Trứng cá

Mặt anh giờ lấm tấm trứng cá. Thỉnh thoảng thấy anh bôi bôi quệt quệt, thấy buồn cười.

Một trong những đề tài hay được đưa ra bàn ở nhà là hai chị em thấy mẹ rất nhẹ dạ cả tin trong chuyện thuốc thang chữa bệnh.
Người ta nói gì trong mạng mẹ cũng tin, cũng hò cả nhà thử.

Heheh,
Cũng đúng một phần.
Mẹ bảo vì mẹ không muốn giao phó toàn bộ cơ thể sức khỏe của mình cho hệ thống y tế, nên buộc phải tìm cách tự chữa.
Và chả còn cách nào ngoài cách thử. Có đọc 10 quyển sách mà không thử cũng chẳng đem lại gì.
Muốn thử thì phải đọc, phải so sánh, phải kiểm chứng với những gì mình đã biết.
Phải có một niềm tin nhất định vào những câu chuyện người ta kể.

Và còn một điều nữa, với mẹ là quan trọng – khi ý thức đứng ra chịu trách nhiệm cho một cái gì đó, cho sức khỏe của bản thân chẳng hạn, mình sẽ để tâm nhận biết về cơ thể mình kỹ lưỡng, và từ đó có niềm vui trong việc giữ gìn cải thiện nó, dù có gì xảy ra mình cũng chấp nhận và tìm cách giúp nó.
Khi mình giao phó nó cho người khác, rất có thể mình sẽ thất vọng vì chờ đợi quá nhiều, và cuối cùng mình dễ trách móc người khác. Một cảm xúc không hay, đúng không?

Mẹ không nghĩ người khôn lại phó thác cơ thể và sức khỏe của mình cho người khác.
Bác sỹ chỉ nghe mình kể có 3 phút, họ chẳng biết mình ăn gì, uống gì,  ngồi tư thế nào cả ngày, chúi mũi chơi trò chơi gì trong cuối tuần,… hôm qua đau ở đâu, tuần trước đau chỗ nào.
Họ không biết về cơ thể của mình. Nên có thể tìm sự trợ giúp từ họ, vì họ có máy móc đo đạc được lắm thứ.
Nhưng người đứng ra chịu trách nhiệm, phải là mình.

Và cái thử hiện tại của mẹ liên quan đến dầu dừa.
Dầu dừa và Natron, bôi hàng ngày lên vùng da bị mụn, sẽ đỡ trứng cá nhiều. Lý thuyết là vậy, còn có đúng hay không, phải lấy anh ra làm chuột thí nghiệm.
Anh bôi hôm đực hôm cái, quệt như mèo quệt râu.
Bôi như anh có đến mồng thất trứng cá nó mới bớt.
Nên đành phải bôi giúp anh. Hứa rằng thí nghiệm sẽ chỉ kéo dài trong 1 tuần.

Chả hiểu anh có cảm giác gì khi một bà thấp bé (ít ra là thấp hơn anh) đầu tóc hoa râm bôi mỡ lên mặt anh.
Chứ mẹ anh thì thấy buồn cười lắm.
Anh to xác lắm rồi, chân tay nghềnh ngoàng lắm rồi.
Anh ủn cái mặt của anh về phía mẹ, bặm môi xuống chờ được bôi, mắt vẫn không rời tablet.

Nhưng phải công nhận rằng bôi bôi quệt quệt cái thứ nước trăng trắng nhơn nhớt vào mặt anh, làm mẹ thấy rất khoái chí.
Heheh,

Vai diễn

Sáng nay đi xe nghe đài kể chuyện tân Tổng thống Pháp Macron bắt tay tân tổng thống Mỹ Trump chặt đến nỗi tay trắng bệch ra, lộ rõ xương xẩu, tôi thấy buồn cười quá.
Thường thì Trump là người bắt tay rất chặt, nhưng lần này Trump có lẽ là người muốn thu tay lại trước vì đau.
Nghe chừng Macron làm cái chuyện đó một cách cố ý.

Mọi thứ dần dần cứ như một vở kịch, trên đó mỗi người diễn vai của mình.
Hoặc diễn rất nghiêm túc, hoặc nhẹ nhõm pha chút hài hước.
Do một lý do gì đó mà tôi thấy phần hài hước cứ lộ ra đâu đó, và thấy không dở một chút nào.
Hy vọng những người diễn viên ý thức được thực tế hiện tại, để diễn vai diễn của mình một cách tưng tửng không cay cú.

Nhẹ nhõm, chừng mực, uyển chuyển, có lẽ là điều cần thiết.
Nghiêm túc quá, bám víu quá, nhất định phải đạt cái này cái kia cho bằng được, sẽ chỉ dẫn đến conflict mà thôi.

Thật sự là một cái thú theo dõi các thủ tướng quốc gia diễn vai của mình.
Tôi chỉ có vấn đề khi từ con người họ toát ra sự sự hãi, bợ đỡ, thù hận,… những cảm giác khiến người ta không suy nghĩ được sáng suốt.
Còn lại, mọi thứ đều tốt. Dần dần người ta sẽ biết nên dừng lại ở đâu, nên hợp tác thế nào. Họ đều có những cái đầu lớn.

Ở nhà giờ cũng hay phải diễn vai với anh Tí.
Anh ấy đang tuổi muốn khẳng định mình, và luôn thử đấu trí với bố mẹ từ những cái nhỏ nhất.
Mẹ đôi lúc chán chả muốn đôi co lập luận với ông, cái lập luận lắm lúc cùn còn hơn dao làm vườn cứa đi cứa lại cứa mãi không đứt.
Nên quát. Lấy hết nội lực ra quát.
Mỗi lần mẹ quát là anh nhún. Anh chả sợ, nhưng anh biết làm quá sẽ có vấn đề không có lợi.

Và thế là hai mẹ con diễn vai, một tuần chắc ít nhất phải 1, 2 lần, người này siết thì người kia nhún, người này thả thì người kia lấn.
Hai mẹ con quát/nhún xong là xong chuyện, ngay lập tức sau đó có thể ôm hôn hòa bình.
Để rồi mỗi người lại biết thêm về bên ta bên người, cho đến lần quát/nhún sau.

Cái lần sau mà người quát rất có thể là anh chứ không phải mẹ.
Nhưng thà là anh quát, chứ bố mà quát thì mẹ cũng sợ cuống lên đấy.

Evita

Bà đã từng là đệ nhất phu nhân của Argentina.

Hôm nay đọc một link mới biết Bà đã từng là gái lầu xanh năm 15 tuổi, 27 tuổi trở thành đệ nhất phu nhân, mất năm 33 tuổi vì bị ung thư cổ tử cung.

Một cuộc sống ngắn ngủi, nhưng nhiều sự kiện.

Tôi bỗng nghĩ đến tử vi. Có những cách trong tử vi cho phép người ta, hoặc chọn giàu sang danh vọng nhưng sống cuộc sống ngắn ngủi, hoặc sống một cuộc sống bình thường nhưng sẽ dài hơn.

Evita khi còn bé đã bị người đời khinh miệt vì cô là con rơi và mẹ cô rất nghèo khó. Cô gái nhỏ đó đã quyết liệt muốn đời mình phải khác đi, để không còn ai có thể khinh thường cô được nữa. Cái ý muốn mạnh mẽ đó có lẽ đã quyết định ngả rẽ của cuộc đời cô. Nếu nó bớt mạnh mẽ đi chút, biết đâu cô sẽ có cuộc sống bình dị hơn, nhưng sẽ thọ hơn.

Tôi luôn tin những mong muốn bền bỉ của mỗi người, nhất là khi họ còn bé, tác động rất lớn đến đường đời của người đó. Có điều khi lớn lên họ có thể quên, và đôi người khi đã có được điều họ muốn, chẳng hạn nhiều tiền nhiều của, họ lại ca thán sao họ không có được cái khác, hạnh phúc chẳng hạn.

Nên, có lẽ vẫn cứ phải thật cẩn thận với mong muốn của mình. 

Cuối tháng năm

Cuối tháng 5. Trời nóng như mùa hè, 30 độ ngoài nắng. Đi xe một lúc chỉ muốn nhảy xuống nước. Ngồi dưới bóng cây thì vẫn rất dễ chịu, mát. Trước khi đi dọc sông bắt gặp một cánh đồng hoa dại.

Các bãi tắm dọc sông Isar đông đầy người, nhất là ở những chỗ có bãi đỗ ô tô. Quán bia cả nhà hay la cà hôm nay cũng chật ních người. Bãi ô tô không còn một chỗ trống. Có cảm giác nhà nhà đi tắm, người người đi uống bia.

Tìm được chỗ vắng người. Thả chân xuống nước mát rượi. Ảnh chụp xa xa không thấy tóc bạc. Tôi đang nhăm nhe kiếm một cái ảnh chụp gần, rõ đám tóc bạc mà trông vẫn đẹp. Tới giờ chưa ưng ý cái nào. Có vẻ sẽ không kiếm được cái nào, heheh.

Giờ mái tóc tôi thật sự là tóc hoa râm. Câu hỏi „nhuộm/không nhuộm?“ cứ thỉnh thoảng lại hiện lên trong đầu. Cả hai phương án đều có mặt hay mặt dở. Chắc rồi lúc nào đó tôi cũng sẽ nhuộm, khi cảm thấy mình trông quá già nua tội nghiệp giữa các bạn đồng lứa.

Hôm nay anh Tí vừa vuốt tóc mẹ, bảo mẹ không được cắt, vì nó quá „giá trị – wertvoll“. Được thôi, trong khi mẹ chưa có nhu cầu có một kiểu tóc gì đặc biệt.

Đi một vòng thấy về quê Garching vẫn vừa đẹp vừa thanh bình vắng vẻ. Con đường này mùa nào cũng đẹp. Mùa đông cây phủ trắng tuyết, mùa hè lá xanh che mát rượi.

Beruf – nghề nghiệp

Chị đang quan tâm đến nghề nghiệp. Hôm qua chị nói chuyện lâu lâu với bố. Mỗi khi cần thông tin có tính cụ thể cho một vấn đề gì đó, các bạn hay hỏi bố. Bố sẽ cung cấp cho chúng thông tin cần thiết để chúng có thể ra lựa chọn, quyết định.

Nếu chúng hỏi mẹ, chúng có nguy cơ phải nghe một bài thuyết trình dài.

Rằng thì là nghề nào thì cũng giống nghề nào.
Không ai biết chắc nghề nào sẽ hợp với bạn hơn.
Rằng thì là đừng chờ đợi nhiều khi chọn nghề.
Mọi thông tin nghe được hay đọc được, chỉ phản ánh một phần rất nhỏ của công việc về sau.
Rằng thì là công việc có thích hay không phụ thuộc nhiều vào chỗ làm, đồng nghiệp,…
Rằng thì là nghề nào thì nghề, việc gì thì việc, cứ tận tâm làm, sẽ có một viên đá hiện trên đường, dẫn ta đi tiếp trên con đường ta cần đi.

Viên đá đó chỉ hiện ra khi nó cần hiện ra, nó không hiện trước lúc nó cần hiện. Dù chị có chọn lựa nghề ngỗng cẩn thận đến mấy, nó cũng sẽ là như vậy.
Tâm thế và những cố gắng của mỗi người trong từng ngày quyết định viên đá đó hiện ra lúc nào, ở đâu, to hay nhỏ, dẫn lên trên hay xuống dưới.
Lên trên cũng tốt, mà xuống dưới cũng không tồi. Đôi khi cái gọi là sự thất bại lại là cơ hội cho ta biết thêm về mình.

Sau 5 phút „rằng thì là“ của mẹ, các bạn chắc chắn là sẽ bấn hết cả đầu. Tủm sẽ lịch sự nghe hết, nhưng mắt đã lơ lơ chỗ khác. Tí thì thẳng thừng hơn với cái giọng vịt đực của cậu „ja ja ja biết rồi, mẹ nói thế đủ rồi“. Rồi hai đứa sẽ lại loay hoay quay ra hỏi bố.

Heheh,