anh Tí thời gian này có nhiều chuyện hay lắm kia.
Mà cứ định ngồi viết là lại quên tiệt.
Loanh quanh cũng chỉ quanh chuyện quan điểm về cuộc sống mà thôi.
Tuy vậy cái quan điểm đó, càng hợp lý, càng rõ ràng từ sớm, cuộc sống sẽ càng trọn vẹn.
Người ta vẫn được trải nghiệm mọi thứ, nhưng không phải quá khổ sở trải nghiệm đi trải nghiệm lại.
Kể cả những thứ đem lại niềm vui, cũng không còn bị đắm đuối, khi có cách nhìn rõ ràng về sự thụ hưởng.
Có cảm giác anh ấy đang dần dần có sợi dây nối với đất, không còn lơ lửng vô định trên trời như cách đây 1,2 năm.
Và những câu chuyện với bố mẹ là để định hình, củng cố sợi dây đó.
Gần đây nhất, anh hỏi về chuyện lấy vợ.
Lúc nào thì lấy được vợ.
Mẹ bảo khi nào anh tự lo được cuộc sống của anh,
rồi cảm thấy có thể hai người có thể tự lo cho cuộc sống chung, thì có thể lập gia đình.
Mẹ nhân tiện chêm vào “anh có biết không, có những cuộc sống chung khiến người trong cuộc phát triển tốt, có cuộc sống chung không.”
Ah nhớ rồi.
Cũng mới xảy ra tuần trước.
Hôm đó chị bức xúc vì bạn của anh đến nhà quá nhiều, khiến chị không thoải mái.
Rồi khi có bạn, anh nói với chị với một giọng không hoà nhã như chị muốn, khiến chị bực mình….
Chị nghĩ rằng khi có bạn, anh chỉ muốn chị biến cho nhanh, thành ra nhiều thứ chị không muốn làm, chẳng hạn đánh đàn dưới nhà.
Hai bạn nói đi nói lại, tới lúc bắt đầu to tiếng kiểu “anh sai – tôi đúng” thì mẹ can thiệp.
Mẹ chỉ bảo chị Tủm thấy bức xúc và nói ra vậy là rất tốt.
Chỉ khi nói ra, Tí mới biết chỗ nào Tí cần sửa. Sống với nhau nên để ý đến nhau để làm cả nhà vui.
Mọi thứ bức xúc đã xảy ra, là do mình chưa hiểu nhau, nên cho qua đi, không bàn luận đúng sai nữa.
Ý tóm lại thì chỉ là như vậy, nhưng vẫn cứ phải nói vài lần.
Bố cũng thỉnh thoảng chêm vài câu để tăng sức nặng cho lời mẹ nói.
Các bạn lên giọng, rồi lại xuống giọng, rồi lại lên.
Mẹ thấy mình đôi lúc hơi vội, can thiệp hơi sớm.
Nhưng chữ “sớm hay muộn” thực ra cũng khó bàn.
Vì mọi sự xảy ra rồi, người ta mới có thể nói cái gì sớm, cái gì muộn.
Còn trước đó, đố ai biết hihi.
Những cuộc va chạm nho nhỏ như vậy,
khi còn sống trong 1 gia đình, là cơ hội rất tốt để các bạn nhìn nhận ra,
làm gì, nói gì, thì sẽ dẫn đến cái gì.

Hôm nay công việc cảm thấy thư thả trở lại một chút.
Mấy hôm trước thấy khá lung bung, cảm giác hơi ngợp.
Cái cảm giác “ngợp” và công việc “quá nhiều”, thực ra không liên quan.
Thấy ngợp thì ngợp thôi. Khi thấy cảm giác đó thì phải tập trung tận lực mà rà soát mọi thứ.
Rà xong rồi, thì dù có nhiều việc, cũng không còn thấy ngợp.
P.S. Hoa trồng cạnh cửa ra vào.
Dâm củ, rồi ngạc nhiên sao mãi nó chưa lên.
Khi lên rồi sao toàn thấy lá, um tùm, tự hỏi không hiểu nó có hoa không nữa.
Giờ các bạn ra hoa rất nhiều, và rất đẹp.
Cũng lại “vô tình cắm liễu, liễu xanh um” heheh.