Mình lại nghĩ về một khái niệm nữa – integration.
Tiếng Việt có lẽ là „hòa nhập“.
Trong báo chí của Việt Nam, chữ hòa nhập này được sử dụng theo nghĩa hòa nhập với thế giới, với xu thế,…
Giờ đây mình nghĩ, sự hòa nhập nên được để ý trong những hoạt động đời thường nhất.
Vì nó càng ngày càng thiếu.
Thằng viết cứ viết, chả ma nào đọc.
Thằng nói cứ nói, chẳng ma nào nghe.
Thằng buồn bã cứ buồn bã, chẳng ma nào quan tâm.
Mình nghĩ đến chữ này, vì trong công việc, bỗng có những lúc mình cảm thấy được sự hòa nhập này của tất cả các thành viên.
Nó làm từng thành viên trở nên present, rõ nét.
Làm mọi thứ trở nên một khối sống động uyển chuyển, solid.
Nên tự dưng mình bỗng chú ý để nghe nhiều hơn, để hiểu người nói muốn gì, cảm thấy gì.
Khi hiểu họ, mình có thể giúp họ integrate.
Tức nhìn nhận cố gắng của họ, sự đóng góp của họ cho một tổng thế, và giúp họ nhìn nhận ra điều đó.
Khi nhìn nhận ra sự đóng góp của mình, mỗi người nhìn thấy được chỗ đứng của mình trong một tổng thể.
Thấy được điều đó, mỗi người thấy mình như một phần của cái tổng thể.
Và tất nhiên họ sẽ cố gắng cho cái tổng thể, thay vì chỉ nhăm nhăm nghĩ đến phần mình.
Điều này có thể làm trong bất kỳ một tập thể nào.
Trong gia đình,
Trong trường lớp,
Trong hội bạn bè,
Trong nhóm làm việc,
Trên mạng xã hội,
Trong nhà nước,
Trong truyền thông,…
Càng bất hạnh, càng tự ti, người ta càng khó hòa nhập.
Vậy nên nếu đã muốn để ý để giúp hòa nhập, phải để ý tới người tự ti nhiều nhất.
Giúp họ có đủ tự tin để cất lên tiếng nói, trước nhỏ sau to dần.
Kiểu như ở nhà, anh Tí đã cất tiếng thì cả nhà phải giỏng tai lên mà nghe.
Trước đây anh ngại nói, giờ đã bớt đi nhiều.
Có lẽ anh đã cảm thấy bố mẹ thật sự quan tâm đến điều anh nói.
Nên anh thong thả, cho mình thời gian nói hết gì cần nói.
Đó là một thói quen nên giữ.
(tự dung hơi chột dạ nên thêm vài dòng)
Phải chua thêm ở đây để tránh hiểu lầm là mình không làm sếp.
Mình chỉ là một người làm bình thường.
Nhưng điều đó giờ đây không làm mình trở nên to hơn hay bé đi, quan trọng hơn hay tầm thường đi.
Có gì đó rất essential trong một con người quyết định hình ảnh của anh ta trong con mắt của anh ta và của người khác.
Không liên quan tới việc anh ta làm sếp hay không.
Nhưng có một điều chắc chắn là muốn giúp người khác, cứ phải giúp mình trước cái đã.