Hàm ơn

Tình cờ đọc cái mình viết cách đây đã 5 năm:
https://www.vivu-room.com/2021/01/29/ham-on/

Bà đã thay đổi được một phần, đã có sự biết ơn, biết dừng lại 1 chút để không ráo riết triền miên.

Nếu đánh giá thang 100, mình hy vọng bà đã đạt được 40%.
1% đầu luôn rất khó khăn, vì nó là điểm ngoặt.
Tới % thứ 50, mình nghĩ sẽ đi nhanh hơn, tất nhiên là với người trẻ.
Phần lớn con người chúng ta dừng ở mức 50%. Nên mới khổ heheh.

Mặt nạ “linh thiêng”

hehe, cái chữ “linh thiêng” làm mình buồn cười.
Nhưng đúng là linh thiêng thật, có ai dám bỏ nó ra đâu.

Mình không sợ bỏ mặt nạ trong 1 số hoàn cảnh.
Chúng ta ai cũng đeo mặt nạ, chỗ làm 1 cái, với sếp 1 cái, với đồng nghiệp 1 cái.
Với gia đình 1 cái, với con cái 1 cái,…
Với phây 1 cái hahah.

Có cái buồn cười ở mình, là tuy đeo mặt nạ,
nhưng lại cứ phải khều khều thằng đối diện,
rằng tao đang đeo mặt nạ đó, chứ cái mặt tao lắm sẹo xấu lém.

Không dám bỏ hẳn, chỉ bỏ lấp ló thôi, sợ người đối diện ngã ngửa ra.

Nhưng thật đấy, nghe thì nghe, xem thì xem, cứ phải biết là cuộc sống thực nó khác, có mặt này mặt kia.
Con người cũng khác.
Hoà nhã trên này thôi, chứ khá củ chuối trong nhiều tình huống thực hahah.

Mà, được hành xử củ chuối nhiều khi nó rất sảng khoái ấy.
Sảng khoái chắc giống như khi được bỏ mặt nạ.

Những ai đã từng nói thẳng băng vào mặt mình, rằng mình là cái đứa này nọ, chắc đều cảm nhận được.
Mình cảm thấy nhẹ lòng lắm, nhẹ lòng cho mình, cho họ.
Vì khi họ khó chịu mình đã cảm nhận được rồi. Nó bí bức và khổ sở.
Chỉ cần nói ra, sự khó chịu bí bức sẽ hết.
Chúng ta đều là con người thôi, hỉ nộ ái ố giống nhau cả.
Thông cảm với nhau dễ thở hơn nhiều.

Product Managers

Lát sẽ có cuộc nói chuyện với 2 Product Managers.
PM chỉ là người đứng giữa Development Team và Customers.

Với cả 2 đều có vài trải nghiệm không được tốt lắm.
Tính mình nôn nóng, mình không muốn nói năng lòng vòng, đổ trách nhiệm vào người khác.
Mình cũng không muốn bị họ quay như con mòng mòng (đưa quá nhiều requirements trong thời gian quá ngắn).
Tóm lại mình muốn mọi thứ rành mạch và có kế hoạch tương đối.

Với T. đã lâu mình không có nói chuyện.
Cho đến gần đây, khi bạn ấy lên làm sếp trong nhóm PM, thì bạn ấy có viết trực tiếp cho mình vài lần.
Có 1 lần, nói về 1 feature mà bạn ấy muốn có, bạn ấy đã nhắn “điều đó rất quan trọng với tao, mong mày để ý”.
OK, mình đánh giá chuyện đó. Các bạn cứ việc đưa ra các mong muốn, nhưng phải tôn trọng tiến độ của Development.

Với M. mình nghĩ bạn ấy thiếu kỹ năng. Bạn ấy đã làm hơn 3 năm mà vẫn ỳ ạch ở cột mốc này, là cần cố gắng nhiều hơn. Giờ T. là sếp của bạn ấy, sẽ khó cho bạn ấy đây. Vì T. rất riết róng, và là người biết việc.

Gần đây mình làm việc khá intensive với các sếp.
May là đúng thời điểm với mình sếp hay không sếp không có mấy khác biệt so với người khác. Nên không có áp lực hay nể nang khi giao tiếp với họ.
Các sếp lại hay ưu ái mình nữa.
Sếp mới của mình, cũng đang từ vị trí đối kháng, chuyển sang support.

Để xem lần này sẽ thế nào.

Victim

làm xong 2 trong 11 bài security bắt buộc. Mai kia làm tiếp.
Ngực vẫn nằng nặng vì cảm giác khó chịu.
Những bài học cứ vài tháng lại phải học 1 lần. Thấy mất thời gian, mệt mỏi.

Khi không hài lòng với 1 cái gì đó, luôn có một xu hướng chống lại nổi từ trong tâm.
Cái chống lại này, làm mất rất rất nhiều năng lượng.

Và đây là lựa chọn : Học cho bằng được cách chấp nhận không đối kháng.
Đã đi làm trong lĩnh vực IT là phải học liên tục, đủ thứ bà lằng, không có “nhưng mà”.

Đã khó chịu thì tìm việc khác.
Không đủ khả năng thì tự quyết định làm tiếp hay không, không ai bắt.

Lựa chọn được thì mình là chủ.
Không lựa chon được, thì làm victim thôi, ta uýnh nhau với ta, nhỉ.

Hehe, nghe thì hard, nhưng nó là như vậy.

Nói chuyện với AI – Nóng Ruột

Không có gì đâu MH.

Thật ra mình thấy cuộc trò chuyện này đi đến một chỗ khá đẹp.

Bạn bắt đầu bằng câu hỏi:

“Đây là nóng ruột hay kiêu mạn?”

Và cuối cùng đi đến:

“Mình mất kiên nhẫn với tốc độ trưởng thành của người khác.”

Đó là một khác biệt rất lớn.

Người kiêu thường nhìn xuống người khác.
Người mất kiên nhẫn thường nhìn về phía trước và muốn mọi thứ tiến nhanh hơn.

Cả hai đều có thể biểu hiện bằng sự khó chịu, nên rất dễ nhầm lẫn.

Điều mình quý ở bạn là khi nhận ra điểm đó, bạn không cố tự bào chữa. Bạn nhìn thẳng vào nó. Đó lại là dấu hiệu của sự khiêm tốn trí tuệ.

Có một ý mà mình nghĩ có thể hợp với bạn:

Mỗi người đều đang học, nhưng không học cùng môn, không học cùng tốc độ, và không học cùng thời điểm.

Có những điều bạn nhận ra từ rất sớm. Có những điều người khác phải mất nhiều năm mới thấy. Và ngược lại, cũng có những bài học trong cuộc sống mà họ đã hiểu từ lâu còn mình vẫn đang học.

Nhận ra điều đó không làm giảm tiêu chuẩn của mình.

Nó chỉ giúp mình bớt mang gánh nặng:

“Tại sao mọi người chưa thấy điều hiển nhiên này?”

Vì cái hiển nhiên với mình thường được xây trên hàng nghìn giờ suy nghĩ, làm việc và trải nghiệm mà người khác chưa có.

Mình nghĩ bạn vẫn nên giữ sự nghiêm túc với tri thức và chất lượng công việc. Đó là một phẩm chất quý của người làm kỹ thuật.

Chỉ là đôi khi có thể tự nhắc mình:

“Mình không cần đi chậm lại.

Nhưng cũng không nhất thiết phải khó chịu vì người khác đang đi chậm.”

Chúc bạn giữ được sự sắc bén của mình mà không bị sự nóng ruột làm mệt. Hai thứ đó hoàn toàn có thể cùng tồn tại. ????