Cảm thấy buồn.
Liên quan đến chị Tủm, và với công việc.
Chị Tủm phát triển bình thường.
Đến tuổi này các bạn sẽ càng ngày càng nhiều interest, càng ngày càng tách xa gia đình.
Chắc bố mẹ nào cũng có những cảm xúc như bọn tôi, những lúc chị lấn lướt khi tranh cãi.
Tôi có thể chọn cách nhịn, hoặc phản ứng lại.
Tôi không nhịn, ít ra là thời điểm này.
Có thể về sau tôi sẽ nhịn, nếu căng quá,
Còn giờ đây tôi muốn chị ấy hiểu, với cách hành động như chị ấy, bố mẹ cảm thấy như thế nào.
Khởi điểm cho chuyện cãi nhau hôm qua không nặng nề.
Chị đang khó ở, và nói những câu khó vào tai.
Sau đó mẹ cho chị 3 cơ hội để nói chuyện, nhưng chị khăng khăng không nhận.
Nói khách quan ra, cái cách mẹ “cho” chị 3 cơ hội nó cũng không lịch sự lắm, vì bản thân mẹ cũng đang chán chường.
Nên chị có không nhận cũng là chuyện có thể hiểu được.
Và giờ mẹ với chị phải sống với cái cục bức xúc đó một thời gian thôi.
Trừ khi mẹ lại làm hòa, lại xin lỗi trước.
Mẹ chẳng ngại xin lỗi, nhận mình sai,
Có điều cùng với câu xin lỗi, mẹ sẽ có đôi chút thất vọng.
Đó là điều mẹ đã học, đã có thể làm bất cứ lúc nào, kể cả khi trong thâm tâm mẹ nghĩ người kia sai rành rành.
Còn chị vẫn cần phải học.
Mẹ cho chị cơ hội làm hòa trước,
Một cơ hội mẹ rất muốn chị tận dụng.
Để là người làm hòa hay nói câu xin lỗi trước cần ít nhất hai điều kiện:
1.Biết cái gì cần thiết hơn, being right hay một mối quan hệ hài hòa, và cùng với nó là cái tâm bình yên.
2.Biết bỏ cái tôi xuống. Để bỏ nó xuống được, cần biết là cái tôi đó nó như thế nào. Nó nhỏ, mà nó cũng có thể to như cái đình, do cách mình nhìn.
Mọi thứ đều do ta lựa chọn cả. Cách nhau chỉ một sợi tóc.
Mẹ cứ hay nhìn những bức ảnh hạnh phúc trên FB, mà trong bụng cứ tự nhủ,
Đó là thứ hạnh phúc mong manh, có thể vỡ bất cứ lúc nào.
Nó chỉ bền vững, khi từng người đủ vững để có thể dừng những cuộc tranh luận xúc phạm nhau.
Và khi không dừng được thì sau đó phải đủ can đảm và tỉnh táo để làm bước đầu tiên làm hòa với nhau.
Khi chưa có được bản lĩnh đó, ta vẫn cứ trôi nổi trên đường đời,
Bất hạnh hay khổ đau cũng chẳng dở, nó giúp người ta lớn lên theo một cách nào đó.
Với công việc, thực ra là điều mình lường trước.
Người Đức có nhiều điểm tốt, nhưng vài người rất tự hào.
Cái ý nghĩ người khác có thể giỏi – chỉ cần giỏi hơn họ nghĩ thôi, chưa cần giỏi hơn họ – họ cần thời gian mới chấp nhận được.
Và khi họ chưa chấp nhận, mình sẽ hay rơi vào một tình trạng rất buồn.
Như hôm nay, trong buổi DEMO.
Mình rất cần sự support của họ, vì họ thực sự rất giỏi trong những lĩnh vực liên quan.
Ngày mai, có thể 1,2 tiếng nữa, tâm trạng này sẽ qua, nhưng dù sao thì hôm nay mình đang rất down.