Hôm qua đi dạo buổi tối,
bầu trời như một bức tranh 3D khổng lồ.
Nhiều tầng mây, lúc mỏng lúc dày, tảng trắng tảng đen, trôi đi rất nhanh.
Đôi chỗ thoáng hẳn ra nhìn thấy vài ngôi sao trên nền trời thẳm.
Các lỗ hổng hình dạng thay liên tục, lúc rộng ra, lúc hẹp lại, có lúc mất hẳn.
Trăng 16 tròn vo, trông như đang lướt đi giữa các tầng mây.
Lúc tối chìm hẳn vào mây, lúc nhờ nhờ có tán cầu vồng, lúc sáng lẳn trong những khoảng trống không mây.
Quan sát đúng lúc trăng đang nhờ nhờ rơi vào bãi trống, mới cảm nhận được cái sáng lung linh của nó.
Một cái sáng rất lẳn, đầy đặn, trọn vẹn, điềm nhiên.
Đêm qua gió khá mạnh, hôm nay vẫn tiếp tục mạnh.
Buổi trưa đi dạo với bạn chồng.
Mây vẫn bay rất nhanh, trắng có, xám nhẹ có, xám nặng có.
Lúc không mây mặt trời chiếu nắng rực rỡ.
Một chú chim bay trên cao, to gần bằng chim bồ câu, nhưng người dài hơn, đuôi dài bằng người.
Chú bay ngược chiều gió, nên có vẻ chật vật.
Cánh soải rộng nghiêng bên này nghiêng bên kia.
Chim khi bay biết nương theo gió.
Đầu óc nó tỉnh táo biết chỗ nào gió nhẹ thì nó thả người vào đó,
đưa cánh đúng chiều cho gió đẩy nó đi, hoặc bớt sức cản của gió.
Chim không thông minh hơn người, nhỉ.
Rõ.
Chỉ có điều nó không bị tầng tầng lớp lớp các ỹ nghĩ, lo lắng, nóng nảy làm mê mờ.
Nên nó tỉnh táo và tin cậy trời đất gió mua.
Còn con người đôi khi cứ cắm đầu cắm cổ đạt cho được điều mình muốn.
Nếu có cánh thì chắc là xông ngược chiều gió, vùng vẫy cho mỏi xã cả cánh ra.
Rồi lao đao đậu xuống đất,
hổn hển, mắt nhắm mắt mở he hé nhìn quanh,
quẹt quẹt mỏ lầm bầm “sống gì mà mệt mỏi thế trời” heheh.