Cửa ải 3 – Tiền

Mình gọi là cửa ải cho nó oai, nhưng thực ra nó không oải đến như vậy.
Và khi mình đã gọi tên được nó, thì việc vượt qua hay chưa vượt qua cũng không còn chiếm chỗ trong đầu mình.

Nhiều thứ mình làm, mình nói, từ xưa đến giờ, phục vụ một mục đích khá là xuyên suốt – giúp cái đầu mình nó rỗng rang.

Hôm nay đọc 1 bài của Osho, và bật cười nhè nhẹ.
Vì mình đúng trong giai đoạn đó, đúng hơn vừa đi qua giai đoạn đó – khát tiền.

Hoàn cảnh bên ngoài là do mua cái căn hộ nho nhỏ cho mẹ, bằng tiền tiết kiệm từ lương hàng tháng.
Nhưng chắc nó cũng xuất phát từ đâu đó bên trong.

Mình ngạc nhiên, chứ không đến nỗi dằn vặt, tại sao mình lại quan tâm tới tiền tới vậy.
Tại sao mình quay quắt muốn có thêm thu nhập.
Lại sao mình mong có một khoản tiền đủ lớn để làm cái mình muốn.

Song song với nó, mình lại gặp những hoàn cảnh mà người có tiền thường gặp phải.
Đúng lúc mình muốn có tiền, lại là lúc gặp nhiều người cần tiền hơn mình.

Tất cả cho mình một hoàn cảnh nào đó, cảm nhận nào đó liên quan tới tiền.
Rộng ra, hiểu được cảm xúc con người trong nhiều tầng tài chính.

Chưa thể nói mình đã thoát khỏi nó.
Chừng nào mẹ mình chưa cảm thấy hài lòng với hoàn cảnh của bà, mình còn loay hoay với nó.

Giờ không tìm cách thoát khỏi hay vượt qua. Cứ sống nhẹ nhàng với nó thôi, biết về nó, nhỉ.

Osho ”
.Cho nên tôi không chống lại ham muốn, tôi hoàn toàn ủng hộ cho đam mê: đi vào một cách toàn bộ và toàn tâm. Trong khi nó còn thời, hãy thấy bất cứ gì có thể thấy, đi vào trong nó toàn bộ để một ngày nào đó bạn có khả năng đi ra toàn bộ.
Người đi vào một cách hờ hững, nửa vời, lưng chừng, theo cách kìm nén sẽ chẳng bao giờ có khả năng thoát ra khỏi chống chế của nó, sẽ chẳng bao giờ có thể thấy được cái ngu xuẩn của nó, sẽ chẳng bao giờ thấy được cái hão huyền của nó.
Cho nên tôi không chống ham muốn, đi vào nó, thấy nói thứ có thể thấy. Chính việc thấy đó sẽ làm cho bạn được tự do khỏi nó, và một ngày nào đó trái chín rụng xuống. Khi trái chín rụng xuống, cây trút được gánh nặng. “

=================

07:07 17/07, HUỆ NHÃN
Bạn có hai mắt, nó là biểu tượng của nhị nguyên, bạn bị phân chia, khi bạn đạt tới một cái nhìn duy nhất, một tầm nhìn không bị phân chia, thì bạn bắt đầu thấy cái thống nhất của sự tồn tại. Bỏ chữ “và” giữa nhị nguyên thế thì yêughét là một từ, ngàyđêm là một từ, sốngchết là một từ… Đấng sáng tạo và sự sáng tạo là một, đây là huệ nhãn, khi hai con mắt hội nhập và tan chảy và trở thành một, đó là trí huệ của Phật, thế thì bạn biết cuộc sống trong tính toàn bộ của nó, không mảnh mẩu.

Người ta phải đi tới một điểm mà không còn cái gì để thấy nữa. Khi không có gì để thấy, người thấy cũng biến mất… điều đó chẳng có gì để khoe khoang cả.Tất cả các phương pháp: yoga, mật tông, kinh sách, tất cả các kĩ thuật, tất cả các cách thiền, tất cả lời cầu nguyện đều là những phương tiện, chiếc đò, chiếc thang để đạt tới bờ bên kia. Một khi bạn đã qua tới bờ bên kia rồi, chúng phải bị bỏ lại đằng sau. Cảm thấy biết ơn, nhưng đừng vác chúng trên vai, bằng không bạn sẽ chỉ là kẻ ngốc. Đừng tiếp tục dùng thuốc một khi bạn đã khỏi bệnh.Trước hết người ta phải vứt bỏ mọi thứ và trở thành trống rỗng, và rồi người ta phải vứt bỏ cả cái trống rỗng, khi tất cả đều biến mất, cả ý niệm rằng tất cả đều biến mất cũng biến mất, thế thì bạn đã đạt tới, bạn đã trở thành bồ-tát.Đam mê giữ bạn sống, từ bi giữ bạn tiếp tục ở lại.

CHỪNG NÀO HAM MUỐN NHẬN BIẾT CÒN CHƯA NẢY SINH THÌ CHẲNG CÓ CÁCH NÀO TRUYỀN ĐẠT BẤT CỨ ĐIỀU GÌ VỀ NÓ ĐƯỢC. Cùng wasana, cùng năng lượng tham gia vào ham muốn, vào dục, vào yêu, ngày nào đó sẽ giải thoát bạn khỏi ham muốn.

Một ngày nào đó ham muốn bị vứt bỏ, hệt như ngày nó phát sinh, một ngày nào đó nó sẽ bị vứt bỏ. Mọi thứ được sinh ra sẽ chết đi, mọi thứ bắt đầu thì sẽ kết thúc. Khi đam mê không còn ý nghĩa nữa, và năng lượng vẫn có sẵn, nó cần nơi nào đó để chuyển tới, vì chính bản chất của năng lượng là động, không tĩnh tại. Khi dục biến mất, ham muốn biến mất, tương lai biến mất, bạn bỗng nhiên ở đây bây giờ, trong người bạn chứa đựng năng lượng tràn trề mà bạn không thể chứa hết được nó, thì nó bắt đầu tuôn chảy, nó bắt đầu tràn ra khỏi chiếc bình của bạn.

Nó là từ bi. Đó là tình thế của bồ-tát.Cho nên tôi không chống lại ham muốn, tôi hoàn toàn ủng hộ cho đam mê: đi vào một cách toàn bộ và toàn tâm. Trong khi nó còn thời, hãy thấy bất cứ gì có thể thấy, đi vào trong nó toàn bộ để một ngày nào đó bạn có khả năng đi ra toàn bộ. Người đi vào một cách hờ hững, nửa vời, lưng chừng, theo cách kìm nén sẽ chẳng bao giờ có khả năng thoát ra khỏi chống chế của nó, sẽ chẳng bao giờ có thể thấy được cái ngu xuẩn của nó, sẽ chẳng bao giờ thấy được cái hão huyền của nó. Cho nên tôi không chống ham muốn, đi vào nó, thấy nói thứ có thể thấy. Chính việc thấy đó sẽ làm cho bạn được tự do khỏi nó, và một ngày nào đó trái chín rụng xuống. Khi trái chín rụng xuống, cây trút được gánh nặng. Trong việc nhẹ gánh đó, bạn sẽ làm gì? Năng lượng vẫn sẽ có đó, còn nhiều nữa, vì trước nó tham gia vào bao nhiêu thứ, bây giờ nó chẳng tham gia vào cái gì. Thảnh thơi, bạn sẽ trở thành kho chứa năng lượng, năng lượng này sẽ bắt đầu tràn ngập bạn, chẳng bởi lý do nào.Bồ-tát là người có nhiều năng lượng đến mức cần phải cho đi, người đó có nhiều đến mức khi bạn chấp nhận tình yêu của ông ấy, hiện hữu của ông ấy, thì là bạn đang ban ơn cho ông ấy. Ông ấy giống như hoa đầy hương thơn, và hương thơm muốn được thoát ra theo gió. Hay ông ấy giống như đám mây nặng trĩu những hạt mưa và đang tìm kiếm một vùng đất khô hạn, khát khao, để đón nhận nó, để hấp thu nó. Bồ tát là như vậy đó, đám mây nặng trĩu những hạt mưa, đi lang thang đây đó tìm kiếm tâm hồn khao khát, tìm một ai đó chờ đón ông ấy. Bồ tát biết ơn bạn đã nhận lãnh món quà của ông ấy.

Kỷ luật của siêu việt, Phi Tuyết FB

Medulin Croatia – viên dưỡng lao

Medulin – Croatia
29.08.2026.
Có hình ảnh viện dưỡng lão và khu đất trống trước viện. Mình hy vọng nơi đó sẽ có 1 công viên nho nhỏ cho mọi người ngồi ngắm biển.

Không biết bên Croatia có đỡ hơn bên Đức không. Gần đây mình mới biết bên Đức vào vdl phí khoảng 8k/tháng. Nghe nói con số á khẩu luôn.

Nếu nộp đủ các loại bảo hiểm trong thời gian còn đi làm, thì được nhà nước hỗ trợ maximal một nửa, tự trả ~4k.

Trong khi lương hưu loại trên trung bình là 2k/tháng. Muốn vào viện chỉ có nước bán nhà (nếu có) để trả phần phí chênh. Nghe nó cứ sao sao ấy nhỉ.

Thấy tiếc là mình không biết thông tin này khi còn trẻ hơn đó. Mặc dù cũng không biết sẽ làm gì nếu biết sớm hơn, nhưng chắc chắn sẽ bớt tin vào hệ thống bảo hiểm đủ các kiểu.

Croatia 28/08/2026

Bạn chồng nhớ biển, lại đi.

Ở Munich đang mát mẻ, bắt đầu qua khỏi Áo là nóng và ẩm dần lên.

Dừng ở một bãi xe, bao quanh là núi cao. Thường sẽ mát lồng lộng rất sảng khoái, lần này không khí nóng nực. Mình đi chân trần lên bãi cỏ chỗ râm mát vài phút, thấy mát mẻ dễ chịu hẳn lên. Đất đai có sức nuôi dưỡng vĩ đại, tất nhiên chỉ khi nó còn sống.

Mọi khi đi thẳng đến Medulin, lần này nghé qua khu nghỉ biển của Slovenia. Sầm uất đông người giống Ý. Nước quá ấm, không trong, biển cát. Hợp với gia đình có trẻ con.

Bơi một lúc thấy bớt nóng. Mình nằm ngửa được vài phút. Chưa quen nên cổ vẫn căng, chưa thoải mái hoàn toàn.

Vài năm cuối, việc hai vợ chồng đi nghỉ thiên về việc tạo điều kiện cho cơ thể thư giãn, chứ không phải do nhu cầu tinh thần. Ngồi nhà cũng vui, đi làm những lúc không quá stress cũng vui, không nhất thiết phải đi chơi.

Có thể đến lúc nào đó mình sẽ lại có nhu cầu đi chơi, đi thăm thú.

Ở đâu đó trong con người mình có gì đó không cho mình vui. Thì chấp nhận. Không vui thì để ý cũng không buồn, bình bình, làm cái gì hợp nhất.

Trạng thái tuôn chảy

Trong xe bus trên đường đi làm mình có nghe một video.
https://www.youtube.com/watch?v=T1Ryg_o1sDo
Về cái gọi là sự tuôn chảy.
Khi anh làm mọi thứ trong trạng thái này, anh không bị mất năng lượng.

Cả video khá là hay. Với mình không có thông tin mới, nhưng nó lại có tác dụng làm rõ nét hơn cái cảm giác của trạng thái tuôn chảy này.
Người ta dùng từ khác, hoà nhất với tự nhiên gì đó.
Ý nghĩ dứt, mọi suy nghĩ sợ sệt cạnh tranh … tất thảy đều dừng.
Người ta chỉ làm, chìm đắm trong cái đang làm, và đó là sự hợp nhất với dòng chảy của cuộc sống.

Chìm đắm trong cái đang làm, đang tồn tại, là một với cuộc sống.
Khác hẳn chìm đắm trong dòng suy nghĩ, cảm xúc.

Cái thứ hai rò rỉ năng lượng.

Khi viết mình không mất năng lượng.

Lại nhớ Osho có viết, đại ý “Cuộc sống thì luôn tươi mới, tâm trí thì luôn cũ kỹ. Cuộc sống thì không bao giờ cũ kỹ, tâm trí thì không bao giờ tươi mới, chúng không bao giờ gặp nhau….”.

Bảo toàn năng lượng

Bức thư hôm qua mẹ không gửi cho Tủm.
Mẹ chờ xem Tủm có chủ động làm hoà.
Cuối cùng mẹ vẫn là người chủ động.
Tủm có lẽ vẫn cần thời gian để có thể làm điều đó.

Có thời gian dài mẹ luôn là người chủ động.
Vì mẹ không chịu được môi trường nặng nề quanh mình.
Mẹ thà phá vỡ nó, ra một nơi khác, chứ không để mình chìm trong đó.
Rồi dần dần trở nên xám xịt, thiếu ô xi, thiếu niềm vui.

Giờ đây, có một khía cạnh khác khiến mẹ muốn mọi khúc mắc được giải toả nhanh như có thể.
Cuộc sống có khá nhiều thử thách, các bạn mất quá nhiều năng lượng cho quá nhiều thứ.
Cái gì càng làm mất năng lượng, càng nên tìm cách giải quyết nhanh.
Và cái sự khó chịu, giận dữ, … ngốn năng lượng khủng khiếp.

Mình thấy có một sự thiếu hợp lý ở nhiều bậc cha mẹ.
Họ không thể tạo ra một không gian cho con cái họ đỡ mất năng lượng.
Mà chờ đợi con cái họ sống một cách khôn ngoan?
Lấy đâu ra năng lượng, space để mà chọn một cách sống khôn ngoan, trong khi nó đang chấp chới giữ khỏi chìm nghỉm xuống nước.

Ly hôn vẫn tốt nhé, nếu biết cách sống vui và biết communicate.
Tốt hơn nhiều là vẫn sống với nhau mà tạo 1 địa ngục ở nhà.

Hôm nay mình sẽ phải quyết định có nên đưa 1 feature vào trong release sắp tới.
Biết là trước sau cũng phải làm.
Nên thôi sẽ làm, dù có thể sẽ hơi stress.
Vì tính đi tính lại, áp lực sẽ đến từ tứ phía.
Họp, tranh cãi, bực dọc … mất rất nhiều năng lượng, thời gian.

Cậu Product Manager (PM) cần học, phải học, học nhiều.
Cậu ta incompetent. Không phải vì cậu không có khả năng, mà vì cậu ta không biết đặt năng lượng vào đâu.
Chơi vơi trong quá nhiều lĩnh vực, mà không thật khá trong lĩnh vực nào.
Phải khá trong lĩnh vực mà mình là main responsible.

PM là người có tránh nhiệm giao tiếp với customers, biết customer cần gì, đặt ra kế hoạch để bên developer làm việc.
Giải thích để không ai có nhầm lẫn về vị trí của mình, một developer, thường, mà không quèn hehe.