Nhìn ra, mình hay viết những moment khó khăn mệt mỏi trong cái blog này.
Vì nhiều bài liên quan tới mẹ mình, nên viết thêm vài dòng, để ai có đọc hoặc người thân sau này có đọc, thì có thể hiểu thêm.
Bà thay đổi rất rất nhiều trong năm cuối.
Nếu sự thay đổi này diễn ra ở lứa tuổi trên 50 của bà, chắc chắn cuộc sống của bà giờ đã khác, ở một đầu mút khác.
Cuộc sống chỉ là vô lượng những khả năng – possibilities.
Khả năng nào sẽ trở thành hiện thực cho mình – phụ thuộc hoàn toàn vào tâm thế của mình từng thời điểm.
Vậy thì dừng trôi lăn đi, nắm cuộc sống vào lòng bàn tay đi, không bao giờ là muộn cả.
Hãy ý thức từng ý nghĩ, từng câu nói, từng cảm xúc.
Cứ làm, làm chưa được thì làm tiếp, bị ngắt quãng lại quay lại, không có đúng sai tốt xấu gì ở đây hết.
Bà đã vượt lên được ranh giới khổ đau.
Giờ bà đứng trên ranh giới đó 1 chút, có lúc lên, có lúc xuống.
Giờ bà thảnh thơi và vững chãi hơn rất nhiều, cả về mức độ lẫn về độ dài.
Khoảng thời gian bà lại dúi dụi vào lối nghĩ cũ, cảm xúc cũ, cách nói cũ không còn nhiều.
Mình sẽ celebrate thời điểm bà rời đi khỏi thế giới này, nếu lúc đó bà ra đi thảnh thơi, vui vẻ và không nuối tiếc.
Nếu không, thì cũng chỉ là 1 cái chết như hàng triệu triệu cái chết khác.
Ở bên kia linh hồn bà lại sẽ quay lại một vòng quay khác, học lại bài học đời này.

