Chuyện về Tí

Muốn kể nhiều chuyện về hai bạn.
Các bạn đang thay đổi rất nhanh, thế giới tinh thần của các bạn đang mở rộng từng ngày.
Tuần trước cậu đem về một tờ nhận xét, phía bên trái là nhận xét của cậu về bản thân, phía bên phải là nhận xét của các bạn xung quanh.
Mẹ nhớ là cậu đánh giá mình tuyệt đối tốt (điểm 5) trong 3 thứ : tinh thần giúp đỡ (Hilfbereitschaft), (Tolerant) và rất kiên nhẫn (Ungeduld trifft absolute nicht zu).
Tuyệt đối dở trong việc hứng thú học hành (Begeisterungsfähigkeit).
Những thứ khác OK.

Nhận xét của các bạn không khác cậu nhiều. Mấy thứ cậu cho mình là tuyệt đối tốt, các bạn đánh giá tốt (điểm 4).
Mẹ quan tâm xem cậu nghĩ gì về đánh giá của các bạn về cậu, cậu bảo đó chỉ là ý kiến cá nhân mà, Tí không quan tâm.
Mẹ ngạc nhiên đứng giữa nhà ngoác mồm kêu “Sao, Tí không thèm quan tâm mọi người nghĩ gì về Tí á?”
Tí đang chuẩn bị đi học, liền quay lại cười cười ôm đầu mẹ hôn – không, Tí không quan tâm. Tí chỉ quan tâm mẹ nghĩ gì thôi.
Mẹ cười heheh – thế à? Thế Tí có quan tâm bố nghĩ gì về Tí không?
Cậu nhăn nhở – Không, không quan tâm, Bố yêu Tí là đủ.

Hahah,

Hai hôm trước, trong lúc bố và Tí thu dọn, còn mẹ ngồi nhàn nhã ở bàn ăn, lại nói chuyện với Tí.
Anh tự nhận xét mình sau này bỗng hiền hẳn ra, chả đấm đá ai cả.
Anh bảo trước đây anh thượng cẳng chân, hạ cẳng tay, vì anh chưa biết giải quyết mâu thuẫn bằng lời.
Anh nói đúng, vì hồi anh học cấp một mẹ rất hay được mời đến trường “đàm luận” với các cô.
Cho đến một lần mẹ mạnh lời với các cô.
Viết cho cô Gehring rằng mẹ rất tiếc là Tí đã ở trong lớp của cô.
Cô chột dạ mời mẹ đến trường để hỏi lại, ý mẹ “tiếc” là vì sao.
Mẹ bảo năm nay là năm cuối cùng của cô, chắc cô sẽ vui vẻ hơn nếu không có Tí trong lớp.
“Nó là như vậy, tôi cũng không thể làm nó thay đổi nhanh. Vì vậy nên tôi nói là tiếc”.

Không hiểu cô tiếp nhận lời của mẹ thế nào. Nhưng sau đó ca cẩm ít đi hẳn, heheh.
Mẹ không bênh Tí, cũng không trách cô.
Nhưng sự tình là như thế, cô là cô giáo, có một học sinh “cá biệt” trong lớp.
Cô bất hạnh hay hạnh phúc, tùy thuộc nhiều vào cách nghĩ của cô.
Chứ mẹ có là thần thánh mẹ cũng chẳng thay đổi anh nhanh được.
Cho dù cô có tiếp tục mời mẹ hai tuần một lần, hay nhiều hơn – một tuần một lần, hay thậm chí hàng ngày, cũng sẽ không có gì thay đổi nhanh.
Chúng ta hay gây áp lực cho nhau, và làm mọi thứ rối lên.
Mẹ đã nhận mọi điều xấu của Tí như việc rành rành, và đã bày tỏ sự thông cảm với cô. Cho đến lúc mẹ thấy đủ với những cuộc nói chuyện quanh đi quẩn lại.
Trao đổi là quan trọng, nhưng khi thông tin đã được đưa ra và được tiếp nhận, thời gian và sự kiên nhẫn là điều cần nhất.

Cô sau đó có vẻ dén mẹ hơn, ít xông xáo vào để kêu ca. Tuy vậy có một sự tôn trọng nào đó hiện diện.

Mèo hàng xóm

Hôm qua có một chú mèo lông màu tro vào nhà. Chắc mèo hàng xóm.
Cậu có một sự đủng đỉnh rất lạ lùng. Cứ đi lang thang ngó nghiêng các góc, hệt như một đứa trẻ 2 tuổi dạn dĩ mới biết đi.

Cậu vào phòng khách một cách đường hoàng với dáng vẻ vua chúa, điềm nhiên liếm bát sữa chị đưa ra, rồi tự động đi lên gác.
Vào phòng của chị trước, diễu một vòng, rồi điềm nhiên sang phòng ông em. Đi giữa đường chứ chả thèm luồn nép vào góc.

Mẹ với hai chị em líu ríu đi theo.
Cả nhà mắt tròn mắt dẹt kính cẩn nhìn Bà Mèo bệ vệ đi thăm nhà. Thiếu mỗi đoạn hai tay xoa vào nhau vâng dạ khúm núm.

Có cảm giác như cậu đã từng ở trong nhà, giờ chỉ đi góc này góc kia thăm lại.
Lúc mình vào phòng thu quần áo, bà ấy vào, cạ cạ đầu vào bàn chân, rồi nằm lăn đùng ra bên cạnh.
Tủm bảo nó thích mẹ đấy, nó mời mẹ xoa bụng nó.
Xoa cho cậu một hồi. Lông dày mượt mà.

Trông ngoài thì có vẻ vẫn còn rất trẻ, nhưng cái vẻ đủng đỉnh lại không hợp với tuổi trẻ chút nào. Lại còn cái vẻ điềm nhiên không chút sợ hãi. Thật sự là không biết nên liệt cậu vào cái tuổi nào.

Lúc sau cậu lừng khừng đứng dậy ra hành lang, đi lại luẩn quẩn, có vẻ không muốn rời. Lại còn cứ gừ gừ nho nhỏ trong cổ. Tủm bảo đấy là bạn ấy đang rất thích thú đấy.
Cậu đi lại một lúc, rồi hai bạn phải lấy khăn lùa cậu ra ngoài. Cậu vẫn chầm chậm tránh để được ở lại, điềm nhiên không sợ hãi, nhưng cuối cùng cũng ra khỏi nhà.
Hai bạn sợ giữ cậu lâu trong nhà, chủ của cậu lại không đồng ý.

Mẹ vào tìm trong mạng xem mèo lạ thăm nhà là điềm gì. Nhưng không tìm được gì đặc biệt, ngoài việc mèo đen mèo trắng vào nhà là điềm dữ.

Mình cứ có cảm giác có một linh hồn nào đó rất minh tiệp đã mượn tạm cơ thể của chú mèo để hiện diện trên thế gian này một lúc. Một sự hiện diện rất solid, không lao xao, không sợ hãi. Không có một dấu hiệu nào chứng tỏ một cái gì thiếu thiện ý. Mèo thường chạy ít khi đi, nhưng bạn này hầu như là không chạy, chỉ đi.

Buổi tối cả nhà ngồi bàn chuyện xôn xao. Bắt đầu từ chuyện bạn mèo, sang chuyện bạn chó Mira, bạn chó Oscar, rồi đến chuyện tuổi thơ của các bạn. Chuyện những lần Tí bị ngã, bị bóng đá vào bụng, chuyện chị ngủ mơ những giấc ác mộng. Chuyện học cấp một, chuyện nhà cũ có tầng thượng rất bí ẩn, chuyện hàng xóm cũ,…

Mẹ bảo Mira trước đây nếu gặp ở ngoài đường hay chạy đến mẹ trước, từ khi được bố cho đồ ăn đều, là bà ấy luôn chạy đường vòng, tức lúc đầu phóng về phía mẹ, nhưng rồi sau đó lại chuyển hướng chạy sang bố. Tí nghe xong cười khanh khách khoái chí. Mẹ biết là anh đang nhìn thấy trong tưởng tượng Mira tròn trùng trục mặt mũi lem nhem sau đám lông, chạy nhớn nhác thế nào.

Tí có giọng cười rất dễ lây. Cậu cười nhiều, khanh khách. Không còn là kiểu cười híp tịt mắt không biết tổ quốc như trước đây, mà có một sự giao lưu nào đó với những người xung quanh.

Hôm nay anh cu nhăm nhăm chờ từ chiều, nhưng bạn mèo không xuất hiện.

Nắng chan hòa

Vừa đi dạo vài bước ra ngoài đã có một cậu đi ngược lại nói với theo: Mày mà đi ra ngoài rồi thì không muốn chui vào trong phòng làm việc nữa đâu.
Nhìn thấy nhiều người quen đứng nói chuyện ngoài nắng, chắc để xin tí vitamin D. Một công đôi việc, heheh.
Thấy cậu sếp của dòng product khác đi dạo một mình đường quanh khu nhà, thỉnh thoảng  dừng lại chụp ảnh.
Chắc có nhiều người nghĩ cậu ấy hâm.

Mấy ngày nay định viết rất nhiều, nhưng đang trong giai đoạn phải type liên tục, nên lại ngại, không muốn tay bị quá tải.
Mình nhận thấy bỗng có nhiều người tử tế một cách đặc biệt.
Cứ như họ quyết định : Từ đây trở đi tôi sẽ làm người tử tế, tôi tốt bụng chan hòa với tất cả, bất kể họ quen hay lạ, tốt hay xấu với tôi.
Đến cả bà ngồi quầy thu tiền, mình chắc nợ của bà ấy đến vài chục xu, vì cứ mỗi lần mua bà ấy lại xua mình đi, trong khi mình đang xăm xoi tìm xu lẻ.
Hôm qua cố tình đưa ra 20 cent để “trả nợ” đám nợ cũ, bà ấy lại trả lại và vừa cười vừa xùy mình đi.

Những người như vậy không hiếm, đếm ra chắc ra cả đống.

Ngay hôm nay cũng vậy, trên đường về lại một cậu dừng lại, nói mình phải hẹn đi ăn thôi, tao rất muốn ngồi nói chuyện với mày.
Mình thấy cậu ấy thật tình. Và mình cũng sẽ rất thích nếu được ngồi 1 tiếng với cậu ấy.

Kể cả trên FB, nhiều người họ ủng hộ mình, họ like hay comment, bất cứ mình viết gì.
Mình biết họ quyết định ủng hộ mình, không phải do mình viết hay, mà do quyết định của họ.
Bản thân mình cũng vậy, quyết định ủng hộ ai đó, là cứ thế mà ủng hộ thôi, không còn phân biệt hay dở.
Mình ủng hộ ai đang trong thời kỳ khó khăn về tinh thần.
Ủng hộ những ai mình cảm thấy đang có vướng mắc mặc cảm, hoặc về vẻ ngoài, hoặc về gia đình,…
Ủng hộ những bài viết có  ảnh hưởng tích cực tới người đọc. Có thể không phải gu của mình, nhưng mình nghĩ là tốt cho người khác.

Mọi thứ liên quan tới một quyết định – quyết định sống chan hòa như có thể.
“Như có thể” vì dù đã quyết định, chưa chắc người đó đã chan hòa như những người bản tính họ đã sẵn.
Nhưng mọi cố gắng và thiện ý đều đáng giá, bất kể làm được đến đâu.

Viết Docu

Không hề đơn giản. Vì hiểu biết của mình vẫn hổng chỗ này chỗ nọ.
Trước đây vốn là hai thế giới, giờ đang trên quá trình chập làm một, và mình thì hiểu cả hai nhiều chỗ còn lơ mơ.
Lơ mơ nên không thể nói chắc chắn cái gì hợp cho thế giới nào.

Nói khách quan ra, thì mình đã hiểu nhiều, phần to. Tự an ủi tí heheh.
Chỉ còn vài chỗ không rõ ràng, nên không dám viết vào docu.
Mà mấy cái chỗ không rõ ràng này, có vẻ cũng chẳng ai hiểu rõ ràng, nên cũng chẳng được viết ở đâu.
May sếp cho học một course online, hôm nay tới giờ đã đi qua được 1/3, đã có câu trả lời cho 1,2 điểm.

Lạ là mỗi động đến phần docu này người mình cứ như xỉu xuống.
Không biết có phải vì cảm thấy một sự sợ hãi trong tiềm thức,
Hay vì cái gì?
Thôi thì vẫn cứ phải qua thôi, tuần này.
Rồi tuần sau bắt tay vào phần khác, cũng ngổn ngang chưa biết bắt đầu thế nào.
Giờ đôi lúc nghĩ nếu được làm trong vài ngày một công việc mình đã từng làm, từng biết.
Sẽ không có cái cảm giác overwhelming này.

Chung quy vẫn là do mình nóng ruột.
Cứ bình tĩnh rồi mọi thứ sẽ mở dần dần từng bước.
Đầu thì nói vậy, mà sao cơ thể vẫn cứ căng cứng.
Vì sự căng cứng này mà có sự mệt xỉu.

Mà chả cứ công việc
Hôm qua có mỗi chuyện bóc vỏ cho đám cây sậy,
Đến vài cái cuối cùng, mình lại bị cảm giác nóng ruột này bủa vây.
Vấn đề nằm hoàn toàn ở mình.

Mặc cảm

Cái cảm giác này vẫn thỉnh thoảng lại lởn vởn ở chỗ làm, và mình muốn rành rọt rõ ràng đối diện với nó một lần nữa.
Đang có khá nhiều việc vặt vãnh, ngồi viết thế này sẽ làm mình mất một ít thời gian.
Nhưng thời gian cuối mình đã xác định rõ ràng – mục đích quan trọng nhất đối với mình bây giờ là tu dưỡng.
Cảm nhận được chân tướng của bản thân càng rõ ràng càng tốt,
Bớt đồng hóa mình với môi trường xung quanh, địa vị, tiền tài, công danh,… càng nhiều càng tốt
Có nghĩa việc viết đối với mình sẽ ngày càng quan trọng và được ưu tiên hơn.

Là phụ nữ, người châu Á, tiếng nước ngoài, có tuổi, làm trong lĩnh vực nhiều người giỏi (đồng thời nhiều người kiêu),
Môi trường hơi đặc biệt này khiến cảm giác mặc cảm nổi cộm và tồn tại ở mình khá lâu.
Có lẽ có lý do của nó.
Mỗi con người trong mỗi thời điểm luôn được đặt ở môi trường có lý nhất cho họ, để họ hoàn thiện một mặt nào đó.
20 năm trong môi trường này, chắc hơn 10 năm mình song hành với cảm giác mặc cảm.
Sau này mình không cảm thấy thua kém mọi người, mặc dù vẫn ý thức được những lĩnh vực mình cần và có thể cải thiện.
Tuy vậy đôi lúc vẫn phải đối diện với cảm giác không được người khác tôn trọng như mình chờ đợi.

Thường thì đó là những người mới, hoặc trong team khác.
Họ sẽ chỉ đến với mình khi không có ai xung quanh có thể giúp họ.
Nếu chỉ cần một người có thể giúp họ, họ lại coi mình như vô hình, không tồn tại.
Điều đó làm mình khó chịu, và lại gợi lại cảm giác mặc cảm trước đây.

Vậy thì, thêm một lần, hãy ngồi tĩnh lại mà nhìn cho rõ.
Mi cần gì? Cần sự tôn trọng đánh giá của những người đó?
Không chỉ ở chỗ làm, kể cả trong gia đình người thân, bạn bè, cũng có một hai người như vậy.
Chấp nhận đi, rằng họ không tôn trọng và đánh giá mi.
Rằng mi đối với họ chỉ là một viên đá qua đường, không hơn không kém.
Có cũng được, mà không có cũng được, thậm chí biến mất cũng tốt.
OK ? …
Cảm nhận trọn vẹn vùng năng lượng đặc đặc đâu đó trong cơ thể, và để nó tan đi.

Hehe,
trong thâm tâm mình cảm nhận được, rằng chính những người đó cũng đầy mặc cảm.
Cách hành động của họ nói lên sự mặc cảm tự ti trong họ.
Cho dù họ có giỏi trong công việc đến mấy, có giàu có tài tình trong cuộc sống đến mấy,
vẫn có gì đó trong con người họ không trọn vẹn, thiếu thốn.
Họ chính là những người tha thiết cần được thông cảm.
Sẽ là phí phạm nếu mình không thể khởi lên được tình thương đối với họ.

Mình không có vấn đề với những người thật sự xuất sắc.
Họ là những người rất tự tin, authentic.
Và nghe ra thì rất mâu thuẫn – họ chính là những người tôn trọng và đánh giá người khác,
theo một cách rất sâu xa, có tác dụng nâng đỡ và cải biến người xung quanh họ mạnh mẽ.

Có lẽ, chỉ những người ý thức được ánh sáng trong mình,
Mới có thể cảm nhận một cách hân hoan được ánh sáng tỏa ra từ một hình hài khác.
Những ánh sáng thực ra xuất phát từ một nguồn chung duy nhất, bao trùm.

Ta miên man lặn ngụp trong những cảm giác rối rắm,
Ngăn cách ta thông lưu với cái nguồn đó.