Ngu lâu

cuối cùng mình cũng nhìn ra những hình mẫu hành động của mình cũng như của con người nói chung.
Nói về cái răng cho nó cụ thể. Nhưng từ cái răng có thể suy ra mọi chuyện.
Và người ta thấy rõ như ban ngày – mọi thứ toàn tự ta tạo ra hahah.

Mình có 1 cái răng hơi yếu hơn các răng khác.
Mọi sự thực ra ổn, nếu mình không vì ngon miệng mà cố cắn mấy cái hạt cứng quèo.
Đau, mà vẫn cố cắn. Chả phải do đói, chả phải do bổ, chỉ do ham và bạc nhược.
Ngu thế chứ hahah. Cắn cho đến lúc nó đau, vừa đau cái răng vừa đau cả hàm.

Ngu lâu, nhỉ. Quá lâu. Trì trệ.
Nhưng còn đỡ ở chỗ biết mình ngu, thì vui vẻ mà chịu đau hehe.

Dễ tin

Heheh,
đang 1 công vài ba việc.
Làm việc và nghe thử 1 audio nói rằng có thể chữa lành DNA cho những người đã tiêm chủng.
Mình rất dễ tin, rất biết đặc tính này của mình, và không ngại đã nói to nhiều lần, cả ở nhà lẫn môi trường bạn bè.
Lũ trẻ con rất biết tính này của mẹ.
Dùng 1 từ khác là mình rất mở/open với nhiều thứ mới. Sẵn sàng thử nhiều thứ. Từ “mở” này hay ho hơn, nhỉ hahah.
Việc tiêm chủng, cũng như việc đưa vào người bất cứ thứ gì, đều tiềm tàng nhiều điều bất ngờ chưa biết.
Nên vô tình thấy có cái audio thì nghe thử.

Trong audio có vài đoạn nghe như hội thằn lằn đang gầm gừ.
Bụng bảo dạ, chết cha, hay cái audio này để dúi người nghe xuống bùn.

Bỗng lại nghĩ, ừ thì môi trường bùn đó, cứ thử xông xáo vào xem sao.
Biết đâu cái năng lượng của mình lại chuyển hoá bùn thì sao.

Hahah, kiểu điếc không sợ súng.
Nhưng đúng là đến 1 giai đoạn nào đó, mình chán ngấy mọi nỗi sợ.
Đứng thẳng lên thôi, đường hoàng mà tiến tới.
Biết đâu mọi thứ bùn đen xung quanh lại sợ mà dạt hết cả ra ấy chứ, nhỉ.

Fast frührentner (sắp/suýt về hưu sớm)

Bạn chồng nhà mình không phải người thích làm vườn, cũng không phải người thích thu nhà.
Cần thì vẫn làm vui vẻ, nhưng không phải là thích mà làm.
Lại thêm làm việc cả tuần chỉ ngồi trước máy tính, người ngợm nặng nề.
Nên cuối tuần bạn ấy luôn thích đi chơi xa đâu đó.
Không cần phải quá xa, cầu kỳ này kia.
Chỉ cần ra ngoại ô, có cây cối núi non sông nước, leo lên leo xuống trong vòng 1 ngày, là ổn.

Từ hồi bạn Tí ít đi thi đấu bóng bàn, hoặc biết tự đi, tần suất hai ông bà vi vu ngày càng nhiều.

Mình nhớ cái cột mốc ngày 20.8, cách đây khoảng hơn tháng, tại Nünberg, khi đang dạo chơi trên Kaiserburg.

Kaiserburg (thành của vua chúa) là địa danh quan trọng nhất nhì của thành phố xinh đẹp Nünberg.
Đọc Wiki mới biết nó là kết hợp của 3 phần, cả 3 phần đều được xây ở thế kỷ 11. Mới đầu được xây theo kiến trúc roman, sau này chuyển sang kiến trúc gotic. Ai quan tâm vào wiki đọc tiếp heheh.
Mình thì thấy ngợp trước kiến trúc đồ sộ và tuổi thọ của thành.
Đi trên bức tường đá dày 1 mét nhìn ra phía ngoài thành, thấy 1 cảm giác lạ lùng về cái gọi là thời gian, thế hệ, vũ trụ.

Cảm giác này mình hay có khi thăm các thành cổ, cả thành được giữ trong tình trạng đổ nát lẫn thành đã được hồi phục và integrated.
Lê la theo các con đường, các bức tường, tưởng tượng con người cách đây hàng nghìn năm đã sống, đã đi lại, đã cười đùa và khóc lóc, sau những bức thành, trên những viên đá bóng loáng đâu đó còn sót lại.
Sở thích đi thăm thành cổ cũng mới xuất hiện vài năm gần đây.
Sợi dây nối cuộc sống hiện tại với cuộc sống của mọi người hàng nghìn năm trước dần hình thành và sống động.

Tính cách vốn đã riết róng khi liên quan tới thời gian, lại càng trở nên riết róng hơn.
Mình đặc biệt quý thời gian và năng lượng của bản thân.
Không còn muốn làm cái gì giả giả hời hợt bên ngoài, cười, khóc đều ok, chỉ cần thật và authentic heheh.
Cũng quyết liệt không thích bỏ thời gian ra làm những gì đi ngược với giá trị của mình.
Tránh những cuộc nói chuyện không đem lại giá trị cho mình, tránh những gì tạo cảm xúc khó chịu bức xúc chỉ làm tăng mức mê mờ của bản thân….
Quyết liệt vậy với bản thân, thì tự nhiên cũng quyết liệt vậy với người xung quanh.
Nhiều khi họ không ý thức họ đang mất thời gian với những gì đi ngược lại cái core của họ, luẩn quẩn quanh những sợ sệt ngại ngùng, thì mình quyết liệt thay họ. Có lúc sai, thậm chí có nhiều lúc sai haha. Nhưng mình thấy cần làm thì mình làm, sai đúng ai mà biết được, nhỉ.

Trong cái cảm giác đang liên kết với các thế hệ trong quá khứ, mình quyết định sẽ dành nhiều thời gian như có thể để đi thăm các thành cổ.
Tung tẩy quàng vai ông chồng như một người bạn chí cốt, tuyên bố:
Bắt đầu từ hôm nay mình sẽ lên chức frührentner (về hưu sớm).
Bạn chồng cười rinh rích, “ừ, nhưng phải thêm từ fast (sắp/suýt), fast frührenter nhỉ, kiểu suýt về hưu sớm”.

Nhà mình hay có những kiểu tuyên bố kiểu kiểu vậy.
Làm thì vốn vẫn làm, nhưng đùng 1 hôm tuyên bố thành lời.
Từ đó trở về sau lời tuyên bố trở nên 1 phần của 1 chuỗi các quy tắc sống.

Quyết định “sắp/suýt về hưu sớm”, tự dưng người ta sẽ có đủ thời gian, để vẫn ngày ngày làm việc như cần làm, mà vẫn có cảm giác được nghỉ ngơi thong dong như một người đã về hưu tự cho phép.

Thời gian thực ra là 1 sợi dây chun, thấy nó ít, thì nó ít, thấy nó đủ thì nó đủ, nhỉ.
Bỏ thời gian mà nghiền ngẫm sự liên kết chặt chẽ giữa cảm giác về thời gian và cái tâm của mình, cũng đáng lắm.
Nếu muốn 1 cuộc sống thảnh thơi đúng nghĩa và trọn vẹn , 1 trong những quan niệm cần thay đổi tận gốc chính là quan niệm về thời gian.

Hihi không có hứng viết, tuy vậy muốn đánh dấu cột mốc quan trọng “fast … “, nên dài dòng vậy.

Croatia

Mạng hơi chậm. Ngồi viết chút vậy.
Hôm nay là hôm cuối ở Croatia. Đi từ 02.09, mai về 13.09.
Đây là lần thứ 2 hai bố mẹ đi biển mà không có các bạn.
Lần đầu cách đây 3 năm, cũng mùa hè,Tủm về VN, Tí đang học tiếng Anh bên Anh.
Hồi đó bay sang Teneriffa, cũng khá dài, hơn 1 tuần thì phải.
Cảnh vật bên đó rất đẹp, nhưng tắm hơi vất vả, vì sóng biển rất mạnh.

Lần này đi ô tô, chặng đầu mất khoảng 5-6 tiếng.
4 đêm đầu nghỉ ở bán đảo Istrien, 4 đêm tiếp ở đảo Pag – Novalja, 3 đêm cuối tại đảo Njivice.
Các chặng sau ngắn, đều tắm đã đời xong rồi mới lên đường.
Mai chắc sẽ khởi hành từ sớm, sau khi uống caffe ,hy vọng không bị tắc ở đâu.

Cứ lê la ở đâu vài ngày là lại thấy dấy lên một lòng biết ơn lạ lùng với thiên nhiên và con người xứ sở đó.
Thiên nhiên ưu đãi Croatia, biển và núi song hành trải dài vài nghìn cây.
Cơ man là đảo nằm rải rác song song đất liền. Vì vùng biển này khá kín nên không hề bị bão to. Nước yên ả, trong vắt, sóng nhẹ, trình bơi lùn như mình cũng không ngại bơi ra xa.
Con người Croatia hiền lành và khiêm nhường. Cái khiêm nhường của họ có lẽ một phần do vị thế kinh tế của họ so với các nước khác trong châu Âu. Mình tin sẽ tới lúc cái khiêm nhường đó sẽ đường hoàng thấm đẫm tình yêu, niềm tự hào của họ đối với thiên nhiên đất nước lịch sử của họ, mà không chút vương vấn so đo với nước khác.

Đi chỉ 2 người, lại khá giống nhau về sở thích và xu hướng, nên bọn mình có nhiều thời gian cho cái làm mình thích thú. Ăn uống đơn giản và tươi, hầu như không nấu nướng, không phải lê la các cửa hàng này nọ, hay vào các trung tâm lắm người ,vốn hút rất nhiều năng lượng.

Hầu như chỗ nào cũng có thể tắm, nếu không ngại sỏi và đá. Cứ cách 1 đoạn lại có bãi tắm sỏi mịn cho gia đình và trẻ nhỏ.
Nhà mình hay tìm chỗ vắng, các tảng đá nhô ra tận ngoài biển lởm chởm. Nước trong vắt nhìn rõ đám sỏi dưới đáy . Những nơi đó ít người, chủ yếu tắm tiên, kiểu không có quần áo bơi. Thấy mình lạc lõng và có thể gây chú ý nếu cứ đủ lệ bộ, nên bọn mình cũng tự nhiên như họ luôn. Và họ thật sự rất có lý với kiểu tắm đó.

Có vài điểm ghi ra đây để lần tới sẽ làm:

  • Khắp nơi có camping. Hoặc thuê nhà ở đó, hoặc tự đem lều nhỏ nhỏ đi cắm.
  • Thuê nhà sát biển, tránh nhà có nhiều cây, đỡ muỗi.
  • Nên xem vài nhà gần nhau, để không thích nhà này có thể có ngay nhà khác.
  • Xe đạp luôn là phương tiện nên có, hoặc mang theo, hoặc thuê ở chỗ camping.