Tôn trọng

Mình nghĩ một điều thiếu trong văn hóa Việt, đó là sự tôn trọng.
Văn hóa tôn trọng đó có thể thấy ở một nhóm nhỏ người lớn tuổi, thế hệ học trường Pháp.
Mình biết đôi người trong số họ, đó là Thầy Vinh dạy cấp 3, và ông ngoại của bạn chồng mình.

Có lẽ có cả một số thày cô dậy cấp 1, cấp hai, nhưng hồi đó mình quá nhỏ để có thể có một khái niệm nào đó về họ.

Bố mẹ mình đều xuất thân từ tầng lớp bần nông, đều là lớp người phải cả đời loay hoay lo miếng ăn, miếng mặc.
Sẽ rất không công bằng khi đòi hỏi chờ đợi ở họ một thứ gì khác hơn, những cái họ không được nhận.

Những người như bố mẹ mình cũng đã là tầng lớp tương đối tàm tạm trong xã hội,
Phần lớn người Việt Nam còn vất vả khổ sở hơn,
Ước mơ của nhiều người vẫn chỉ dừng ở miếng cơm manh áo.

So với mặt bằng Việt Nam ở vào thời mình,
Mình cùng các bạn bè là những người đã được tôn trọng ít nhiều, trong gia đình cũng như ngoài xã hội.
Cái chữ Tôn trọng thực ra mới nổi lên trong từ điển của mình gần đây, khoảng 10 năm trở lại.
Trước đó mình không nghĩ về nó.
Trước đó suy nghĩ của mình vẫn phần lớn ở mức cơm áo gạo tiền, và được xã hội chấp nhận.

Hoặc mình là người chậm lụt, thì cái post này cũng nên bỏ qua không nên xem,
Hoặc mình là người bình thường, thì phải nhìn ra một thực trạng : Mức độ chung của dân chúng Việt Nam vẫn ở mức cơm áo gạo tiền.
Nên người ta đơn giản không nghĩ về sự tôn trọng, không biết về nó, không hiểu về nó.
Hoặc chỉ nghĩ về nó khi mình không được tôn trọng, mà không nghĩ tiếp theo mình đã có sự tôn trọng đó chưa, đối với mình và mọi người.

Và như mọi khi, khi mình đã có một kết luận nào đó, thì mình chấp nhận hiện tại như nó có, không lèm bèm gì về nó nữa.
Kết luận đó là : Phần lớn người việt nam (có mình trong đó) chưa có sự tôn trọng  ăn sâu vào hành động, suy nghĩ.

Sự tôn trọng này có thể học được,
Khi ra quyết định – mình sẽ học tôn trọng, đó đã là bước nhảy lớn.
Quá trình học sẽ là một quá trình rất dài, chục năm, hai chục năm, cả đời.
Đến một thời điểm, mình chấn chỉnh nội tâm, giữ nét mặt tinh thần hòa ái, khi nhìn thấy bất kỳ ai, nói chuyện với bất kỳ ai, đó là bước nhảy vọt tiếp theo.
Rồi, sẽ đến thời điểm, khi mình luôn để ý giữ nội tâm bình thản, luôn để ý giữ nét mặt tinh thần hòa ái, trong mọi mọi thời khắc – đó là bước nhảy vọt vĩ đại tiếp nữa.

Heheh, lắm bước nhảy vọt nhỉ,
Mình đang mon men ở bước đầu tiên – quyết định học tôn trọng.
Mấy cái bước nhảy vọt viết ở trên kia, chẳng qua là do thỉnh thoảng được tiếp xúc với những người mà sự tôn trọng đã tiềm tàng ăn sâu vào máu thịt họ.

Biến động

Mình không biết nên vui hay nên buồn,
Sếp đến hỏi mày có muốn làm tiếp một trong những phần việc mày đang làm,
Hay mày muốn người khác làm việc đó.
Mình đã nói mình muốn tập trung vào công việc kỹ thuật,
Và muốn người khác tiếp nhận những việc liên quan đến management.

Vậy là mình tự nguyện ra khỏi comfort zone của mình,
Và lại nhảy vào vùng nước lạnh,
Không đến nỗi vùng vẫy, nhưng chắc chắn lại nhiều thử thách.
Đi kèm nhiều stress, và những hệ lụy liên quan đến sức khỏe.

Đối với chị Tủm chắc đây là bước lùi chức, chứ không phải thăng chức – promotion.
Dù không là sếp, nhưng với công việc management, mình chịu trách nhiệm phân việc, quản lý.
Công việc có mặt hay – cảm thấy vai trò của mình trong việc điều hành để mọi thứ chạy.
Trong vị thế này, mình thấy mình học được rất nhiều.
Nhận ra khả năng tổ chức của mình đến đâu.
Và giờ có cảm giác như cá trong nước, nhất là từ khi tất cả team chấp nhận vai trò điều hành của mình, điều cũng mất thời gian họ mới chịu công nhận.
Công bằng ra mà nói, một công việc khi mình đã nhận, mình thường sắp xếp ráo riết để thời gian của mọi người được sử dụng hiệu quả nhất.
Nhìn từ ngoài có thể thấy êm ru, mọi thứ chạy một cách trơn tru, kể cả khi việc cần làm chất chồng đống.
Nhưng công việc đó thực ra không đơn giản.
Người điều hành cần có cái nhìn đủ rộng, đủ xa, đủ tỉnh để mọi thứ hoạt động nhịp nhàng và hiệu quả,
Nhất là trong môi trường rất nhiều biến động.

Có mặt dở – thiếu sự sáng tạo.

Có mặt thử thách liên quan tới con người,
Nơi mình có thể học hỏi nhiều từ các thành viên ưu tú,
Nơi mình thấy nhiều điểm yếu của mình khi tiếp xúc với các thành viên ít ưu tú hơn.
Thấy mình rất thiếu kiên nhẫn khi mất nhiều thời giờ quẩn quanh với ego của họ.
Với sự giấu dốt, với sự lẩn tránh trách nhiệm, với sự lớt trớt, với sự lười tìm hiểu của vài người.

Mình có thể rất kiên nhẫn giảng giải cho ai đó về một vấn đề,
Nhưng lại không kiên nhẫn với tính giấu dốt của họ,
Mình có thể hiểu và chấp nhận tính lười, nhưng lại không chấp nhận chuyện đổ lỗi lên người khác.
Vài người có vẻ đã biết tính mình, và đã thay đổi nhiều trong thời gian cuối.

Có vẻ như mình sắp đóng lại một quãng thời gian,
Kết thúc một bài học gì đó,
Để bước sang một lĩnh vực mới, học bài học mới.

Chưa biết hay hay dở,
Nhưng đã quyết định, thì làm thôi.
Lần quyết định này mình làm một cách chủ động,
Không phải đặt đâu ngồi đấy, không phải thụ động trôi theo dòng.

Mình mong được sự hỗ trợ của trời đất, giữ cho tâm mình tĩnh, giữ cho sức khỏe mình ổn định.

Họp team

Trời xầm xì, hầu như không có nắng,
Gió lạnh và ẩm ướt. Coi như là đã hết thu, sang đông.
24.10, cuối tháng 10, cũng không phải là quá sớm.
Nếu có một hai ngày nắng, thì coi như là bonus, phải mặc ngay áo ấm vào và bổ ngay ra đường.
Tuy vậy mình nhớ là cho đến tháng 1, mấy năm trước cũng chủ yếu là khô ráo nắng đẹp,
Chỉ lác đác có ngày xầm xì.
Kể cả khi có tuyết thì số ngày ẩm và u ám là số ít, phần lớn vẫn là nắng và khô.

Vừa họp bàn kế hoạch cho version mới xong,
Cảm giác đơn độc của mình bớt đi một phần, vì đã có thêm vài người hiểu hơn cái mình đang làm và sẽ làm.
Không biết mình gây cho mọi người cảm giác gì,
Chứ cho đến giờ trong thâm tâm mình vẫn lo ngại nhiều,
Nếu có khúc mắc hay vấn đề thì đúng là một mình giơ đầu chịu báng, chẳng hỏi ai được.
Hôm nay có thêm một bạn sẽ làm cùng, ít ra là làm phần có liên quan một chút,
Vậy là có người để bàn, để tiến từng bước nhỏ cùng nhau.

Đây lại là bạn mình rất quý trong team,
Tính bạn ấy dễ chịu, làm việc đâu ra đấy, suy nghĩ rất rõ ràng rành mạch,
Không ngại mới, không ngại khó, không sợ nhiều việc.
Bạn ấy có thái độ và tâm thế làm việc mà mình vẫn đang để ý để cải thiện,
Luôn vạch ra kế hoạch tỉ mỉ, thực hiện từng bước cụ thể một cách bình tĩnh không lao xao,
Trình bày rõ ràng từng bước với những người liên quan, luôn cho họ một cái nhìn tổng thể về quá trình công việc…
Luôn có niềm tin và sự tôn trọng vào người cùng làm.

Bạn ấy có vợ là người châu Á, có thể vì vậy mà bạn ấy cảm thấy thoải mái với mình,
Open-minded, mềm mại, có sự tôn trọng, khiêm nhường …
Tuy vậy người ta cũng có thể nói ba phải, heheh, tức nếu có chia rẽ trong team, thì bạn ấy sẽ đứng ở giữa,
Tránh va chạm, và chắc chắn sẽ không phải là người đứng ra lên tiếng bảo vệ ai đó.

Trông ngọn cây ngả nghiêng lao xao trong gió mà hơi ngại bước ra ngoài,
Tuy vậy vẫn cứ phải bước ra thôi.

Trời nắng và đẹp- Mùa thu

Trời nắng và đẹp- Mùa thu.
Đang giờ nghỉ trưa.
Mình sẽ viết gì đó trong 10 phút, và sau đó sẽ đi dạo.

Dù mình có tỏ ra phớt đời như thế nào, khi có conflict với bất kỳ ai, mình vẫn cảm thấy buồn.
Mức độ buồn phụ thuộc vào độ mật thiết của mối quan hệ.

Có vẻ như, trong 20 chục năm cuối,
Mình cứ dần dần giải quyết các mối quan hệ của mình theo cách mà mình hướng tới.
Vẫn luôn luôn là vậy, tình yêu qua lại không phải là cái mình hướng tới,
Mà là sự cảm thông qua lại,
Có sự cảm thông người ta support nhau được rất nhiều, một cách mật thiết.
Kiểu không phải phải hướng vào nhau chăm sóc lẫn nhau,
Mà dựa lưng vào nhau để cùng phát triển tiếp.

Mình luôn có vấn đề với những người yêu quý mình,
Họ nghĩ rằng mình yêu quý họ với tình cảm tương tự.
Mình yêu quý họ, nhưng theo một cách rất khác.
Mình chỉ có thể yêu quý được như vậy, lơ đễnh, tưng tửng, không ràng buộc.
Không thể thắm thiết keo sơn được,
Lại càng không bè phái, nhóm này nhóm kia được,
Kiểu bạn cùng trường, bạn cùng lớp, bạn cùng thành phố,…
Cái tình yêu quý này mình có thể dành cho bất kỳ ai, kể cả mới gặp,
Hay mình có vấn đề nhỉ ?

Nhưng với sự cảm thông thì có khác.
Tùy từng người, sự cảm thông nông sâu khác nhau.

Ngày Phụ nữ VN

20.10
Ở VN hôm nay là ngày phụ nữ. Từ mấy hôm trước đã thấy mọi người trên FB nhăm nhe nhắc đến, hôm nay mới thực sự là ngày đó.

Nhìn ra mình rất chăm vào FB, gần như hàng ngày. Mỗi ngày cũng phải dành cho bạn ấy gần 1 tiếng Netto, còn nếu viết nữa thì còn nhiều hơn.

Sáng ngồi uống cafe ngoài vườn với bạn chồng, vừa uống vừa lướt FB. FB đối với mình là một thế giới thu nhỏ, có tiếng Việt, có hình ảnh Việt, có con người Việt. Có đến gần năm nay không xem chương trình VTV, vì có FB nên không cảm thấy thiếu.

Lướt loanh quanh vớ được một đoạn video mấy cô nông dân múa hát trên đường đi làm đồng về. Một cô hát tiếng Nghệ An, các cô còn lại múa. Đường làng nhỏ, là đường đất khấp khểnh, hai bên là ruộng lúa. Các cô đều vẫn còn mặc quần áo lao động, đi ủng, người lem nhem đầy bùn đất. Dáng dấp các cô khỏe mạnh, tay vung mạnh mẽ, chân đưa dứt khoát. Thỉnh thoảng các cô lại cười rũ ra, đập vai nhau đùa trêu.
Các cô múa không dẻo, giọng hát không chuẩn, nhưng không hiểu sao mình thấy đẹp, thấy hay. Có gì đó khỏe mạnh, đầy sức sống, rất authentic trong cách các cô hoạt động, cách các cô sống. Full of life ….

Thời tiết càng ngày càng chuyển sang thu muộn, sáng trời thường hơi mù sương, ít nắng. Một lý do khiến tinh thần buổi sáng đôi khi rất trầm. Mình nhìn ông xã cười bảo “những ngày thế này lại nhớ một câu của một cậu bạn cùng trường, đại loại “đời là những chuỗi ngày buồn tẻ, nhưng cũng sắp qua rồi” “. Ông chồng cười không đáp trả. Chắc ông ấy biết mình hay nói ra mồm những cảm xúc ngán ngẩm kiểu vậy, nói xong thường cảm giác tiêu cực bỗng trở nên nhạt nhòa đi.

Sau cốc nước buổi sáng đứng dậy thu vài cái ngăn kéo bếp. Thu dọn luôn là cách tốt nhất để chuyển hóa cảm giác buồn bã chán ngán. Đôi khi ta cứ tất bật làm đủ các thứ ở ngoài, mà không có thời gian để thu dọn những ngóc ngách bên trong, cả về nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, nên cảm giác chộn rộn không yên vẫn cứ ở đâu đó. Giống như không tắm mà mặc áo mới vậy, trông từ ngoài thì thấy đẹp nhưng cảm giác của chính người đó thì không sạch, không sang.

Lan man, heheh. Cũng là sờ tai lờ của mình gần đây, viết rất lan man. Mình nhận ra khi có đầu tư về thời gian và công sức, người ta mới có thể viết ngắn mà cô đọng. Tuy vậy cuộc sống là compromise – hoặc anh không viết gì vì thiếu thời gian để chau chuốt, hoặc anh viết ở cái mức anh có thể với quỹ thời gian anh có. Mà mình thì thích viết, nên sẵn sàng thỏa hiệp.

Giờ quay lại với các điều đã khiến mình lên nhà ngồi viết – sức khỏe phụ nữ tuổi 50.
Báo chí sách vở viết rất nhiều về lứa tuổi này rồi, mình thấy đúng cả.
Có một điều mình đọc thấy duy nhất một lần, muốn tìm để đọc lại mà không tìm ra.
Hình như trong một quyển sách của một thầy người Tây Tạng, hoặc một bài nói chuyện của Eckhart Tolle không biết chừng. Mình viết lại những gì mình còn nhớ, không có gì đảm bảo thuyết đó đúng.

Lứa tuổi 50 là lứa tuổi phụ nữ đã hoàn thành nhiệm vụ duy trì nòi giống của mình. Cơ thể sẽ thay đổi tương ứng, buồng trứng teo lại, hormon cũng thay đổi.
Năng lượng dùng để nuôi buồng trứng rất lớn. Giờ năng lượng đó được dành cho các việc khác, mà một việc quan trọng là phát triển năng lực tinh thần. Lứa tuổi này phụ nữ sẽ có những phát triển mạnh về tinh thần, nếu họ được hướng dẫn đúng đắn….

Bước đầu là giải quyết những vùng năng lượng ì trệ, đau khổ, hờn giận,… đã tích tụ cả đời trong hệ năng lượng của họ. Họ bỗng đôi khi cảm thấy trầm cảm, chán ngán,… đó là những tích tụ đang được giải quyết. Qua thời gian, họ sẽ đạt tới một tâm trạng cân bằng hơn, hiểu biết và độ lượng hơn – họ trở nên chín muồi hơn.

Mình giờ đây nghĩ, có thể năng lượng này cũng được huy động để giải quyết các vấn đề sức khỏe không biết chừng. Vài bãi rác rải rác trong cơ thể ta giờ sẽ được nhòm ngó đến, sẽ bị đào xới lên, trước khi được dọn đi. Mình sẽ đau một tí, ngu đi một tí, mắt mờ đi một tí, tóc rụng thêm một tí.

Và sao ta lại không đưa tay ra giúp bạn ấy cái nhỉ, cái bạn cơ thể của mình ấy.
Thông cảm với bạn ấy một tí, cho bạn ấy sự yên tĩnh một tí, một chút kiên nhẫn, thêm chút thời gian.

20.10, chúc các bạn của mình có một ngày đẹp nhé.