Tiêu tiền

Ảnh anh đã 3 năm. Anh ngạc nhiên hồi đó mình gầy thế heheh.

Sáng nay nhìn thấy bộ đồ anh mua qua Amazon để trồng cỏ cho mèo ăn.
Mẹ tấm tắc nhìn bộ đồ, đẹp và tinh tế.
1 cái chân đế bằng gỗ, 1 cái hộp bằng sứ để đất để trồng cây, 1 gói đất mịn, chắc là bột vỏ cây, 1 cái xẻng bé xíu, và vài gói hạt.
Cái gì cũng bé xinh xinh, chất lượng và tinh tế. Chắc đồ sản xuất bên Nhật.

Hỏi bao nhiêu tiền, mẹ thấy con số cũng kha khá, giống con số mẹ nghĩ.
Bèn đứng lại vài phút nói chuyện với anh về chuyện tiêu tiền.
Mẹ bảo nên biết mình đang nằm ở đâu, nhà mình đang nằm ở đâu, để cân đối chi tiêu.
Nếu là mẹ, mẹ nghĩ bỏ ra 1/3 số tiền đó để mua thì hợp lý.

Có những người giàu ở mức họ thừa tiền, nhiều người cũng vất vả quản lý đám tiền đó.
Có người giàu ở mức tiêu không cần nghĩ.
Có người sung túc ở mức đủ, tiêu tiền vẫn cần suy nghĩ cân nhắc.
Mẹ nghĩ nhà mình ở mức này.
Nếu bố mẹ tiêu quá đi, mẹ không nghĩ nhà mình có những thứ nhà mình đang có bây giờ.
Tí ngúc ngoắc đầu “Tí biết”.

Điểm thứ 2 mà mẹ càng ngày càng để ý cân nhắc khi mua cái gì đó – là nghĩ đến môi trường.
Mua vào, thì lại vứt vài thứ đi.
Ở trong nhà, nhiều góc ngập đồ không dùng.
Nhìn ra ngoài, các kiểu rác ngập đầu!
Ở Đức nhìn thấy 1, thì ở một số nước nhìn thấy 10, thậm chí 20.

Nên ở địa vị của Tí, mẹ sẽ chỉ mua hạt cỏ, và dùng bát để trồng.
Mình có nhiều bát mà. Cậu gật gật gù gù.
Cậu có xu hướng mua đồ đắt hơn nhiều số tiền cậu nên chi.
Và rất nhiều khi – đắt chỉ vì đẹp, theo trend, chứ lại không tốt khi sử dụng.

Cái này mẹ cậu tới tận bây giờ vẫn chưa làm được nhuần nhuyễn .
Mẹ cậu tiêu tiền rón rén, chi tiêu rón rén.
Cái gì cần tiêu cho cuộc sống hàng ngày thì cứ tằng tằng như robot thôi, không để ý.
Cái gì cần cho tinh thần cảm thấy vui, thơ thới, thì cũng chịu chi tiêu ở mức vừa đủ.
Kiểu thay vì ăn một bữa thịnh soạn ở một nơi sang trọng,
thì vào 1 nơi gần đó, vẫn phong cảnh đó, mức sang trọng thấp hơn chút, ăn đơn giản tối đa.
Vẫn hưởng cái cảm giác đủ đầy của thiên nhiên xung quanh, và của cái gọi là sự luxus.

Còn sắm thêm, hưởng thụ thêm, cái gì thấy không thật cần thiết thì không mua, không làm.

Nhưng luôn có một cái ranh giới, nhỉ.
Chi tiêu rón rén quá thì cũng dở, mình bỏ qua nhiều niềm vui nho nhỏ.
Ở trung đạo vẫn là tốt nhất.

Cũng chỉ có mình thôi, chứ may ở nhà có bạn chồng chi tiêu hợp lý, chịu chi khi cần. Nên mình được hưởng thụ ké nhiều.
Nhưng lại cũng phải chịu ké vài thứ comfort mình thấy thừa, không nhất thiết phải có. Kiểu robot hút bụi trong nhà heheh.
Mua rồi thì chịu thôi, chớ thà hàng ngày mình đứng lên quét nhà 10 phút, khoẻ người, vui. Còn hơn ngồi chịu trận 1 tiếng cái tiếng ro ro rất to của cậu ta.

Ờ nhưng đó cũng là cuộc sống đó. Khi trải qua rồi, người ta lựa chọn cái hợp hơn. Chưa trải qua, nhìn mấy cái robot đi trong nhà, thế nào cũng khấp khểnh thích mua, hahah.

Đại hạn

Cứ bước vào một đại hạn (10 năm) mới, mình lại xem xét các lá tử vi của cả nhà một chút.
Lại những cảm xúc đan xen. Những cảm xúc đã có từ lâu, và luôn luôn lặp lại.
Nó có tốt/xấu không? Tốt/Xấu tới mức nào.
Soi mói xem đi xem lại, đọc tới đọc lui toét cả mắt,
rồi cuối cùng lại rút ra cái kết luận đã từng rút ra vài lần: Ta hổng có biết gì hết.

Mình cứ ngạc nhiên về cái gọi là khả năng quên của con người.
Chắc nó xảy ra với nhiều người đó, không chỉ mình.
Nhưng có lẽ vì cái quên đó, mà con người mới mở rộng được cái biết của mình, nhỉ.
Cùng 1 sự việc, cùng 1 hoàn cảnh, nhưng mỗi lần xem lại, trải lại, lại nảy ra cái gì đó mới?
Phát triển kiểu trôn ốc đó, hy vọng đi lên hahah.

Bạn nào đọc bài này, bỏ qua kiến thức tử vi của mình nhé. Không luận đúng sai.
Cái trình đó lùn thảm hại, nên nó không hé mở cho mình cái gì hết về những thứ sẽ xảy ra trong tương lai.
Tuy vậy nó đủ để cho phép mình suy tư về cái gọi là bản đồ số phận của con người.

Cái bản đồ đó có đủ các loại sao.
Mỗi loại sao đại diện cho một tính cách nào đó.
Tính cách đó trong hoàn cảnh này thì “tốt”, trong hoàn cảnh khác lại không “tốt”.
Nếu con người ý thức mà hạn chế sự nổi trội của ngôi sao này, thì cuộc sống sẽ đi theo ngả này,…
Và tất tần tật những thứ đó trộn lại, tạo nên cái gọi là môi trường, để ta trải nghiệm cái gọi là cuộc sống.
Người ngộ ấy, họ sẽ chơi và thử với mọi thứ trong cái môi trường đó, giống trẻ con vậy,
để xem cuộc sống nó sẽ ra cái màu gì heheh.

Đại hạn 10 năm nay của mình vào cung nô bộc, chắc sẽ dính dáng nhiều đến bạn bè.
Bạn bè là một môi trường rất lớn, nếu trong môi trường này mà có được cảm giác như cá trong nước,
kiểu được tung tăng vô tư bơi lội cùng cả 1 đàn cá, thì tuyệt nhỉ.
Mình nghĩ 10 năm này mình cũng sẽ trải nghiệm nhiều về bạn bè.

Nhưng tút này nói về 1 ngôi sao – “Thiên Cơ”.
Thiên Cơ mà đắc/miếu (tốt) thì thường người đó có khả năng nhìn nhận nhiều thứ rất trúng.
Của mình nó hãm !!!
Thảm nào mình nhìn nhận mọi thứ nó cứ trật re.
Đi chỗ lạ chuyên môn chọn đường đi ngược lại với đường cần đi.
Trật suốt ngày vậy, nên có cái phản xạ – Hà, những thứ đi từ cái não của mày ấy, hay sai lắm.
Lúc nói chuyện với bạn chồng, hay nương theo bạn ấy, vì bạn ấy có Thiên Cơ đắc.

Nhưng sao hãm đó lại có tuần triệt án ngữ, mình dịch là – dù mình có ngô nghê và dốt nát đến đâu,
dù đi lạc loanh quanh 1 lúc thì vẫn sẽ có gì đó đẩy mình khỏi con đường sai.
Tuần triệt là 2 sao có khả năng biến tốt thành dở, biến dở thành bớt dở.

Cái mà mình ngộ ra trong lần xem này, là mình sẽ không thấy được thiên cơ hihi.
Mình sẽ luôn luôn ở lại trong vô minh, hoặc ít ra còn ở lại đó dài dài.
Có một lý do nào đó khiến mình cần ở lại trạng thái này, dù mình biết có trạng thái khác.
Và cái duy nhất mình có thể làm trong lúc đó – vui, hài lòng và chơi với cái vô minh đó.
Hahah, thày bói giỏi chưa?

P.S. Đừng ai nhờ mình xem nhé.
Sẽ đẩy mình vào trạng thái phải nói cái mà mình biết thừa là phét lác đó heheh.
Các sao nói ở trên chỉ là mượn gió bẻ măng thôi,
nói cái suy nghĩ nho nhỏ của mình về cái gọi là dòng chảy cuộc sống thôi.

Openness

Công ty mình làm việc nhiều với bên Ấn Độ. Thời điểm này bên đó đang vật vã vì Covid,
nên thỉnh thoảng lại có 1 email của sếp to nhất thông báo tình hình chung.
Cái email mới nhận lần này có cái subject “Openness”.
Nó mang nhiều tình thương mến trong đó, nên nó chạm tới tim mình.
Email này viết sau khi ông ấy nói chuyện với top managers ở bên Ấn.
Chữ “Your” là về các managers đó.

“Your openness reflects why xxx , today and tomorrow.
Openness involves sharing your feelings and allowing sensitivity to these feelings.
Openness also means embracing imagination and curiosity – to a future that may seem unfathomable,
too difficult to reach at the moment, but a future that is bright, filled with hope, promise and love.”

Sharing your feelings – chia sẻ cảm xúc của bạn.
Đây cũng là cái mình cứ loay hoay suốt. Trong phạm vi hẹp, rồi rón rén nới dần ra.
Thật muốn sống trong một môi trường trong đó mọi người chia sẻ chân thành cảm xúc của họ.
Nơi mọi người chấp nhận những cảm xúc của người khác một cách nhẹ nhõm cảm thông.
Đã là cảm xúc, thì đều đáng tôn trọng, đều xứng đáng với con người, không có cái gì đáng chê bai giấu diếm.

Mình đã đọc ở đâu đó rất lâu, và có 1 đoạn mình nhớ mãi.
Rằng tại sao trước đây con người có khả năng telepathic, tức cảm nhận được ý nghĩ cảm xúc của nhau mà không cần lời nói.
Mà giờ đây hầu như không ai còn khả năng đó nữa. Nó đã bị đóng!
Nó mà không bị đóng, thì con người sẽ cảm thấy gì nhỉ? Ngập tràn tình yêu? Sự cảm thông? Sự chia sẻ? Hay những rung động khác?
Những người còn khả năng đó (Empath) thì phần lớn quằn quại đau đớn, thấy mình chơ vơ lạc lõng,
họ cảm nhận được nhiều xung động từ xung quanh mà trái tim nhạy cảm của họ không chịu nổi.

Mình nghi nhiều người tự kỷ cũng “bị” mở khả năng này.
Phần lớn họ sợ đám đông. Đám đông đối với họ có lẽ không chỉ là 1 tập hợp người.
Mà khéo là một con quái vật với đủ các tia đen, đỏ, xám chiu chíu rối rít,
là tập hợp những cảm xúc của đám người đó phát ra.
Nhỉ,

Nghề ngỗng

Lịch sử lặp lại.
Từ khi chị Tủm lên lớp 10, chơi chủ yếu với bạn, ít đi chơi với bố mẹ, thế là ảnh cứ ít dần đi. Giờ anh Tí cũng vậy, thấy cũng ít dần. Sẽ chịu khó chụp khi các bạn ở nhà hơn vậy.

Vì nghề ngỗng của chị Tủm vẫn là một topic mở, nên thỉnh thoảng vẫn được đưa ra bàn. Chị chỉ muốn chuẩn bị tinh thần cho bố mẹ, rằng chị có thể bỏ học giữa chừng. Còn bố mẹ chỉ muốn nói chuyện để giúp chị nhìn nhận mọi thứ một cách cân bằng hơn. Trong thâm tâm, bố mẹ không muốn chị vì nghề học đó mà cảm thấy bất hạnh.

Trong công cuộc nói đi nói lại này, Tí đứng về phía chị, nhưng cậu cũng không phản đối bố mẹ. Cậu nhìn mọi thứ rõ ràng và lý trí hơn chị. Rằng muốn sống tốt phải có một nguồn thu nhập ổn định.

Cậu nói điềm tĩnh “nếu cho mẹ chọn, mẹ chọn làm một việc mà mẹ thấy rất thích, nhưng nhu nhập không nhiều, hay mẹ chọn một nghề thu nhập rất nhiều, nhưng mẹ không thích nghề đó”. Câu hỏi hơi bất ngờ, chưa kịp suy nghĩ nên mẹ bảo “mẹ chọn nghề thứ nhất”. Cậu cười cười.

Tối đi dạo nói chuyện với bố, bảo mẹ bất ngờ quá nên chưa nghĩ ra để nói, rằng với thu nhập thấp, khả năng mình hài lòng với cuộc sống giảm nhiều.
Vẫn có những người hạnh phúc và hài lòng, nhưng không nhiều.

Haha, vẫn là cách nghĩ rất khác nhau của 2 thế hệ, nhỉ. Một thế hệ cần sự ổn định, 1 thế hệ sẵn sàng dấn thân, để được trải nghiệm, được tự do.

Nhưng nghĩ lại, khéo chỉ cần 10 năm nữa, thế hệ trung niên phần lớn sẽ nghĩ khác bây giờ. Họ sẽ đánh giá những người biết enjoy cuộc sống với minimal vật chất, thay vì chỉ chăm chú làm ra tiền.
Khéo người chả có gì mà mặt mũi lúc nào cũng tươi hơn hớn, cười toe toét, làm gì cũng sáng tạo và bay bổng, lại được sủng ái ngang với người có rất nhiều sở hữu, rất nhiều quyền hành.
FB lại chỉ ầm ầm follow cái người thứ nhất, thì sao nhỉ?

Ta thường không ý thức được xã hội ảnh hưởng đến các quyết định của ta mạnh mẽ đến thế nào. Nếu xã hội không quá trầm trồ vài cái xe mới, vài ngôi nhà to, vài chỗ nghỉ tiện nghi, thì mình nghi chả mấy ai còn cố sống cố chết để đạt được mấy cái đó.

Khéo cả xã hội lúc đó thi nhau vào rừng mặc khố, trèo cây thoăn thoắt như khỉ, thi nhau cười to hơn, dõng dạc hơn, sảng khoái hơn, lạc cả giọng như đười ươi.
Nhỉ, heheh,

Đam Mê

Đọc mấy dòng này:
“Life as you know it is changing tremendously.
Life will take a decided turn for the better for each of you.
The task is by no means over, the work continues and will, for many years to come,
but your sense of struggle, your sense of lack is leaving now and in its place will come feelings of joy and love,
peace and harmony, of harmonious flow to your everyday life,
including the flow of abundance into all facets of your life and your Being.”

nghĩ đến một câu hỏi của một bạn “thế thì các bạn trẻ làm gì?” khi mình nói bọn mình muốn chia
cho mỗi bạn một phần tài sản (không quá nhiều, nhưng mình đánh giá từng đồng trong đó).

Giờ nhận ra một trong vài nguyên nhân: mình muốn giảm bớt cái “sense of struggle, sense of lack” cho các bạn,
để các bạn có cơ hội được sống phần nào với đam mê của các bạn.

Hiện tại các bạn đang phải thoả hiệp, nửa này nửa kia.
Phải bỏ ra hơn nửa thời gian học/làm cái các bạn không thích,
chỉ để bảo đảm sẽ có việc và thu nhập cho cuộc sống.

Nhưng có lẽ cũng tốt khi phải sống nửa này nửa kia một thời gian.
Đủ lâu để biết thế nào là đam mê, và đam mê của mình là gì.

Thế giới nhị nguyên đó, không trải nghiệm sâu sắc sống “không có ánh sáng (tối)” thì không thể đánh giá được ánh sáng.
Không trải nghiệm sâu sắc “sống thiếu đam mê”, thì không thể đánh giá được “sống với đam mê”.

Oh 2 cái câu cuối mình vừa mới ngộ ra đoá.
Vậy là thay vì cảm thấy áy náy khi nhìn chị “vật vã” với những môn học chị không thích.
Mẹ sẽ chỉ còn quan sát cái gì đang diễn ra trong tâm hồn chị.
Chị đang cần/được trải nghiệm cái “vật vã” đó thôi.
Cái “vật vã” này mà chưa đủ độ, con người dễ sống “đứng núi này, trông núi nọ”.

Chỉ cần đừng sốt ruột, mong mong chóng chóng cho cái “vật vã” nó qua.
Chị trải nghiệm sâu sắc chừng nào, cái đam mê của chị càng được hun đúc chừng đó.
Nhỉ.