sống với con người thật của bạn hơn, và mất ít năng lượng chăm chút cho cái vỏ bọc của bạn hơn.

Heheh, càng ngày càng thấy mình viết như kể lể. Thôi kệ nó vậy, đôi khi người ta phải cân đối giữa thời gian, niềm vui, và mong muốn.

Tôi không thể chặn dòng sông cảm xúc lại để mà gạn thật trong nước rồi mới soi bóng mình. Tôi muốn soi bóng mình, capture một hình ảnh của mình, của trời đất, trên dòng sông đang chảy. Hình có nhòe, có rung rinh, có tối,… thì vẫn là một moment của tôi giữa vạn vật. Ah, và tôi thấy đạo đức con người không đi xuống. 

Con gái kể – Đi một ngày đàng

Nghe bố kêu : chị Tủm thay avatar rồi … mẹ bèn giương mục kỉnh lên chuẩn bị nói chuyện với chị. Bố mẹ châu mặt vào cái Handy bé Tí, hào hứng đợi chị cầm máy.

Sao bố timing dở hơi thế“ – chị kêu – „Tủm phải đi theater bây giờ…. Chào bố mẹ nhé“. Bố chị khùng khục lắc đầu cười – nhắc đi nhắc lại cái câu của chị – timing dở hơi.

Ảnh chị dùng làm Avatar là ảnh chị chụp selffie cả nhà ở London. Ai cũng tươi tắn, mẹ đứng bên cạnh châu mặt vào cười tít. Mẹ rất thích cái thế đứng châu mặt này chị ạ. Mẹ luôn thích trêu một ai đó.

Chiều chị gọi lại. Bố mẹ lại đeo mục kỉnh, ngồi ngay ngắn vào bàn bảnh chọe nói chuyện với chị. Mẹ chỉ muốn bỏ cái hình phone đỏ chóe trên màn hình Handy, nó che mất mặt của chị.

Chị mới đi thăm trường Cambrige về. Chị thích cái trường đó lắm. Thích nhất là chuyện trong học kỳ thứ 2, bạn nào đứng trong top 10 sẽ được ở một cái phòng thênh thang, lại còn có private buttler nữa. Vậy là không phải con nhà giàu mới được ở phòng đẹp, mà con nhà nghèo cũng có cơ hội đó. Cambrige còn có rất nhiều khu vườn tuyệt đẹp, những nhà thờ cổ kính, đó là điểm thứ 2 chị thích ở nơi này. Ở nơi đó còn có rất nhiều hoạt động nghệ thuật, hội họa, kịch,… những hoạt động chị thấy rất ít ở Đức.

Chị mê nơi này quá rồi. Chị mê tít nó rồi. Mẹ bảo chị mà ở đây lâu chắc chị bị stressed lắm, vì chị thích làm nhiều thứ quá, chị dài giọng lẩm bẩm „ja, Tủm biết“.

Hỏi chị đã cãi nhau với Anna lần nào chưa, chị trả lời giọng ngạc nhiên
„Chưa… sao lại phải cãi nhau… ở đây người ta thích nói chuyện hòa bình với nhau“.
Bố hỏi „thế à, họ ít đưa ra ý kiến riêng à?“.
„Có chứ, nhưng họ luôn bắt đầu bằng câu : mình thì nghĩ là …. và kết thúc bằng câu: nhưng có thể là bạn đúng. Người kia sẽ nói : mình thấy bạn có thể đúng, rồi mọi người bàn luận tiếp, không cãi nhau“.

Mẹ lại hỏi „thế cô chú đã cãi nhau lần nào chưa?“, mẹ hay đưa ra những câu hỏi thẳng và hơi thóc mách như vậy để biết được câu trả lời spontant không qua suy nghĩ của chị. Những câu trả lời như vậy thường phản ánh đúng tâm tư của chị.

Không, nhà này ai cũng thích hòa bình nên chẳng ai nghĩ đến chuyện cãi nhau. Chú và Anna hay nói về chính trị, mọi người bàn nhiều về dự luật bảo hiểm Y tế, là vấn đề được quan tâm nhất ở đây. Mọi người cũng quan tâm về đợt bầu cử tới…“. Bố bảo „chị cứ học tập rồi về nhà sống hòa bình với Tí nhé“.
„Tủm thích hòa bình nhưng Tí cũng phải thích hòa bình chứ. Ở đây Anna có ông anh hơn bạn ấy 5 tuổi, và bạn ấy ý thức được rất rõ ràng là bạn ấy thích chọc tức ông anh của bạn ấy. Bạn ấy chủ động làm những việc làm ông anh của bạn ấy phát điên lên – thì đó là nhiệm vụ của tớ trong nhà này mà – bạn ấy bảo“.

Hahah, đi một ngày đàng học một sàng khôn (reisen macht schlau). Bố mẹ thấy thật may mắn chị đã rơi vào môi trường lành mạnh, có nhiều ảnh hưởng tốt lành đến chị. Chúc chị sẽ vẽ được một bức tranh thật tươi mát đầy niềm vui cho sinh nhật tới đây của Anna. Cô gái đó làm cho thế giới quanh cô lung linh đẹp đẽ lên, đúng không chị?

Chuyện thường ngày

Sáng đặt nồi xôi lên rồi đi dạo một vòng. Thủ thêm cái máy ảnh. Quanh nhà có rất nhiều các bạn sóc, mà mỗi lúc gặp thì lại không có máy để chụp. Các bạn sóc thì có thể ngắm cả tiếng, các bạn cứ nghênh nghênh, thoăn thoắt, cái đuôi bông bông tung tẩy trông rõ ngộ.

Cánh đồng trống trước nhà chắc sẽ chỉ tồn tại thêm một thời gian ngắn. Khu vực này sẽ được xây dựng trong nay mai, nhà cửa sẽ được xây thoáng đãng.

Đây là cái nhà cũ ở ngã tư, con đường chính chạy qua Garching. May quá cách đây hơn tháng tôi đã chụp được một cái khi mái chưa bị đổ. Lúc đó cái mái đã vẹo cong, giờ thì chắc chỉ tuần nữa là sẽ mất nửa cái mái. Ngôi nhà này chắc đã hơn trăm tuổi. Hồi đó Garching chỉ là một cái làng nhỏ toàn làm nghề nông. Phía nửa nhà có cái cửa gỗ cao màu đen thường dùng để giữ gia súc hoặc chứa cỏ. Phía nửa nhà bên này dùng để ở. Cửa sổ đều bé. Trên nóc nhà có cột để giữ dây điện. Phía bên khuất của ngôi nhà vẫn còn cái ghế đu của trẻ con trong vườn.

Những ngôi nhà vườn thế này thường là nơi cả trẻ con lẫn người lớn rất yêu mến. Chỗ này cách đây vài chục năm chắc đã từng ngập tràn tiếng cười của trẻ con, tiếng nói chuyện râm ran của người lớn. Chắc vài ba thế hệ đã từng sống cùng nhau ở đây. Mỗi lần qua đây tôi cứ cố nhòm sâu vào ngôi nhà. Nó có vẻ như đã bị bỏ hoang từ lâu lắm rồi.

Rặng cây sồi. Nhìn cây sồi già lại nghĩ đến một đoạn trong truyện Chiến tranh và Bòa bình của Lev Tolstoi. Một sáng sớm thức dậy, Natasa ra ngoài vườn và bất chợt nhận ra những chồi lá tươi mơn mởn đang nhú ra từ khắp các cành cây già cỗi sù sì của cây sồi. Một cảm xúc ngỡ ngàng của cô gái đến tuổi thành niên, nhưng Lev tả như thế nào đó mà tôi nhớ là mình đã rất xúc động khi đọc. Và cái ấn tượng tươi mới trẻ trung đó in hằn trong tâm trí của tôi.

Đó có lẽ là truyện tiểu thuyết duy nhất tôi đọc nguyên bản bằng tiếng Nga. Tôi có anh bạn thích Dotstoevski, anh ấy hay kể như thể để thuyết phục tôi đọc truyện đó, nhưng bản tính tôi có lẽ từ nhỏ đã không thích những gì sâu sắc quá. Tôi luôn thích cái gì nhẹ nhàng và không bám víu.

Đứng cùng ông chồng nhìn lên tán cây. Gió nổi lên là tán cây rì rào, càng lúc càng to, át mọi tiếng động xung quanh. Có cảm giác như cây đang chào đón người. Thấy hàm ơn và vui ghê lắm. Càng lắng nghe, thấy rặng cây như càng vui hơn, càng lao xao say mê hơn. Cứ như chúng đang hòa giọng hát một bài hát chào mừng vậy. Cây chắc cũng thích gặp người tri kỷ, heheh.

Lại nhớ câu chuyện hôm qua vừa xem trên youtube. Có một người chơi đàn vĩ cầm ở ngoài phố. Mọi người qua lại vội vã, vài người đứng lại nghe 1,2 phút rồi đi tiếp. Vài người cho tiền. Trẻ con thường thích đứng lại lâu hơn, nhưng bố mẹ chúng kéo chúng đi. Khi bản nhạc kết thúc, chỉ có 6 người đang đứng nghe, họ ngay sau đó bỏ đi, không một lời bình phẩm. Hai ngày sau, người đàn ông đó biểu diễn trong nhà hát, mỗi vé giá trên 100 USD. Ông đánh đúng bản nhạc ông đã đánh trên phố, một trong những bản nhạc hay nhất viết cho Violin. Ông là một trong vài nhà vĩ cầm đánh hay nhất thời nay.

Không biết ở trên phố ông đã nghĩ gì khi hoàn thành xong bản nhạc mà không một tiếng vỗ tay? Con người đôi khi phải ý thức để chuyển tâm thế để có thể thưởng thức một cái gì đó, một tác phẩm, một tiếng chim kêu, một ánh nắng sáng mai. Thứ tâm thế người ta có thể có ngay tắp lự, khi thay vì hướng ra bên ngoài, tất bật với thời gian, công việc, cuộc hẹn,…, người ta hướng vào bên trong.

Đây là cây Birke, không biết có phải cây bạch dương? Lá cây rũ xuống mềm mại giống hệt cây liễu ở Việt Nam. Thân có màu trắng, lá nhỏ. Đây là cây chị Tủm rất thích, mẹ cũng rất thích, nên âm mưu sẽ trồng ở bên sông, suối hay hồ trên mảnh vườn nhà chị, heheh. Phía dưới sẽ có một bộ bàn ghế đơn giản cho 4 người. Ghế mây thấp thấp có chỗ dựa là tốt nhất. Ghế mây ngồi uống cafe bên cái bàn tròn nho nhỏ thấp thấp ấy chị. Đây cũng là cái mẹ rất nhớ khi xa Hà Nội chị ạ.

Khi nhìn cây cối tôi hay có những ý nghĩ ngồ ngộ. Chẳng hạn hai cây này, gió thổi khiến cành lá đan vào nhau lao xao. Chúng đứng cạnh nhau hàng chục năm, hàng trăm năm. Chúng cảm nhận gì ở nhau? Vui gì với nhau, an ủi nhau theo cách nào ? Có lẽ qua năng lượng mà chúng trao đổi với nhau.

Về gần nhà gặp Mira đang chạy ra sủa nhặng xị. Lần này đi với ông chủ vốn nghiêm hơn bà chủ nên madam có vẻ rón rén hơn. Sủa 1, 2 tiếng rồi len lét nghe phản ứng của chủ, thấy chủ có vẻ dễ tính là madam sủa tiếp rồi chạy ra đón, chờ được vuốt ve.

Ông chủ chắc đã gần 70, là ông hàng xóm cách nhà. Ông ấy hay chuyện, sẵn sàng con cà con kê cả tiếng đồng hồ. Trong câu chuyện của ông ấy hay có cái tên Dora, tên bà vợ. „Dora cứ nghĩ lung tung rồi lo lắng, chứ tao thấy con mèo nhà tao có vấn đề gì với Osca đâu. Hôm Osca vừa lại gần là bà ta đã giơ vuốt ra tát tát kiểu „để tao yên“ – ông cười, cái bụng phinh phính rung lên – thế là Oscar co cẳng chạy mất“.

Osca là một con chó khác trong nhà, chú chưa được 1 tuổi và khá là nghịch ngợm. Chú rất thích chơi với madam Mira, nhưng Mira đã có tuổi, bạn ấy nếu tính theo tuổi người thì cũng gần 50, không còn nhiều sức như cậu nữa.

Ah, hôm nay cũng có gặp một chú sóc nhưng ở xa quá. Lần sau lại đem máy ảnh đi rình tiếp vậy.