Cuối năm nên cũng thích viết cái gì đó tổng kết năm.
Vì năm nay khá đặc biệt với mình, vừa động như đi thuyền mỏng manh trên biển cả, không biết lúc nào sẽ có sóng to gió lớn,
Vừa tĩnh như luôn được bao bọc trong một đám mây ấm áp mềm mại.
Các cảm xúc hỉ nộ ái ố lên xuống hàng ngày như đi trên cầu trượt nhanh, lúc vèo xuống dưới, lúc vút lên cao.
Chưa định thần hết sợ vì vòng này, vòng tiếp theo đã lại tới.
Các bài học được đưa ra đủ để học cho tới cuối đời.
Học được càng nhanh, ứng dụng càng nhuần nhuyễn, trò chơi càng bớt sợ, càng thêm vui.
Mọi thứ chắc sẽ vẫn tiếp diễn trong năm tới, học trò thông minh vừa phải nên vẫn đang lọ mọ học.
Bài học lớn nhất là bài học về sự tin cậy.
Bài học lớn thứ 2, quan trọng tương đương, là bài học về sự biết ơn.
Hoàn cảnh trong năm vừa rồi luôn đẩy mình vào những moment để mình nhìn thấy sự bất lực toàn diện của bản thân.
Hơi giống tình cảnh một người bị ốm liệt không làm được gì, đưa cái thìa lên miệng để ăn, cái cốc lên miệng để uống, cũng phải nhờ người khác.
Lúc đó nếu không bị hỉ nộ ái ố nhấn chìm, thì nhìn ra mình vẫn luôn có chọn lựa – hoặc bình tĩnh nhìn trước nhìn sau từng bước tìm sự giúp đỡ, tin vào sự sắp đặt của vũ trụ vạn vật, hoặc lo lắng lao xao, gây áp lực cho cả mình lẫn cho người.
Mà kết cục thì chỉ là giẫm chân lên nhau, gỡ thì ít, mà làm rối thêm thì nhiều.
Đây là bài học rất khó nhằn. Nhưng lại là bài học nên học, càng sớm càng tốt.
Vì đó là điều chắc chắn đang chờ đợi mình và những người đồng tuổi ở phía trước.
Sức kém đi, lực kém đi, sẽ tới tuổi mình không còn tự lo cho mình được nữa.
Bám víu vào bất cứ cái gì đều giống như đi trên biển mà bám vào một cây gậy vật vờ trên sóng vậy.
Bài học này phải đi đôi với bài học thứ 2 – sự biết ơn.
Qua đợt này bỗng mình nhận ra, khéo người ăn xin trên đường còn hạnh phúc hơn người sống trong đủ đầy, khi họ có lòng biết ơn.
Trong hoàn cảnh thấy mình bất lực, mỗi một sự giúp đỡ, dù vật chất, thời gian, công sức, hay đơn thuần tinh thần, đến từ bạn bè, đều làm mình xúc động sâu xa.
Nhất là khi sự giúp đỡ đó vô tư, không để nhận lại cái gì, chỉ xuất phát từ sự tử tế tiềm tàng trong tâm của họ.
Đó là một cảm xúc rất thăng hoa, khi bạn có diễm phúc được tiếp xúc hàng ngày với cái sự tử tế ấm áp đó.
Mình không muốn đặt áp lực “làm người tốt” lên bất cứ người bạn nào.
Mình cũng không muốn họ phải hy sinh một phần cuộc sống riêng vốn đã quá đủ gánh nặng, để giúp mình.
Nên lại càng đánh giá hơn khi những người bạn đó biết điều tiết thời gian và công sức, biết cái gì thật cần, lúc nào thật cần, để đưa tay ra giúp.
Cảm giác biết ơn là một cảm giác rất gần với cảm giác hạnh phúc.
Chắc chắn nó không thể hiện diện cùng với bất hạnh.
Nên có lẽ không có hoàn cảnh bất hạnh, nhỉ. Có con người bất hạnh, nhưng không có hoàn cảnh bất hạnh.
Khi cảm thấy bất hạnh, nên có đủ sự tin cậy để chìa tay ra xin.
Chìa tay ra xin một cách khiêm cung không tham lam, ta có cơ hội nhìn thấy nhiều điều đẹp đẽ, nhỉ.
Tinh thần lên xuống của mình ảnh hưởng nhiều đến gia đình.
Mọi người lo lắng theo mình, bức xúc theo mình.
Mình muốn bố mẹ mình thoải mái bình an thế nào, thì gia đình mình muốn mình thoải mái bình an như vậy.
Và họ đã học bài học của họ một cách không thể xuất sắc hơn.
Bắt đầu là những cú lượn vòng cùng mình, lúc này lúc kia các bạn còn phê phán mẹ khi nhìn thấy mẹ chìm nghỉm trong các cảm xúc tiêu cực.
Rồi họ dần dần tách ra để không còn lên xuống chao đảo cùng mình, thay vào đó là lòng cảm thông.
Họ cho mình không gian, học tôn trọng cách hành động, các quyết định của mình.
Học tôn trọng các cảm xúc của mình, chỉ nhận biết mà hạn chế phán xét.
Tất cả những điều này mình đều ý thức được. Và mình biết ơn mọi người, từng ngày.
Sự tin cậy và lòng biết ơn với mình giống hệt đám mây bồng bềnh ấm áp bao quanh, giúp tinh thần của mình dù có chao đảo nhưng vẫn tĩnh sao đó.
Đủ tĩnh để không thấy mình bất hạnh.
Đời sống rất vô thường. Không ai có thể biết mai có gì sẽ tới.
Hỉ nộ ái ố là bản chất con người, khi chưa thành thánh nhân thì cứ yên tâm mà sống với chúng.
Chúng tất nhiên sẽ kéo ta lên xuống không ngừng. Đó là nhiệm vụ của chúng.
Mọi thứ đều sẽ ổn, nếu sự tin cậy và lòng biết ơn đủ lớn, nhể.
Hy vọng bài này sẽ không gây cảm giác giáo điều.
Đấy là vài điều mình rút ra theo trải nghiệm bản thân thôi, còn phải học dài dài.
Mà trải nghiệm của mình ấy, nó lùn lắm, tầm thường nếu so với trải nghiệm của người khác. Nhưng để học thì nó luôn đủ.
Mà mình ấy, ngu lâu khó đào tạo, thỉnh thoảng sẽ đi tắt đi ngang chui vào bụi rậm gai cào xước mặt, rồi lại lảo đảo bước ra toét miệng ngước nhìn trời “sao cụ đùa dai thế, hả cụ thần hộ mệnh” heheh.