Anh Ti học tiếng Anh (2)

Anh có kể đôi chút về gia đình anh ở trong thời gian bên Anh.
Cô chú đều thấp, có vẻ to béo, nhất là chú có cái bụng bia.
Chú chịu khó nói chuyện với bọn trẻ con, nhưng chú nói ồm ồm trong họng, rất khó hiểu.

Cô thường nấu bữa chiều cho bọn trẻ con.
Lũ trẻ con ăn ở phòng ăn, còn cô với chú ăn ở phòng bếp.
Cô hay làm các món ăn sẵn, “chắc là không tốt lắm cho sức khỏe” – anh nhận xét.
Sáng cô cho lũ trẻ ăn sáng rồi đưa mỗi bạn một gói ăn trưa, thường có một quả gì đó và một thanh musli.

“Cô chú có vẻ không được thong thả” – anh cười cười nhận xét thêm.

Lũ trẻ con nhà mình khá tinh trong quan sát nhận xét.
Chúng không chỉ để ý về vật chất, mà chúng còn rất để ý khía cạnh tinh thần.
Khi nói chuyện với các bạn, bố mẹ thường lật đi lật lại những giá trị khác nhau : giá trị tiền bạc, giá trị sử dụng, và giá trị tinh thần.

Bố mẹ  thường giải thích rất kỹ càng lý do vì sao bố mẹ làm cái gì và không làm cái gì.
Chẳng hạn tại sao đi hotel 3 sao chứ không 5 sao, heheh,
Tại sao làm công việc này chứ không làm việc kia ,…
Các bạn đã có thời gian hỏi rất nhiều, nhìn bố mẹ các bạn khác, so sánh với bố mẹ của mình,..
Về sau các bạn dần ý thức được các khía cạnh khác nhau trong một sự việc,
Ý thức được mỗi người được lựa chọn cái hợp nhất cho mình, không nhất thiết phải theo trào lưu,
và ý thức được cái được cái mất khi làm một cái gì đó.

Tuy nhà và trường ở cạnh biển, nhưng anh không đi tắm biển hôm nào.
Vì nước lạnh, và vì không có ai đi theo để trông.
Anh đi vài lần vào trung tâm mua bán.
Mối quan tâm lớn nhất hiện giờ là áo quần và giày dép.
Câu chuyện của anh đến hơn một nửa là bạn nào mặc cái gì, đi giày mác gì,
Bạn nào mua thêm bao nhiêu đôi giày,…

Anh khoe anh mua được vài cái áo giá rẻ, vài cái quần giá rẻ,
Bình thường giá hơn trăm mà giờ chỉ còn (chỉ còn !!!) 40 Pound.
Anh tự hào lắm. Giờ mỗi khi anh lôi ra mặc anh lại tấm tắc lâng lâng.

Bố anh là người dám tiêu, tạo cho các bạn cái niềm tin mình có thể mua mọi thứ mình muốn khi thấy hợp lý.
Mẹ thì rón rén hơn. Có thể mẹ thuộc dạng luôn bối rối không biết mình cần cái gì,
nên luôn ngại ngùng không biết có nên mua cái này, cái kia.
Mua cho mình thì đã đành, không mua thì không có, chẳng hại đến ai.
Nhưng mua cho người khác mình cũng có cái bối rối đấy, không biết liệu mọi người có cần không, có thích không,

Nên thấy các bạn tự tin trong chuyện tiêu tiền, mẹ thấy hài lòng.
Mẹ anh luôn vui và ủng hộ chuyện các bạn mặc đẹp và thoải mái,
Đừng nói đến chuyện vui và cảm thấy hạnh phúc chân chính,
Nếu trong thâm tâm mình không thích cái bản mặt của mình,
không cảm nhận yêu mến được cơ thể mình trong từng bước đi, cử động.
Mẹ chỉ giúp các bạn ý thức điều kiện kinh tế của mình, để mà chọn phương án giá cả hợp lý nhất.

Anh ở cùng phòng với một bạn Đức, và tất nhiên chỉ nói tiếng Đức với bạn ấy.
Thời gian phần lớn là ở trên trường, ở đó bắt buộc các bạn phải nói tiếng Anh.
Bố có yêu cầu anh chụp ảnh những nơi anh qua,
Hí hửng túm lại xem handy của anh, vừa phẩy phẩy qua vài cái, đã thấy hết.
Bố mẹ hẫng hụt quá quay ra, anh nửa nhăn nửa cười toe toét tru môi ông ổng “Saooo…??? Tí lại bực mình rồi… Chụp nhiều thế còn gì…”

Anh chụp nhõn hơn chục ảnh, không có một cái nào về nhà anh ở hay trường anh học.

Snapshot

Trong kỹ thuật, có từ snapshot, tức là tóm lại, chụp lại một trạng thái nào đó của hệ thống.
Nó cũng giống như một bức ảnh, chụp lấy một moment nào đó trong cuộc sống vốn trôi liên tục.
Mọi thứ được chộp lại đó, chỉ xảy ra đúng moment đó, không bao giờ xảy ra lần thứ 2.
Mọi thứ chảy liên tục, đi qua liên tục, như một dòng sông, nước không bao giờ dừng.

Hạnh phúc, nụ cười, niềm vui,
Bất hạnh, giọt nước mắt, niềm đau,
Mọi thứ đều lướt qua, liên tục.

Nên thực ra không có hạnh phúc, cũng như không có bất hạnh,
Vì chúng tráo nhau liên tục,
Giờ này thấy hạnh phúc, giờ sau đã có thể bất hạnh,
Hoặc ngược lại,

Quá tốt nhỉ,
Con người sẽ chẳng có ai luôn luôn hạnh phúc, họ sẽ chết mất vì hạnh phúc,
Cũng chẳng có ai luôn luôn bất hạnh, họ sẽ chết mất vì bất hạnh
Chúng ta hoàn toàn bình đẳng, đều có được cuộc sống vui nhộn bao gồm cả hai.

Nếu chỉ dựa trên một snapshot, một bức ảnh nào đó, mà nghĩ ai đó hạnh phúc hay bất hạnh hơn mình,
Thì đó có lẽ là một thói quen không  thật thông thái nhỉ.

Nếu hoàn toàn bỏ được thói quen suy nghĩ này, có lẽ ta sẽ thấy đời sống rất sống động,
Muôn hình muôn vẻ,
Từng bức ảnh đều rất sống động,
Tự thân nó có năng lượng của riêng nó,
Nó không nói lên từ gì cả,
Không nói ai hạnh phúc, ai bất hạnh,
Không nói cuộc sống của ai viên mãn hơn ai,

Nó đơn giản là bức ảnh,
Nó có tiềm năng tỏa ra một thứ năng lượng phụ thuộc trực tiếp vào năng lượng của người xem.

Về hưu

Giờ mình mới biết tên của một ông ngồi cùng phòng, nhưng trong team khác.
Ông ấy hôm nay tạm biệt mọi người để về hưu.
Sau khi bắt tay bắt chân chúc tụng chia tay,
Cậu đồng nghiệp lượn qua chỗ tôi, kể vài chuyện về ông ấy,
rằng ông ấy đã có mặt từ những bước đầu tiên của công ty,
đã đóng góp rất nhiều …

Xong chuyện người, quay sang chuyện mình,
Mình còn phải làm thêm 16 năm nữa,
Cậu ấy còn phải làm thêm 18 năm nữa.
Những con số nghe thấy hoảng,
Nhất là mình vẫn âm thầm mong có dịp được ở VN lâu lâu với bố mẹ.
Nếu còn được song hành quá trình  Ông Bà tiễn biệt thế giới này, càng tốt.
Với mình đó là điều hạnh phúc lớn.
Bố Mẹ mình phải có phúc phận lớn,
Bản thân mình phải có phúc phận lớn,
Điều đó mới có thể thành hiện thực.

Mình bảo chắc mình làm khoảng 10 năm nữa rồi về hưu,
Cậu ấy bảo tùy thuộc vào chuyện mày có bao nhiêu tiền.
Mình hơi ngạc nhiên,
Về chuyện tiền bạc, mình không nghĩ đến tuổi này người ta còn phải lo nghĩ.
Nhiều thì chẳng biết thế nào là cho đủ,
Nhưng khi đã không cần phải lo cho con cái
Khi đã có thể cân đo đong đếm giữa sức khỏe, niềm vui của bản thân,
với đống tiền mình làm thêm được nếu vẫn ngày ngày vẫn đi làm.

Viết đến đây bỗng lại nghĩ,
Khéo, ngày ngày đi làm lại vui hơn, lại khỏe hơn,
Khi đi nghỉ người ta lại thấy vui trọn vẹn hơn,
Lại còn được thêm tiền, mặc dù chắc cũng chẳng được thêm bao nhiêu, nếu trừ thuế.

Thực ra vẫn đi làm, nhưng chỉ 3 ngày một tuần,
Mỗi ngày 6 tiếng,
Có lẽ là giải pháp có lý.

Tóc đuôi sam

Tóc đuôi sam đơn giản như của mình, ở VN thường chỉ cho người trẻ tuổi,
Giờ đây thậm chí người trẻ cũng ít tết tóc kiểu đó.
Mình thì vì không muốn làm quăn, cũng lại không muốn để xõa,
nên cứ tết như vậy.

Nhưng với các bạn chỗ làm đó lại là kiểu tóc nhiều người thích,
không chỉ các bà các cô, vốn khen thẳng.
Ở các ông, mình nhận thấy họ thích bắt chuyện,
Nói chuyện dài với mình hơn,
Họ thậm chí còn thích mái tóc đen chen túm sợi bạc của mình.
Thế mới biết, đẹp là khái niệm hết sức tương đối, heheh.

Mình sẽ phải đối mặt với sự chê bai kỳ thị trong khoảng vài tuần khi ở VN,
Sẽ cảm thấy chột cả người trong 5 giây khi người ta chào ông chồng bằng anh, chào mình bằng bác,
Khi người ta chào bạn cùng tuổi bằng chị, và chào mình bằng bà, heheh,
thậm chí khi nghe lời trách cứ của mẹ ruột đã không chăm da, chăm tóc,
đôi mắt ngỡ ngàng đôi khi có ái ngại của người thân.

Nhưng thấy thoải mái khi ở đây phần tuần còn lại, vốn chiếm phần lớn thời gian.
Bà bạn hàng xóm kém mình một tuổi có nói, bà ấy sau 50 tuổi sẽ không nhuộm tóc nữa.
Mình đang chờ đợi đây.
Nếu bạn ấy chịu không nhuộm tóc, mình sẽ có thêm cảm giác thoải mái với mái tóc tự nhiên của mình.

Vừa nói chuyện với một bà ở chỗ lấy cafe.
Bà ấy khen tóc của mình chắc phải đến lần thứ 3,
Có vẻ như mỗi lần gặp, bà ấy lại ngỡ ngàng nên buột lời khen, heheh.
Dù sao mình cũng rất cảm kích,
không phải vì lời khen đó làm mình thấy mình đẹp,
mà nó làm mình biết mọi người thấy mình không xấu, làm mình dễ chịu với mình hơn.

Bà ấy làm bộ phận test.
Khi mới vào bà ấy làm hùng hục, nghiêm nghị, và chăm chỉ,
Dần dần bà ấy thong thả ra, relax hơn,
Lúc nãy sếp của bà ấy cũng ra lấy café,
Bà ấy nói chuyện rất mày tao với sếp, rôm rả thoải mái.

Không thể nói mình không thích làm người già, heheh.
Bên cạnh những đau đớn xuống dốc về thể xác, có những thăng hoa về mặt tinh thần.

Và cũng không thể nói mình không thích môi trường sống bên này,
Nơi bạn có khá nhiều không gian để được là bản thân,
Không cần phải loay hoay làm hài lòng những người khác,
Những người thậm chí cả tên mình cũng không biết.

Being

Mình nghiệm ra những gì mình viết bao giờ cũng là tập hợp của những gì mình:

  1. trải nghiệm qua cuộc sống,
  2. sau đó trải nghiệm qua đọc. Trong quá trình đọc sẽ vừa confirm lại những gì mình nghĩ, vừa ý thức những nghi vấn ở những điểm mình chưa vỡ.
  3. rồi sau đó lại trải nghiệm tiếp qua cuộc sống.

Lúc mình bỗng „aha“ vỡ ra cái gì đó là lúc mình thích viết.

Nên có những thứ mọi người đã vỡ ra từ lâu,
Có những thứ mọi người không quan tâm,
Có những thứ mọi người cũng vừa vỡ ra giống mình.
Những người thứ ba này là những người dễ gật gù đồng tình những gì mình viết nhất, heheh.

Đúng trong thời điểm này mình nghĩ nhiều về cái gọi là being và doing.
Trong lúc làm việc bỗng có những lúc có quá nhiều việc phải làm, nhiều thứ phải sync với nhau,
Lúc đó họp hành rất nhiều, có ngày chiu chíu chỉ có họp và họp,
và ngạc nhiên mình bị lôi vào cả những cuộc họp mình không có liên quan gì mấy.

Trong những cuộc họp đó hoặc mình ngồi thụ động, chỉ lên tiếng khi bị gọi mặt chỉ tên.
Hoặc mình ngồi chủ động.
Trước đây mình hay ngồi thụ động, đầu óc lơ mơ nghĩ đến đống việc khác đang chờ.
Giờ mình ngồi chủ động.
Không cần cố gắng hiểu mọi thứ,
Để đầu rỗng, thử sắp xếp đầu vào (input), kiểu nhét cái gì vào góc nào.
Phần hiểu thì để kệ, hiểu đến đâu thì hiểu, không cố gắng hiểu.
Nếu cố gắng hiểu, ta dễ đi lụt đụt đằng sau, mất mất cái tổng thể.

Rồi nếu cần thì hỏi đôi câu, không phải để mình hiểu một khái niệm riêng lẻ
đó, mà để mình và người trong cuộc có một hình ảnh tổng quát rõ ràng hơn.
Nhiều cuộc họp được tiến hành bởi nhiều người lơ mơ không hiểu mình đang ở đâu, cần đi về đâu.
Điều không chỉ xảy ra trong công việc mà cả trong cuộc sống ngày thường.

Hôm nay lẩn thẩn bỗng nhận ra, cái mình có thể góp vào cuộc họp chính là cái being chủ động của mình.
Chứ không phải sự hiểu biết, hoặc sự làm một cái gì đó cụ thể, doing.
Mỗi một người có một trường năng lượng nào đó,
Đôi người khi có mặt, họ giúp tạo một môi trường cho mọi thứ trở nên rõ ràng trôi chảy hơn.
Đôi người khi có mặt, họ làm mọi thứ trở nên căng thẳng rối rắm hơn.

Người khi còn trẻ, dễ thiên về doing,
Hoặc doing thụ động, bị môi trường đẩy đi, lôi kéo.
Hoặc doing chủ động, làm những gì mình thấy cần làm.
Sự doing đó là cần thiết với người trẻ, họ là lực lượng chính kiến tạo mở rộng thêm thế giới này.

Càng về già, người ta sẽ học dần, cảm nhận dần phần being.
Hoặc being thụ động, lếch thếch theo sau phán xét ca cẩm về thế giới,
Hoặc being chủ động, quan sát thế giới và giữ tâm mình rộng mở.

Bạn đã bao giờ tiếp xúc với người già?
Nhiều người tỏa năng lượng rất bình yên,
Họ chỉ cần có mặt, không cần nói nhiều, không cần làm gì nhiều,
Chỉ ở đó, fully present.
Thông qua sự có mặt đầy ý thức của họ, sự bình yên, sự minh tiệp, tình yêu bao dung, tỏa rộng vào thế giới đang ngày càng có vẻ xô bồ lộn xộn này.