Tầm cuộc sống

Thỉnh thoảng trong ngày lại chợt nghĩ ra cái gì đó, chợt nhận ra cái gì đó.
Nó như một mảnh puzzle nho nhỏ bung ra.
Cũng thích viết chút, nhưng nhận thấy sự thích thú viết của mình hiện tại không nhiều, không đủ cho 1 bài.
Mọi trải nghiệm bao giờ cũng mang tính cá nhân,
cái có vẻ hay ho với người này, lại không có chút giá trị với người khác heheh.

Nhưng viết thì sau này sẽ được đọc lại,
nên viết tí, nhỉ.

Mình bỗng nghĩ, tầm cuộc sống của mỗi con người phụ thuộc vào khả năng nhận trách nhiệm của họ.
Khi không nhận trách nhiệm cho ai, cuộc sống nó vẫn trôi, lắt lay có có không không, lên lên xuống xuống.
Khi nhận trách nhiệm cho bản thân, có một không gian định hình, mọi thứ rõ nét hơn.
Khi nhận trách nhiệm cho nhiều người hơn, cái không gian đó cũng mở rộng theo.

Nhận trách nhiệm có thể thiên về vật chất, có thể thiên về tinh thần.
Về vật chất thì dễ hiểu, nhưng cũng có những trách nhiệm thiên về tinh thần.
Nhận trách nhiệm không có nghĩa mình có nghĩa vụ phải cung cấp cái gì đó cho người khác.
Mà là một quyết định rõ ràng “tôi làm mọi thứ để đạt abc cho tôi và mọi người”.

Mình đôi khi nhìn bạn chồng như nhìn một người không dính dáng, để trải nghiệm về cuộc sống của bạn ấy.
Bạn ấy tự nguyện gánh hết trách nhiệm về mình, để tạo một cuộc sống vật chất đầy đủ cho vợ con.
Tự nguyện cố gắng bền bỉ, ngày qua ngày.
Rất nhiều người mình biết cũng như vậy.
Mình thấy họ thành công và hạnh phúc.
Ông trời hình như cảm động trước những người đó, cho họ cơ hội, sức khoẻ, và sự yên ổn tinh thần.

Có thời gian mình tin, mọi thứ con người làm, chỉ để cho mình, chỉ để thoả mãn mình.
Nhưng thực ra không hoàn toàn vậy.
Điều đó chỉ đúng khi còn sống vì bản ngã, vì cái “mình”.
Khi bớt bản ngã, hoặc khi người ta biết bản ngã khá tường tận,
để bớt nghe nó, bớt chiều nó,
không gian sống ngoài cái “ngã” nhiều hơn,
người ta có một sợi chỉ đỏ trong mọi hành động, lời nói của họ.
Sợi chỉ thấm đẫm thiện ý, lợi cho tất cả mọi người tham gia.

Heheh, ngôn từ không tải được ý.
Thôi mất công viết rồi, post thôi.

P.S. bạn mèo luẩn quẩn quanh chân bố mẹ tối hôm kia, lúc đi dạo.
Bạn ấy đi theo vào tận nhà, rón rén lên cầu thang.
Chị Tủm tiếp nhận ngay vai trò người bảo trợ, tự tin và thành thục.
Nói với bạn ấy bằng giọng như chị nói với em, nhẹ nhàng hướng dẫn này nọ.
Bạn mèo từ tốn ngó nghiêng, từng bước một, lên nằm ngay vào giường của chị, nằm trên gối của chị.
Chị đành nhường giường, kéo phần ở dưới ra nằm ngủ.
Vậy mà đêm bạn mèo lại xuống dưới nằm với chị, lúc thì giữa 2 chân, lúc nằm lên bụng, lúc nằm cạnh đầu.
Cả đêm lục đục hahah.

Còn anh Tí?
Anh ta kéo lê cái ổ cho mèo (chuẩn bị cho bạn mèo sẽ mua) đi theo đuôi, sát từng bước.
Cứ bạn mèo ngồi tại đâu, anh ta thảy cái ổ gần đó, đập đập, ý bảo đây là ổ của mày, vào đi.
Dáng tồng ngồng, so với bạn mèo bé tí thì anh ta đúng là khổng lồ.
Khuôn mặt anh vừa tò mò thích thú, vừa căng thẳng bất lực, hahah.

Bột phát

Nói chuyện về nghề nghiệp của các bạn trẻ mới nhớ lại con đường của chính mình.
Cả hai bạn nhà mình đều không thuộc dạng thích làm bác sỹ kỹ sư heheh.
Ít nhất là tại thời điểm bây giờ.

Có lần một anh lớn tuổi cùng trường bảo “Cái H. vẫn chưa biết nó cần gì”.
Hình như đó là lúc mình quyết định bỏ miền Nam để đi ra Bắc. Ở lứa tuổi 25, 26 gì đó.
Cái quyết định vào Nam và ra Bắc của mình xảy ra giống hệt cách Forrest Gump bỗng 1 ngày đẹp trời xỏ chân vào giày – bắt đầu chạy.
Chạy, rồi chạy, rồi chạy.
Và bỗng nhiên một ngày dừng lại giữa đường, bảo “tôi mệt rồi”, và lững thững đi về nhà.

Lúc nghe câu nói đó mình đã nghĩ thầm “mình biết mình cần gì chứ”.
Nhưng sau này nghĩ lại, hồi đó chắc cũng chẳng biết mình cần gì thật.
Chỉ biết mình cứ loay hoay tìm tòi một cái gì đó.
Không phải là những thứ cụ thể, một công việc, một sự nghiệp, một tài sản, một người yêu.

Hồi đó không có nhu cầu nói để người khác hiểu cái lý do cho những hành động của mình.
Làm là làm, bột phát, không hề nghĩ việc mình làm có thể ảnh hưởng tới nhiều người xung quanh.
Sau này lớn rồi mình mới nhận ra những người xung quanh có thể gán nhiều lý do khác nhau cho những hành động đó.
Và những hành động bột phát của mình có thể ảnh hưởng trực tiếp đến vài người.

Quyết định ra Bắc xảy ra sau khi mình đọc quyển sách của Trang Tử.
Nghĩ đó là cái mình cần, cái thơ thới mở rộng không giới hạn mình cảm nhận qua các trang sách.
Quyển sách không hẳn là lý do, nó chỉ là bước cuối giúp mình nhìn nhận mọi thứ xung quanh mình rõ ràng hơn.

Mình nói với sếp do đọc sách Trang Tử mà muốn bỏ việc và về Bắc.
Sếp cười cười chấp nhận, không hiểu trong đầu sếp có nghĩ bạn này dở người.

Tuổi mình hồi đó trừ đi 4,5 tuổi là ra tuổi các bạn trẻ bây giờ với cùng tầm suy nghĩ.
Vậy mình nên chờ đợi ở các bạn cái gì đây?
Chờ đợi các bạn nhiệt tình hướng đến một cái đích rõ ràng nào đó, để ra thành bác sỹ kỹ sư hehe.
Hay kiên nhẫn chấp nhận các bạn bột phát như Forrest Gump,
được làm cái mà tâm hồn các bạn trong đúng từng thời điểm đang khao khát.

Nếu được sống lại, mình vẫn cứ muốn được sống spontant như mình đã sống.
Cái bột phát chỉ có khi người ta còn trẻ heheh.
Cái bột phát đem lại cơ man những trải nghiệm, thứ trải nghiệm khiến tâm hồn người ta thấm đẫm.

Nghĩ lại thấy thương những người quanh mình, nhất là bố mình,
chắc ông mấy năm đó sốt ruột lắm mà không biết xoay sở thế nào hehe.
Cụ đã không nói chuyện trực tiếp, mà chỉ thể hiện thành hành động khi đã quá bức xúc.
Những hành động mà giờ khi mình có con lớn, mình mới đôi chút hiểu.

Tiết trời

Thời gian này thời tiết cứ mênh mênh mang mang như tiết trời thanh minh ở VN,
tiết trời lúc giao thời, đổi trao giữa cái cũ và cái mới.
Tuyết tan hết lộ ra cỏ xanh, trời hơi mù sương, mờ ảo.

Đám chim bay tới ríu rít ào ạt trong 1 tuần,rồi một ngày biến mất sạch.
Lại yên ắng, chỉ còn vài tiếng chiêm chiếp của mấy chú chim sâu.

Sáng nay thấy một đôi thiên nga bay ngang bầu trời.
Chúng bay sát nhau, cánh đập đều đặn.
Thỉnh thoảng 1 con chậm hơn một chút, rồi lúc sau lại nhịp nhàng chục nhịp, rồi lại lệch chục nhịp…

Xã hội loài người lao xao thay đổi liên tục,
trời đất thiên nhiên cũng thay đổi liên tục,
Cây cối chuyển mình mạnh mẽ, nụ nhú khắp nơi.
Đủ to nụ tung cánh khoe hoa.

Tiếp xúc với cái thay đổi của trời đất thiên nhiên, thấy nó thơ thới sao đó. Chắc vì mình có sự tin cậy mạnh mẽ vào dòng luân chuyển đó.
Tiếp xúc với cái thay đổi của dòng sống con người, của xã hội, thấy nó khá lao xao. Chắc vì con người thiếu niềm tin, nhỉ.
Nên sợ hãi, níu kéo, than trách.

Mình hay neo đậu vào thiên nhiên.
Mà thiên nhiên thì luôn có sẵn, tràn ngập.
Có lấn bấn đến mấy vẫn sẻ ra vài phút nhìn ngắm thiên nhiên mỗi khi nó hiện ra trước mặt.
Khéo chỉ 1,2 phút, mà giúp nhiều lắm, giống kiểu lấy cây chổi quét nhà vậy.
Vẫn là sự sống động luân chuyển – aliveness – là cái cứu tinh.

Khi nào đứng được trên cái lao xao,
cảm nhận được cái aliveness này trong từng nhịp thay đổi của xã hội, của con người, thì mình không bị chìm nữa.
Khi nhiều người không bị chìm, thì cuộc sống này rất thú vị, không nhất thiết phải lên thiên đường, nhỉ.

Biết ơn với sự có mặt tươi tắn của bạn bè xung quanh.

Tiết thanh minh

Mấy hôm trước nói chuyện với bà,
bà bảo giờ thấy ông đau đớn nhiều quá thấy không còn hận ông nữa, thấy thương ông.
Không biết mô tả cảm xúc của mình ra sao nữa.
Không hẳn là mừng, mà nó cứ xót xa đến nghẹn cả cổ.
Đời người còn lại quá ít, tính liệu có được theo năm?

Con người chúng ta rất là lạ kỳ, nhỉ,
hận ai thì phải nhìn thấy người đó bị vùi dập đau đớn thì mới thấy yên lòng, mới có thể tạm tha thứ.
Cái tha thứ cũng rất mỏng manh. Thấy người đó hết đau đớn khổ sở, thì cái hận nó lại trỗi dậy.

Chúng ta yêu cái hận của mình ghê lắm,
nuôi nấng chăm bẵm nó ghê lắm.
Ai dại mà khuyên bỏ nó xuống, vứt nó đi, thì liệu hồn, thà tao bỏ mày chứ tao không bỏ cái hận của tao được.

Heheh, có một bài học mà mình giờ vẫn cứ loay hoay,
rằng mỗi người chỉ có thể/chỉ có quyền chịu trách nhiệm cho riêng bản thân họ.
Đòi hỏi chờ đợi người khác, kể cả đó là bố, mẹ, con cái, vợ chồng, phải sống theo cách mình muốn, nghĩ theo cách mình muốn,
kể cả mong muốn nhìn thấy họ hạnh phúc,
vừa là không tưởng, vừa gây láo nháo, vừa đem lại bất hạnh cho cả 2 bên.

Mỗi người có quyền đi con đường của họ theo cách họ cần,
học những bài học của họ theo đúng tốc độ họ có thể.
Điều có lý duy nhất mình có thể làm,
là tặng họ sự kiên nhẫn, sự thông cảm, tình yêu, nhể.

Toàn là những ý cũ rích viết đi viết lại, mà có làm được mấy hehe.

Trời lạnh lạnh, tuyết tan hết để lộ đám cỏ xanh,
không gian lãng đãng sương, rất giống tiết thanh minh vào dịp tết.