Integration – Hòa nhập

Mình lại nghĩ về một khái niệm nữa – integration.
Tiếng Việt có lẽ là „hòa nhập“.
Trong báo chí của Việt Nam, chữ hòa nhập này được sử dụng theo nghĩa hòa nhập với thế giới, với xu thế,…
Giờ đây mình nghĩ, sự hòa nhập nên được để ý trong những hoạt động đời thường nhất.
Vì nó càng ngày càng thiếu.

Thằng viết cứ viết, chả ma nào đọc.
Thằng nói cứ nói, chẳng ma nào nghe.
Thằng buồn bã cứ buồn bã, chẳng ma nào quan tâm.

Mình nghĩ đến chữ này, vì trong công việc, bỗng có những lúc mình cảm thấy được sự hòa nhập này của tất cả các thành viên.
Nó làm từng thành viên trở nên present, rõ nét.
Làm mọi thứ trở nên một khối sống động uyển chuyển, solid.
Nên tự dưng mình bỗng chú ý để nghe nhiều hơn, để hiểu người nói muốn gì, cảm thấy gì.
Khi hiểu họ, mình có thể giúp họ integrate.
Tức nhìn nhận cố gắng của họ, sự đóng góp của họ cho một tổng thế, và giúp họ nhìn nhận ra điều đó.
Khi nhìn nhận ra sự đóng góp của mình, mỗi người nhìn thấy được chỗ đứng của mình trong một tổng thể.
Thấy được điều đó, mỗi người thấy mình như một phần của cái tổng thể.
Và tất nhiên họ sẽ cố gắng cho cái tổng thể, thay vì chỉ nhăm nhăm nghĩ đến phần mình.

Điều này có thể làm trong bất kỳ một tập thể nào.
Trong gia đình,
Trong trường lớp,
Trong hội bạn bè,
Trong nhóm làm việc,
Trên mạng xã hội,
Trong nhà nước,
Trong truyền thông,…

Càng bất hạnh, càng tự ti, người ta càng khó hòa nhập.
Vậy nên nếu đã muốn để ý để giúp hòa nhập, phải để ý tới người tự ti nhiều nhất.
Giúp họ có đủ tự tin để cất lên tiếng nói, trước nhỏ sau to dần.

Kiểu như ở nhà, anh Tí đã cất tiếng thì cả nhà phải giỏng tai lên mà nghe.
Trước đây anh ngại nói, giờ đã bớt đi nhiều.
Có lẽ anh đã cảm thấy bố mẹ thật sự quan tâm đến điều anh nói.
Nên anh thong thả, cho mình thời gian nói hết gì cần nói.
Đó là một thói quen nên giữ.

(tự dung hơi chột dạ nên thêm vài dòng)
Phải chua thêm ở đây để tránh hiểu lầm là mình không làm sếp.
Mình chỉ là một người làm bình thường.
Nhưng điều đó giờ đây không làm mình trở nên to hơn hay bé đi, quan trọng hơn hay tầm thường đi.
Có gì đó rất essential trong một con người quyết định hình ảnh của anh ta trong con mắt của anh ta và của người khác.
Không liên quan tới việc anh ta làm sếp hay không.

Nhưng có một điều chắc chắn là muốn giúp người khác, cứ phải giúp mình trước cái đã.

Thành công

Của đáng tội, hôm nay mà được ngồi ở nhà chắc phải sáng tác đến chục bài mất.
Tự dưng lại có hứng viết.
Vả lại, nhìn thấy trong đám bạn bè mình, có người vẫn cứ loanh quanh luẩn quẩn trong nhà.
Trong khi ngoài trời thì trong xanh đẹp đẽ.

Ai ai cũng có thành công nhất định.
Thu dọn sạch sẽ xong một phòng.
Nấu xong một món ăn ngon.
Đi qua một ngày làm việc gọn gàng.
Thi xong một môn học.
….

Người ta có một cảm giác hài lòng nào đó trong thời gian ngắn.
Ta tận dụng thời gian này thế nào?

  1. Ngay lập tức loay hoay chụp ảnh đưa lên FB.
    Bạn bè thân thiết vài đứa đang ngồi trong toalet cũng phải lao bật ra ngoài để vào FB chúc mừng.
    Mình thì mất tong 49 phút ngóng người lai.
    Mất tong 34 phút đếm người lai.
    Mất tong 2,4 tiếng trả lời comment.
    Mất tong 2,3 ngày bực bội cái bọn không lai, suy diễn sao nó lại không lai.
  2. Ngay lập tức bắt tay vào công việc tiếp theo đang nằm chờ.
  3. Khoái chí rung đùi, ngẫm ngợi mình thế là cũng làm được thứ mà đứa này đứa kia đã từng làm được.
  4. Enjoy cảm giác đã làm xong một việc – relax, không làm gì, chỉ làm cái việc enjoy, dù chỉ 5 phút.

Khoảng thời gian ngắn này nếu được sử dụng đúng, nó đem lại kết quả rất to lớn.
Ta có thể đi qua cả quá trình như một cuộn phim quay nhanh, biết mình đã cố gắng ở đâu, như thế nào.
Nhìn lại kết quả sản phẩm như một cái gì đã đóng gói – xong, hoàn thành.
Có thể điểm lại một số thứ mình muốn thay đổi, cải thiện. Cái này khá quan trọng trong công việc.

Làm nhiều lần như vậy, bạn sẽ có một sự hài lòng không nhỏ. Cái sự hài lòng sẽ đem lại sự tự tin.
Bố mẹ có thể giúp con cái tận hưởng khoảng thời gian ngắn này. Nó sẽ thành một thói quen khá tốt – biết đánh giá và nhận biết nỗ lực của bản thân, qua đó có sự tự tin.

Còn người lớn, có thể sử dụng thời gian ngắn này tiếp xúc, nhận biết một cái “tôi” rộng lớn nằm sau cái Ego luôn bận rộn, vì đây là lúc cái Ego dễ im lặng nhất.
Sự bình an rất đặc trưng, nơi không còn cái ý nghĩ lải nhải, thúc đẩy phải làm việc này việc kia, phán xét kẻ này người nọ.

Nghĩ linh tinh tý, có phét lác nhiều, vì khổ chủ chả mấy khi làm được, heheh.

Tự tin

Khi không có tự tin người ta suy diễn nhiều thứ lắm.
Và cái suy diễn thường trực trong đầu óc người ta là „mọi người không tôn trọng mình, không tôn trọng công việc của mình“.
„Công việc“ không nhất thiết là đi làm, công việc có thể là làm việc nhà, việc vườn,…
Mình cũng đã từng có cảm giác đó.
Sau này mình biết phần nhiều là do mình tự nghĩ ra.

Cái suy diễn này chiếm cứ khá nhiều đầu óc của những người ít tự tin.
Dáng dấp, cách nói của người ta đâm cũng lại mất tự tin.
Với người thân, nhất là chồng hoặc vợ, thì người ta dằn vặt tại sao không tôn trọng tôi.
Mà nói thẳng được cái chữ „không tôn trọng“ đã tốt. Để nói thẳng người ta cũng cần đôi chút tự tin.
Nói vòng vo nên thường là bạn đời chả hiểu mình muốn cái gì nữa.
Với đồng nghiệp thì người ta bậm bịch, vừa làm vừa không hài lòng trong tâm.
Đồng nghiệp thì chả hiểu cái gì đang diễn ra trong tâm mình.
Họ chỉ nhìn thấy công việc mình làm không trọn vẹn, thái độ không hồ hởi.

Tóm lại là cứ cái này kéo theo cái kia, nếu chính bản thân mình không đặt một dấu chấm.

Đặt dấu chấm bằng cách nào.
Thay đổi từ bản thân thôi.
Bước đầu tiên – biết mình không tự tin.
Bước thứ 2 – biết mình đang suy diễn. Khi suy nghĩ đang lang thang, chặn ngay bằng một nhận thức „mình đang suy diễn“.
Bước thứ 3 – biết mình là cái gì to lớn hơn là cái tổng hợp của những ý nghĩ và suy diễn – Cái „mình“ to lớn hơn đó, nó ngang bằng tất cả mọi người.
Bước thứ 4 – Cái „mình“ to lớn hơn đó  – nó là một với tất cả các „mình“ to lớn khác. Heheh phét tí, chỗ này „tưởng“ thôi, chả hiểu gì sất…

Compassion (1)

Vì mình đọc nhiều từ này bằng tiếng Anh, nên lơ mơ biết về khái niệm của nó, nhưng bảo dịch sang tiếng Việt thì chưa tìm được từ tương ứng. Hồn hậu, đôn hậu chăng?

Tiếng Đức là Barmherzlichkeit, thấy khá chuẩn.

Nói chuyện tranh luận với hội bạn bè, mọi người muốn phân biệt giữa từ này với từ Hạnh phúc, giống nhau khác nhau gì.

Đã nói về từ ngữ thì 10 người 10 ý. Chẳng hạn hôm qua có nói chuyện với một bạn cùng học bên Nga, bạn ấy quan niệm đã là Bạn thì phải quan tâm chia sẻ với nhau.

Theo định nghĩa đó mình không có bạn thì phải. Mình quan tâm đến bạn rất vừa phải, thấy họ thích tiếp xúc với mình thì tiếp xúc, nếu mình có điều kiện (tinh thần, thời gian). Nếu rất quan tâm mình thường hỏi thẳng, tìm cách liên hệ thẳng, không thông qua người thứ 3. Mình là người không có nhu cầu chia sẻ riêng tư. Mọi thứ về bản thân mình có thể viết open cho nhiều người đọc (tất nhiên là những người có vẻ có chung quan điểm, để tránh những cuộc tranh luận về ngôn từ). Mình không có nhu cầu dấu diếm che đậy. Có gì mà dấu diếm, đã là con người thì tất nhiên là đủ tham sân si, tất nhiên là đủ lỗi đủ lầm, tất nhiên sẽ có bệnh, tất nhiên sẽ chết.

Nếu mình kết bạn với ai mà người ta đòi hỏi cái quan tâm chia sẻ này, chẳng chóng thì chầy mình sẽ chạy xa bay, tạo khoảng cách. Thấy được ghét hơn là bị yêu. List bạn trong FB vì thế mình cứ hay rà soát làm gọn bớt, để phần nào yên tâm trong list đó là những người nếu không thích, thì cũng không khó chịu với những bài viết mình post lên trên đó.

Giờ quay lại với khái niệm Hạnh phúc và Compassion.

Để viết tiếp mình cần một từ nữa – Ego. Nếu người đọc có khái niệm nào đó và có một sự tâm đắc nào đó về cái Ego này thì đoạn sau mới có ý nghĩa.

Ego liên quan đến cơ chế làm việc của bộ óc mình, là một khái niệm mình nghĩ con người có ý thức càng sớm càng tốt.
Để mình đưa ra một ví dụ đơn giản, để biết cái Ego nó lèo lái mình kinh khủng như thế nào.

Bạn gọi điện cho ai đó, bạn nghe thấy bên đầu dây kia có tiếng trẻ khóc, bạn biết người bạn kia có thể đang bận. Nhưng bạn (Ego) đang muốn nói chuyện quá, nên bạn vẫn nói tiếp mà không hỏi xem người đầu dây kia có muốn nghe không.

Người đầu dây kia đang lấn bấn con cái, nhưng vẫn cầm máy lên sợ có tin gấp, hy vọng chỉ nói trong 2, 3 phút. Nhưng cuộc nói chuyện dài quá 10 phút, về những nhân vật không hề liên quan đến cái bỉm nặng trịch đang làm xót đít đứa trẻ con, con chị lớn hơn đói bụng phải ngồi một mình đợi mẹ trên tầng trên. Chị ta sốt ruột (Ego) và đáp trả không lịch sự lắm (Ego), rằng chị ta không quan tâm gì đến cuộc sống của người khác. Đến đây mọi thứ bình thường, rất con người với cái Ego vừa phải, nếu một trong hai bên xin lỗi và dập máy là xong.

Nhưng giờ Ego của cả 2 bên bắt đầu rục rịch nở phình. Một bên Ego1 cảm thấy bị xúc phạm, tôi có thiện ý quan tâm thế này mà nó đáp lại một cách thiếu tôn trọng như thế, một bên Ego2 cảm thấy không được hiểu , được thông cảm.

Ego1 bảo bạn bè thì phải quan tâm đến nhau. Ego2 bảo mình chỉ quan tâm đến cuộc sống của chính người gọi, còn thì bạn bè râu ria gì mình không quan tâm.

Ego1 bảo bạn bè thì phải chia sẻ, Ego2 bảo không có nhu cầu chia sẻ….

Người gọi có lẽ đang trong giai đoạn muốn tâm sự chia sẻ, người nghe đang trong giai đoạn thiếu thốn thời gian sức lực, muốn được yên thân chăm sóc lũ trẻ con.

Rồi qua lại vài câu trao đổi, cuối cùng Ego2 nóng nảy nói một câu để kết thúc cuộc gọi nhanh chóng. Nó đã đạt mục đích, nó đã được để yên, không chỉ hôm đó, mà hàng năm sau đó, nó hài lòng và không đau khổ. Nhưng Ego1 đã bị hurted thời gian dài, nó có đau khổ ít nhiều.

Ở đây có ai có lỗi nhỉ? Ego không có lỗi, nó không có não, nó chỉ như con chó bị đói, dứ thịt đằng trước thì nó sủa ăng ẳng tìm mọi cách lao tới đòi ăn. Phải thêm một câu là mình là người rất thích các bạn chó.

Có phần nào đó của con người ngoài cái Ego này, phần đó có lỗi không? Cũng không. Đã là cuộc sống thì không có lỗi, cuộc sống bày ra mọi thứ để con người tiến hóa. Không có hạnh phúc bất hạnh thì lấy gì để học, để tiến hóa.

Vậy có gì không ổn ở đây? Cái không ổn là để cho cái Ego hoành hành quá lâu. Là hợp nhất mình với cái Ego đó, tưởng cái Ego đó là mình, tưởng vấn đề của Ego là vấn đề của mình.

Vậy đến đây nếu ai thấy có một Ego đang lèo lái mình, nhưng mình không phải là cái Ego đó, thì đã cùng ngôn ngữ với người viết, mình có thể cùng trao đổi tiếp. Nếu không thì nên dừng ở đây. Vì đoạn sau này Ego chỉ có thể hiểu ở mức của nó, nó sẽ lải nhải đúng sai, không đúng với ý định của người viết.

(Bài sau viết tiếp)

Lại hạnh phúc

Đã là con người ai cũng mưu cầu hạnh phúc. Có người nghĩ mình đạt được, có người không.

Khi còn trẻ người ta luôn luôn cho rằng nếu đạt được cái này hay cái kia người ta sẽ hạnh phúc. Mình cho đó là một quan niệm đúng đắn cho tuổi trẻ. Khi 20, 30 tuổi, cứ việc nghe người già định nghĩa về hạnh phúc, vì đến lúc nào đó bạn cũng sẽ định nghĩa như vậy, nhưng vẫn cứ phải cố gắng đạt được điều mình mong muốn, đó là tiền, là công danh, là gia đình, là sự nghiệp.

Khi đạt được một cái gì đó, người ta cùng một lúc nếm trải 2 thứ hạnh phúc – thứ hạnh phúc ai ai cũng nói tới – vì mình đạt được cái gì đó mà xã hội đánh giá và công nhận. Đồng thời người ta cũng trải nghiệm một thứ hạnh phúc khác mà con người ít để tâm tới và vì vậy cũng ít được nói tới – đó là một trạng thái yên ổn người ta có khi thoát khỏi những nhì nhèo ỉ eo của cái Ego được no nê tạm thời. Nó chỉ no nê một chút thôi, rồi nó sẽ lại tiếp tục ỉ eo, vì bản chất của nó là như thế, nó được sinh ra để làm vậy.

Đến một độ tuổi nào đó, người ta nhìn nhận tách bạch được 2 thứ hạnh phúc này. Và khi về già, người ta thấy có thể cảm nhận thứ hạnh phúc thứ 2 mà không cần có sự kích hoạt của cái hạnh phúc thứ nhất. Họ nhìn ra bản chất thật của cái ego và không để nó lèo lái thì thọt vào tai họ nữa.

Có đúng không nhỉ? Ít ra thì đó là con đường mình trải qua, để cảm nhận và dần đánh giá thứ hạnh phúc thứ 2 này. Chắc mình thuộc dạng ngộ tính thường thường, giống phần lớn mọi người.

Nên vẫn nghĩ nên khuyến khích người trẻ tuổi cố gắng đạt được mục đích họ đặt ra, hơn là sống thường thường theo triết lý „biết đủ“. Thiếu những sự thành công nhất định trong cuộc sống, chỉ những ai có ngộ tính kha khá, hoặc là người tránh đời đi tu, mới có đủ tinh thần dồi dào để biết rằng mình hạnh phúc.