Củ chuối

Hehe, nói chuyện với mẹ.

Trước nhất là lại thấy mình củ chuối và nóng nảy.

Bà đôi khi không nói thẳng được ý mình, vòng vo tam quốc. Nhiều khi lại cứ gọi cho người này người kia, bảo họ gọi cho mình.
Bản thân Cụ cũng không hài lòng nhiều với hoàn cảnh, nên lại loay hoay tìm một cái cọng rơm mơ hồ nào đó giúp mình thoát khỏi hoàn cảnh hiện tại.

Loanh quanh một hồi, hoá ra bà đang rất bức xúc với 1 bà mới vào.
Vì bức xúc quá nên lại gọi điện cho những người quen.
Lại nghe họ hứa sẽ tìm nhà cho bà, lo cho bà,…
Và bà, như mọi lần, lại rất tin, toàn tâm toàn ý vẽ ra một viễn cảnh mới.

Vì chuyện này đã xảy ra nhiều lần, nên mình lại thấy nóng trong bụng, nóng lên đầu, nóng trong giọng nói.
Tự nhủ, mọi định nghĩa về cái sự có hiếu và tử tế, mình chả làm được cái nào hahah.

Nói chuyện một hồi, hiểu tương đối tình cảnh của bà, bảo bà thôi chuyển tới phòng khác ít người hơn.
Viết cho chị Huệ giúp bà chuyển phòng.
Lúc sau chị viết lại, mẹ em không muốn chuyển.
Gọi điện nói chuyện tiếp, con cà con kê với bà, với tâm thế bình thản.

Bà quyết định ở lại, để chờ tới khi bà kia tử tế lại.
Bà bảo “từ khi mẹ quyết định ở lại, không hiểu sao thấy nhẹ nhõm hẳn”.
Haha mình biết hiện tượng này.
Khi bức xúc lên đỉnh điểm, và đúng lúc đó được sự lựa chọn, và dù người ta lựa chọn không thay đổi, thì cái sự bức xúc nó đã được cải tiến phần nào.

Nói chung có cái tút này chỉ vì lại được chiêm ngưỡng cái củ chuối của mình.
Thời ơi, nó ló ra biến hình liên tục.
Quen rồi, không chê trách bản thân nữa. ( có cái hệ luỵ là cũng không chê trách người khác )
Chỉ biết là cái củ chuối vẫn trực chờ đâu đó thôi, có điều kiện là nó nổi dậy thôi.

Mà mình phục mẹ mình thật ấy, chịu đựng được rất nhiều, cả cái củ chuối của cô con gái he he.
Nhưng lại nghĩ lăn tăn, nếu bà có được cái khả năng nhìn thấy cái củ chuối của chính bản thân.
Chắc nhiều thứ sẽ trở nên nhẹ nhàng hơn với bà, nhỉ.

23.08.2024

Tối qua ngủ được, ngủ sớm.
Hơi sợ bóng tối, nên đêm phải để đèn ngoài hành lang, ngủ sẽ không sâu.
Còn ngày thì ổn. Thời tiết tuyệt đẹp, có vẻ hết cái nực của mùa hè, nên nắng thấy ấm áp dễ chịu.
Gọi là nực, nhưng số ngày nực chỉ đếm trên đầu ngón tay, nói chung ổn.

Hôm nay định đi đến chỗ làm, nhưng dậy hơi muộn nên lại làm nhà.
Nhặt táo rơi, chắc gần 2 kg, ép được 1,5 l. Chả hiểu uống nhiều có nguy hiểm không.
Trên cây tổng cộng lại chắc còn trên 20kg, 10 ngày nữa chưa chắc đã xơi hết.

Đám nho đỏ đang chín, chỉ cần vài ngày nữa là chín nhiều.
Nho xanh chắc phải 3 tuần nữa mới chín ngọt, mình sang là kịp.

Quá nhiều quả haha.
Uống nước mệt nghỉ.
Tuy vậy đang cảm thấy stress vì phải tìm cách để không vứt đi.
Nho chín sẽ cắt vào để trong lưới trong nhà xe cho tự khô, làm nho khô.

Hôm ngồi ở dưới bóng cây Quitte, bảo bạn chồng “thôi nhé, không sắm bất cứ nhà nào vườn nào nữa nhé”.
Hai vợ chồng cười phe phé.
Mình biết ơn và đánh giá bất cứ cái gì mình đang có.
Nhưng có những trải nghiệm đã có rồi, không cần có lại hahah.

21.08.2024

Cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn.
Chỉ là cái đầu mình nó lơ mơ, ngồi làm mà không biết nên tiếp tục với cái gì.

Đưa 3 bố con ra sân bay, lúc đi về trời còn hơi mưa. Về tới nơi trời tạnh.
Đỗ xe thật là nắn nót. Vơ theo đám giấy lộn trong xe, nghĩ bụng sẽ làm vệ sinh xe sạch sẽ.

Chị bảo mẹ ở nhà 1 mình có buồn không? Mẹ bảo mẹ sẽ enjoy sự gọn gàng sạch sẽ.
Rồi thêm, có các bạn ở nhà thì rất vui, nhưng hơi bừa bộn.
Nhưng cuộc sống vốn thế, có cái gì theo ý mình 100% đâu đúng không?
Sống với nhau mỗi người biết ý chút, niềm vui sẽ thêm lên chút.

Về nhà là 13:00. Ngồi vào làm việc ngay là đúng giờ.
Nhưng còn nán lại để thu cái bàn gọn thêm 1 chút, lau mặt bàn sạch thêm 1 chút.
Kiên quyết enjoy sự sạch sẽ và gọn gàng trọn vẹn như có thể, sớm như có thể hahah.

Biết là cái sự buồn vì ở một mình sẽ đến.
Thì cứ đến thôi, có sao đâu.
Từ giờ đến đó cứ thu dọn cho nó sướng lên cái đã, thu mà không có thằng nào bày ra heheh.

Nhu cầu gọn gàng sạch sẽ, như mọi nhu cầu của con người, khi đã được thoả mãn, sẽ có nhu cầu khác nổi lên.

Nắng rực rỡ sau mưa. 8 quả táo rơi. Ra nhặt vào ép được 1 lọ đầy. 750 ml.
Ngồi trên đá nóng ngoài hiên, để chân trần trên cỏ, phơi mặt ra nắng, uống nước táo ép.

Mình là cũng quan tâm tới cái diễn biến tâm lý của mình trong khi ở một mình lém haha.

Tính lạ

Ở mình có cái tính lạ.
Cứ cái gì mình thấy lấn cấn ở bản thân, mình rất khoái kể ra ngoài.
Cái lấn cấn sẽ trở thành cái gì đó bình thường.
Kể càng rộng, sự bình thường đó càng tới nhanh.

Vì sự bình thường nó quý giá đối với mình, nên mình đánh đổi, rất ý thức có thể có sự dè bỉu, thậm chí khinh miệt của một vài người nào đó.

Trở thành bình thường, tức nó vẫn còn, nhưng nó không thể lèo lái bạn nữa.
Tính ghen tị chẳng hạn, nó vẫn có đó, nhưng khi nó nổi lên, bạn nhận biết, và nó qua rất nhanh.
Không có cái đối thoại ngầm “ôi sao lại ghen tỵ, ôi sao mày xấu tính thế”.
Thì xấu rồi, nhận là mình xấu rồi, ai cũng biết mình xấu rồi, còn gì phải lăn tăn nhỉ haha.

Các tính, thói quen, đường mòn của mình chồng chồng lớp lớp.
Hết tính này nổi lên, bình thường lại, rồi tính khác lại nổi lên.

Chúng diễu qua diễu lại, chúng ngông nghênh ngạo mạn.
Lắm lúc đành ngồi cười vỗ mông phành phạch, ôi trời sao mà mày củ chuối thế Hà ơi.

Ghê

Lắm lúc thấy mình ghê thật đấy. Những lúc đó chả thích thú gì bản thân đâu.
Nhưng cũng chẳng làm được gì với bản thân. Ghê thì là ghê, vậy thôi.
Phải có một sự lành tính cao độ, sự độ lượng cao độ, người ta mới bình thản trước nhiều việc.

Chị Huệ chỗ viện gọi điện, kể 1 số việc liên quan đến bà.
Có lẽ vì nghe không rõ, lại đang trên tàu đi làm, mình có lên giọng.
1 bà ngồi trên tỏ vẻ khó chịu, quay lại nhìn, có nói gì đó mình không nghe rõ.
Lần thứ 2 khi mình chào chị, bà ấy lại quay lại nhìn khó chịu.

Mình bỏ máy xuống, nói to câu “tôi xin lỗi”.
Bà ấy không quay lại, lại lầm bầm cái gì đó.

Bà ấy củ chuối. Đó là điều khỏi bàn cãi.
Có thể mình nói tiếng nước ngoài, bà ấy cho mình được phép củ chuối.
Kiểu củ chuối này người Đức ít lộ ra với nhau, lộ nhiều hơn với người nước ngoài.
Nhưng chính sự phân biệt này làm mình khó chịu.

Chuyện bà ấy củ chuối, là chuyện của bà ấy.
Chuyện mình khó chịu, là chuyện của mình.
Và vì sự khó chịu này, thấy mình cũng củ chuối như ai haha.

Để ý cái cảm giác khó chịu trong người, thấy mình đang lải nhải trong đầu phê phán bà ấy.
Đến bến của mình, mình ra đứng chờ ở cửa ngay trước mắt bà ấy.
Đứng hiên ngang haha.
Hy vọng bà ấy quan sát và thấy mái tóc bạc của mình, để hiểu bà ấy vừa nói với người lớn tuổi.
Thấy tư thế đàng hoàng của mình với cái laptop trĩu nặng trên vai, để hiểu con người này không ngồi ăn bám xã hội, mà cũng đi làm chăm chỉ như ai.
Lúc ra ngoài, thậm chí mình còn rảo bước đi lướt nhanh qua bà ấy, để bà ấy hiểu, về tuổi tác, có thể mình ngang với bà ấy, về xuất thân, mình không phải người Đức, nhưng mình có ý thức tập luyện để duy trì độ nhanh nhẹn.

Thế đấy, dù hể hả một tí, nhưng thấy mình củ chuối toàn tập.
Ghê gớm khiếp lên.
Ghê gớm từ khi còn bé tí. Đành hanh đanh đá.
Hôm qua còn nói chuyện với bạn chồng về tính so đo, không chịu thiệt của mình.
Khiếp lên được haha.

Thực ra, trong chuyện hôm nay, dừng ở bước “Để ý cái cảm giác khó chịu trong người” là chuẩn nhất.
Nếu toàn tâm toàn ý, chỉ cần 2,3 phút là cảm giác đó tan hoàn toàn.
Còn mấy đoạn ghê gớm tiếp theo, thoả mãn cái tôi chút đỉnh, nhưng chỉ hại mình mà thôi.