Chết

Khi buồn, mệt mỏi và khó khăn, người ta không còn space cho đề tài “chết”.
Khi vui, nhẹ nhõm, người ta tránh nói, tránh nghĩ về cái chết hahah.
Túm lại, không có thời gian cho cái chết.

Hôm qua tình cờ nghe một video, có 1 cô gái có khả năng chết cùng.
Tức khi ai đó thân cận với cô mà chết, thì cô được cùng tham dự quá trình đó.

Lần đầu tiên, cô ấy được tham dự cùng 1 con chó của cô bạn thân.
Một hôm bỗng cô ấy cảm thấy một cảm giác hỷ lạc bay bổng, một cảm giác được giải thoát, đồng thời nghĩ về chú chó.
Hôm sau cô ấy nhận được tin chú chó đã chết vào khoảng thời gian đó.

Chuyện này lặp lại với cái chết của bà và ông cô ấy, vài người bạn, và gần đây là chị của cô ấy.
Các cảm giác giống nhau, một hỷ lạc an bình tràn đầy, cảm giác tự do hoàn toàn.
Có thể kèm hình ảnh, chẳng hạn cô thấy chị mình có cánh và bay tiếp, trong khi những người khác dừng lại.

Giờ đi trên đường mà gặp người già,
thấy loáng thoáng một hình ảnh, trong đó mình (đôi khi đang khác tay bạn chồng) đang cùng họ đi trên con đường đi đến điểm chết.
Họ đi trước mình, mình chỉ đi sau họ một đoạn.
Cảm nhận được xương xẩu của họ đang đau ra sao, những gì xộc xệch vẫn bền bỉ cần mẫn chạy trong cơ thể họ.
Tò mò muốn biết họ nghĩ gì.

Đời là một bể khổ lớn.
Chỉ hết khổ khi bắt đầu nhận biết sâu sắc điều này.
Nếu không, vẫn sẽ là một cuộc lúc thì chạy đuổi, lúc thì trốn tránh.

Nâng giọng

Bạn bên cạnh nói to quá.
Nói to hơn mức cần thiết.
Là đang tính cả khi bị thằng khác chặn họng mà mình phải nâng giọng lên để át chúng.
Hơi ảnh hưởng tới mình một tý.
Và mình sẽ viết, thay vì bực mình hahah.
Chúng ta luôn có lựa chọn right?

Đó là cơ chế bình thường của con người.
Bạn đó đang bị đau lưng, không thể làm việc nhiều như bạn đó muốn.
Nên người ta phải xù ra một tý.
Làm cái gì cũng phải khua khoắng lên một tý.

Hehe, không phải bóc mẽ, bóc phốt.
Chỉ là hiểu, và thông cảm.
Vì mình cũng sẽ tới lúc đó mà thôi.
Nhưng nâng giọng hay không, đó là lựa chọn của mình.

Luôn có lựa chọn,
Ừ thì mình không khoẻ, ừ thì mình sẽ làm ít đi, ừ thì sẽ không productive bằng khi trước.
Thì sao? Cứ cho là giảm lương? Mất việc?

Ui trời, nghĩ tới đây thôi không nghĩ nữa.
Khác với mình, bạn đó – giống chồng mình – vác trên lưng cả gia đình, hoặc ít ra phần nặng hơn.
Nên thôi, xí xoá, bạn cứ gồng lên xíu, không sao.
Nhưng gồng ít thui, không lại ảnh hưởng xấu tới sức khoẻ đó, oki.

Hết bài viết sáng hôm nay.

Về hưu sớm

Tự dưng cái danh sách việc cần làm gấp nó rỗng hehe.
Thôi thì cứ thong dong một tí, vì thường sau đó lại 1 sóng vài việc chen chồng lên nhau.

Hôm qua trời mưa, bạn chồng tối hôm trước đã bảo sẽ mưa to, không nên đi xe đạp, làm ở nhà thì hơn.
Nhưng mình vẫn tới chỗ làm.
Tới chỗ đó, không khí làm việc nó khác. Trang trọng thẳng thớm hơn ???
Thỉnh thoảng ngồi nhà làm việc thì vui, chứ ngồi quá 3 ngày là lại thích tung tẩy tới chỗ làm.

Hoá ra cả hội đều có mặt.
Chỉ trừ 1 bạn đang nghỉ phép.
Và 1 bạn đau lưng phải đi xoa bóp hàng ngày nên làm việc từ nhà.

Bạn đau lưng ngồi gần mình, kém mình 4 tuổi.
Hôm trước bạn ấy phải nâng bàn, hạ bàn liên tục, xin lỗi mình “vì cái lưng của tao nó không chịu được 1 tư thế lâu”.
Đau lưng, đau cổ, đau gáy, vai là bệnh nói chung của dân IT.
Cả vài tháng trước bạn ấy không quay đầu sang bên mình được, phải quay cả người.
Cũng phải làm đủ các kiểu, tập, tiêm, thuốc, xoa bóp.
Giờ có vẻ đỡ hơn, nhưng vẫn cứng.

Hỏi là bệnh tật từ công việc mà ra? Đúng một phần.
Nhưng mình lăn tăn, liệu không đi làm (công sở), có hết bệnh không?
Mình biết rất nhiều người không có việc từ 50 tuổi, vẫn không thoát bệnh.
Vậy là không bệnh này, thì sẽ có bệnh khác hehe.

Hỏi cậu Toru, là người Nhật, chắc trên dưới 60, mày có biết công ty có chế độ gì cho về hưu sớm không.
Cậu bảo tao không nghe thấy gì, mà tao cũng không quan tâm.
Tao định làm việc tới lúc người ta đuổi tao về hưu.
Cậu cười hềnh hệch rồi thêm vào, bố tao làm việc tới lúc ông ấy hơn 70 tuổi.
Hahah

Nghèo khó

Thiếu thốn có thể trong lĩnh vực vật chất, tinh thần, thời gian và sức khoẻ, nhỉ.
Người ta nói, để kiếp sau hết nghèo khó thì kiếp này phải bố thí.
2 phần đầu mình tàm tạm, 2 phần sau mình hơi hơi nghèo, ít nhất trong hiện tại.

Làm sao bố thí để kiếp sau có nhiều thời gian và sức khoẻ hơn ?
Là không rủ người đi chơi chỉ để mình đỡ boring ?
Không gọi điện mất hàng tiếng đồng hồ của người khác, cũng chỉ để mình bớt boring ?
Là không rủ người đi ăn, đi nhậu. Ăn nhiều nhậu nhiều đâu có khoẻ ?
Là tìm việc cho người làm?
Nhàn cư vi bất thiện, cái phá hỏng khá nhanh sức khoẻ thể chất tinh thần chính là nhàn cư.

Túm lại là đi ngược lại với xu thế của U60 nhỉ hahah.

Gọi điện cho mẹ 07.10.24

Hehe, gọi điện cho mẹ, mẹ đã lo lắng không hiểu lần về tới mình sẽ ở đâu, nên ở gần bà cho đỡ tiền taxi đi lại.
Rồi, bà sẽ ăn bữa sáng ở đâu, bữa trưa bữa tối ở đâu.

Là mình trước đây là mình đã có chút chút sốt ruột.
Sợ bà mong mỏi quá lúc mình về, mà bỏ qua những ngày tháng bà đang sống, rồi lê lết buồn bã gần cả năm.
Nhưng giờ thấy thực ra cụ vui với những viễn cảnh vậy, thì cứ để cụ vui hehe. Là cái vui thêm vào ngày thường.
Mà, đằng nào bà cũng có nỗi lo, thì cho bà lo mấy cái vụ nho nhỏ đó có sao đâu.

Thế là con cà con kê, bảo ở khách sạn chỗ này, hay chỗ khác.
Rồi con sẽ thuê xe máy đi vi vu, giờ mới chỉ đi được 1 mình, rồi sẽ tập để đèo bà. Bà giữ sức khoẻ mà ngồi sau nhé.
Bà cười khoái chí : đi chứ, đi xe máy chứ.
Mình phét vậy, chứ chắc gì đã đèo bà được, nhưng lúc đó tính sau.

Vụ ở đâu bà yên tâm, bạn Sơn có cái cách gì đó thuê nhà rẻ không à.
Bà cười khanh khách – Sơn thuê nhà cho à, thế thì tốt quá rồi.

Haha, có lẽ đây mới là cách nói chuyện với bà có lý hơn.
Trước đây mình hơi lý tính quá, sợ nói gì bà hy vọng quá nhiều rồi nếu không làm được lại thất vọng.
Nhưng bà sẽ không thất vọng, đó là thứ mình – kẻ ngu lâu bền vững – đã hiểu ra.