hôm nay nói về chuyện nhỏ, bỗng nghĩ vậy cái gì đối với mình mới là “chuyện lớn”, “chuyện to”?
Chuyện nhỏ của mình khá nhiều, nhiều hơn so với mọi người.
Kiểu phiên phiến, có ít ăn ít, không có không ăn.
Nhà xấu cũng ok miễn có cái giường để ngủ không dột.
Học hành điểm dở cũng ok, miễn lên lớp.
Có thời gian thì chơi, không thì cũng chẳng sao, …
May mà bạn chồng nhà mình cũng phiên phiến tương đương. Rất dễ sống.
Cái tính phiên phiến này mình nhận ra rõ mồn một khi mình nói chuyện với mẹ.
Mẹ mình hay lo, giống tất cả những người lớn tuổi sức khoẻ không còn nhiều.
Họ có lý do để lo, khi yếu người ta cần nhiều thời gian để làm cái người trẻ có thể ngoay ngoáy trong nốt nhạc.
Nhưng có những thứ chỉ cần ý thức tí, là bớt lo.
Trước đây có lần gọi điện, bà ca cẩm chỗ Viện Dưỡng Lão không cho ông ăn chuối.
Họ để chuối ở đầu giường, mà ông thì đâu biết cầm bóc ra mà ăn.
Bà ca cẩm về chuyện đó chắc phải 3 lần. Sau này thêm vài lần nhắc lại kiểu viện không chăm tốt.
Mình bảo không ăn chuối cũng không sao, viện người ta lo chủ yếu sức khoẻ ổn, ăn ổn, làm ông thoải mái, là tốt rồi.
Ăn thêm quả chuối, hay bớt đi 1 quả chuối, là chuyện nhỏ.
Mà phê phán kêu ca, họ liệu sẽ làm tốt hơn, hay vẫn vậy, và bớt cảm tình với ông nhà mình và gia đình mình.
Phước đức của ông to, dù ông vào chỗ xấu, ông vẫn được chăm tốt.
Phước đức ông nhỏ, dù viện có tốt nhất VN, ông vẫn bị rơi vào tay người dở.
Thế là cứ từng việc, từng việc, từng ngày, từng tuần, nhắc đi nhắc lại một số câu.
Đến giờ số “chuyện to” của bà đã bớt đi đáng kể.
Và bây giờ mình đạt được “chuyện to” khi nói chuyện với bà.
Đó là những cuộc nói chuyện thoải mái, như có một sự thông suốt nối giữa hai tâm hồn, giữa 2 cá nhân sống, beings.
Có một niềm tin và sự thông cảm nào đó hiện diện. Niềm tin vào người đối thoại, vào trời đất.
Không còn nhiều lo lắng than van.
Vẫn có những câu chuyện đau chỗ này, chỗ kia.
Lo cái này, cái nọ, nhưng chúng không còn bủa vây như đám mây đen nặng nề trùm kín cả khoảng trời.
Viết tới đây, lại nhớ đến những người bạn mà mình tin cậy.
Có họ thì nhiều “việc cần làm” mới được làm và không biến thành “việc to” heheh.
Khi cần nhờ họ, họ làm, chủ động và trách nhiệm, như làm việc của nhà mình.
Chính vì vậy mà cân nhắc mỗi khi nhờ, thấy tôn trọng từng việc họ làm, từng giây phút họ bỏ ra giúp mình.