Tết 2018 Tam cốc

Nhìn lại mình không viết một cái post nào khi về Tết 2018.

Hai hôm trước nhân dịp suy nghĩ sẽ thăm gì ở VN vào tháng 11 tới, nghĩ lại lúc đi Tam Cốc. Chắc khoảng ngày 12/13 gì đó vào tháng 2.
Nếu trời không quá nắng hay quá lạnh, có lẽ được nghỉ cạnh hồ với núi non trước mặt, đi xe đạp quanh đó ngó nghiêng cây cỏ, tha thẩn vài quán cafe, là vui nhất.

Chính vì thế mình cũng hay khuyến khích các bạn nhà mình, cháu chắt đi chơi khi có thời gian. Nó tạo một sự cân bằng nào đó trong tâm lý.

(Copy Facebook)

Tháng 2 năm 2018 ba cô cháu lôi nhau đi Tam Cốc Ninh Bình. Trời mưa lâm thâm, lạnh, nhất là khi đi trên thuyền.

Cùng cảnh đó, nhưng nếu trời ấm hơn chút, chắc chắn sẽ rất thích. Mới biết thời tiết ảnh hưởng mạnh mẽ đến cảm xúc của con người ra sao.

Giờ ngồi trong nhà ấm áp, nhìn lại ảnh thấy tuyệt đẹp. Cái đẹp của cảnh synch với cái vui lúc đó, mình có mà không cảm nhận được ngay, vì đang phải gồng mình chống lạnh.

Trời mờ mờ như có sương. Về hỏi các bạn thích gì nhất, các bạn bảo thích lúc đạp xe.
Mình cũng rất thích lúc đó, tiếc là ngắn quá, chắc chỉ 15 phút.

Tóm lại là nếu trời không buốt, nếu được đi xe đạp thêm 1,2 tiếng nữa, thì tuyệt cú mèo, heheh.

Biết thế khi đi chơi VN mùa lạnh cứ đi giày ấm, rồi thủ cái áo mưa xịn đâu đó, lúc lạnh khoác lên người chống gió, là ổn.

Thêm một bình nước gừng + mật ong nữa thì thôi rồi lượm ơi.

So đo #

So đo, so bì
Đúng là tính này rất cố hữu trong suy nghĩ của mình,
Nó bắt rễ rất là sâu,
Mà mình nghĩ, một khi còn mê mờ phân biệt ta/người, lợi/thiệt, được/thua,
Thì nó vẫn còn đó.

Con người ta hay chạy theo cái lợi trước mắt, thành phản xạ rồi.
Giờ cứ phải tâm niệm,
Có biết cái gì là lợi, cái gì là không lợi đâu, mà cứ mê mờ phân biệt,
Cứ làm cái gì trước mắt thôi,
Đẩy việc khó cho người khác, chắc chắn là không hay rồi.
Đến tay mình thì cứ làm thôi.

Mình nhận ra tính này từ lâu rồi, ngại khó, thảy việc,
Nhưng vẫn là khá muộn, trên 40 tuổi mới nhận thấy rõ rệt.
Trước đó mọi người chắc đã chịu trận không ít,
Chỉ là họ không nói với mình thôi, người thì phẩy tay cho qua, người thì tránh xa.

Sau này có sửa được đôi chút, nhưng vẫn chỉ với những việc liên quan trực tiếp đến bản thân,
Nhìn rộng ra, cái bo bo bỏm bỏm không chỉ liên quan đến vật chất.
Nó có rất nhiều tầng nhiều lớp, mà vật chất là tầng thô. Tuy dễ thấy nhưng không dễ buông bỏ.
Có bo bo về tình cảm, về thời gian, về sức lực, về kiến thức
Và về tâm linh.

Mình nhớ hồi bé mình khá tham ăn,
Còn nhớ mình đã khổ sở thế nào khi phải ăn miếng bé hơn,
Rồi một hôm bỗng nghĩ, nhỏ hơn chút thì đã sao, nhỏ hơn có một hai miếng cắn.
Kể từ đó không còn so đo chuyện ăn uống nữa,
dù tính tham ăn thì vẫn còn đó, không dừng được khi đồ ăn để trước mặt, heheh.
Là một tính không tốt cho sức khỏe, mình sẽ sờ đến một lúc nào đó gần đây.

Tạm thế, hôm nay click hơi nhiều,
Chả cứ mình, cả team phải click hoặc làm những việc admin,
Chia nhau kẹo bánh, vừa ăn vừa làm, để an ủi tâm hồn, heheh.

À, có một ý nghĩ lúc nãy mình nghĩ,
Rằng chỉ khi tính bo bo này của mình thay đổi,
Tính đó ở các bạn trẻ con sẽ thay đổi.
Thứ tính mình biết sẽ cản trở các bạn ghê gớm,
Giống như nó đã từng cản trở mình.

Lý tưởng nhất là không làm vì bất cứ lý do gì,
vì để được lợi, để được yêu mến,
vì sợ bị ghét, bị trù úm,…
Mà vì thấy nó nằm trong bổn phận của mình,
Và vì thấy nó cần được làm.

So đo

Chán quá, đang làm một công việc chán quá.
Nhấn chuột hơn 250 lần, lại còn phải đợi cho cái chương trình nó loay hoay làm cái gì đó ở đằng sau.
Thế này mới thông cảm với những người phải làm những công việc lặp đi lặp lại.
Hy vọng mình chỉ phải làm 1 lần. 1 phút 2-3 nhấn. Vậy là gần 2 tiếng.
Giờ là 12:14, để xem lúc nào mình sẽ xong. Đã làm được một nửa.
Mà cũng chỉ còn 1,2 ngày làm việc routine, enjoy nốt thôi.
Tuần sau lại sẽ bù đầu làm việc khác.
12:29 phút, thêm được 20 clicks.

Đọc một đoạn viết

For many individuals, this is the completion lifetime of the former cycle of incarnational rounds in the experience of duality in its various forms in matter. Much has been learned about what it means to be a responsible God being and they have discovered that they must embrace and love all of it as an integral part of their spiritual journey. They have learned to discern the middle way and to walk their path with high integrity, truth, respect and honor in a harmonious, peaceful and balanced way. This has created more Light within their physical bodies and this Light is radiating in ever greater concentric circles of circumference which ultimately joins with the circles of Light radiating from and within others of like mind. This has created a unity field of consciousness that has great potential for positive development.

Bỗng nhận ra có một cảm xúc ý nghĩ gì đó trong mình, kiểu nhỏ nhen.
Những câu hỏi “Tại sao tôi lại phải …“

Cái tính con út của mình lại nổi lên.
Ăn sẵn nằm chờ, lười động chân tay, khó tí, thiệt tí là so đo khó chịu.

Mình cứ trách bọn trẻ con so đo, mình cũng hệt thế.
Mà đấy là mình đã lơ mơ biết, đời làm được gì cứ làm, cho cái gì cứ cho,
Không bao giờ thiệt. Absolute, không thiệt mảy may.

Nhưng cái biết đó nó không ngấm vào người,
Nên đến một mức nào đó, khi cái khó cao hơn một chút, là không còn vô tư được nữa.
Mà cái mức này của mình nó lùn tì,
Giống cu Tí.

Mình dừng ở phút 12:49. Cũng đi được 4/5 quãng đường, heheh.

Chuyện anh Tí

Bạn chồng bảo mai sẽ nghỉ ở nhà, tự dưng mình thấy mình cũng thong dong ra mới chết, cứ như mình cũng được nghỉ ấy, hè hè.

Đâm có hứng lên viết rè pọt về anh con trai. 

Mình nhận ra mình rất thích hai thứ ở anh cu. Một là anh ta không bao giờ lặp lại mình, không bao giờ có thể lường trước được anh ta sẽ nói gì, sẽ ngoác mồm như thế nào, dặt dẹo người ra sao.
Hai là anh ta thay đổi rất nhanh, về bề ngoài cũng như trong tinh thần. Cái sự phát triển của anh ta không đều đều, mà nó cũng nhấp nhổm đâm ngang đâm dọc rất khó đoán trước. 

Hôm nay về thấy nhà cửa khá gọn. Hôm qua thì đúng thật là bãi chiến trường, bàn nào cũng lổn nhổn bát cốc bẩn xen mấy đống giấy chùi mũi. Nén lòng không thu đợi anh về. Anh mở cửa nhảy xộc vào nhà, mẹ mở mồm chưa nói được nửa câu, anh đã láu táu „mẹ buồn Tí quá à, mẹ giận Tí quá à, Tí biết rồi….Tí xin lỗi mẹ nhé“ rồi quàng tay ôm gí đầu mẹ vào nách hôi, chắc để não bị tê bớt.

Mỗi kỳ nghỉ có những ngày anh phải chơi tràn, tiếp các em hàng xóm, khá là bận bịu. Tối qua tối mịt anh còn nhảy trampolin bên vườn nhà bên. Hôm nay lúc mẹ về chắc anh thấm mệt, trải khăn tắm ra giữa vườn, nơi nắng chiều còn in xiên xiên một vệt dài, quấn chăn nằm, kệ cho em nhà hàng xóm gọi ời ời. Quyết định Điếc.

Tối vào ngồi ăn cơm với bố mẹ, anh bàn luận về đoạn bảo vệ môi trường. Ở trường anh người ta tính toán thế nào đó để tính điểm xem mỗi quốc gia, mỗi thành phố, mỗi gia đình gây ra bao gánh nặng cho môi trường. Khoảng 33 câu hỏi được đưa ra để tính điểm. Nhà to thế nào, dùng sưởi ra sao, bao nhiêu tủ lạnh, bao nhiêu ô tô, thói quen ăn uống, … Mỹ khoảng 10 điểm, Garching khoảng hơn 8 điểm, còn anh khoảng 4 điểm. Anh nghĩ bố mẹ anh khoảng 5, 6 điểm, vì vẫn đi ô tô. Điểm càng thấp càng đỡ cho môi trường.

Mẹ mừng thầm, vậy là giờ anh đã có một ý thức khá đủ về môi trường, mẹ anh chỉ còn phải giúp anh áp dụng vào những hành động nho nhỏ thường ngày. 
Chẳng hạn – hạn chế thay đổi các loại máy, các loại handy, tablet. Các đồ giờ rẻ đến mức ai cũng có thể thay luôn xoành xoạch.
Hay như – không vứt giày cũ để mua giày mới, chỉ vì giày mới trông cool quá, heheh.

Là cứ mơ tạm thế. Xem xem bàn rồi có để yên đấy, hay anh sẽ nhúc nhích làm gì đó, hy sinh chút gì đó, cho dù nhỏ, nhỉ.

Bà la sát

Từ sáng đến giờ viết khá nhiều email.
Mình nhận thấy mình đôi lúc như bà la sát.
Mình cứ rung lắc những người quanh mình, để họ thẳng người lên, nhận trách nhiệm về mình, và hành động chủ động hợp lý.
Con người đôi khi đi như mơ ngủ trong cuộc sống. Họ lơ đễnh, bo bo bỏm bỏm quan tâm mỗi phần của mình, còn lại thây kệ, không phải việc của tôi.
Kể cả phần của mình, họ cũng ngồi chìa tay chờ dắt, chỉ bảo.
Hiện tượng này thấy nhiều bên team các bạn bên Ấn, vốn khá nhiều bạn trẻ.
Email của mình tới các bạn ấy, luôn có vài câu kiểu “mày chủ động plan công việc của mày đi. Mày đang làm rất tốt, sự chủ động của mày rất được welcome”, heheh.

Cái sự nghiệp “dậy dỗ” này mình đã làm từ lâu, lúc đầu một cách cưỡng bức khó chịu, về sau đỡ hơn, có nhiều thiện ý hơn là vạch lá tìm sâu.

Mình không chờ đợi các bạn ấy giỏi này giỏi nọ, nhưng ý thức để nhận trách nhiệm về mình là điều ai cũng có thể làm được, thay vì né tránh và thờ ơ quay đi. 

Và nguyên tắc luôn luôn là vậy : chỉ từng bước nhỏ, khen từng bước nhỏ, góp ý từng bước nhỏ.

Các bạn thường yếu trong việc lên kế hoạch và communicate.
Nên các bạn hay bị động, và bị stress.

Nếu các bạn lên plan tử tế, communicate đúng thời điểm, các bạn sẽ luôn ở thế chủ động – tôi định làm cái này vào lúc này, và tôi chỉ có thể hoàn thành nó vào lúc này,…
Tất cả các parties liên quan sẽ rất mừng, vì biết mọi thứ đã được quan tâm để ý, và biết vào thời điểm đó là công việc sẽ được hoàn thành.

Nếu không, các bạn sẽ luôn bị lùa, bị thúc làm cái này, thúc làm cái kia, mà các parties liên quan vẫn cảm thấy không hài lòng, vì họ đâu có đọc được trong đầu các bạn các bạn định làm gì, có vấn đề ra sao? Họ sẽ có cảm giác sao các bạn lề rề vậy, đến lúc nào mới làm?

Thế là vẫn làm như trâu như bò, vẫn bị stress, mà cả hai bên cùng không hài lòng. Communication rất cần là vì vậy.

Lại vừa nhận được thư cám ơn. Sau vài email bà la sát bao giờ mình cũng có vài dòng an ủi, vì mình biết họ rất cố gắng, chỉ là chưa có kinh nghiệm, chưa được học, chưa có ai “chỉ dẫn” … mà thôi. Vài người trong họ rất có khả năng, học nhanh. Sau 2, 3 năm thấy rõ, làm việc với họ trở nên dễ chịu, full of trust and mutual respect.