Đầu óc mình hơi giống một công trường đang cày xới đào chỗ này, đóng móng chỗ kia, nên nó hơi mông lung.
Không đủ tinh thần để làm bản tổng kết chung cho cả năm, thôi thì kể vài việc lặt vặt gần đây vậy.
Từ lâu mình đã định kể về những câu nói qua từng thời kỳ của Tí mà chưa làm. Giờ sẽ cố gắng nhớ lại, được đến đâu hay đến đó, đi từ thời điểm hiện tại trở lại trước.
Giờ Tí cứ gặp mẹ là giang tay gí nách vào mặt mẹ, vòng tay ôm đầu mẹ “Mẹ ngủ đi, ngủ đi…”.
Anh ôm cái đầu mẹ đu đưa. Mẹ cũng không lấy làm điều, tranh thủ thả người nửa phút. Cảm nhận con người anh, hơi ấm của anh, mùi nách hôi thum thủm của anh.
Lúc nãy mẹ hỏi sao cứ lại gần mẹ anh lại ôm đầu bảo mẹ ngủ đi, “Để mẹ khỏi nhìn khỏi hỏi”. Hahah, hóa ra thế đấy. Mà cũng đúng thôi, mẹ có mỗi tình yêu là có lý nhất, là cái anh đáng giá nhất. Cho cái trí thích lải nhải nó im đi cũng tốt thôi.
Rồi “Mẹ có cute không?”. Cả năm nay anh hỏi câu này, anh hỏi mẹ hàng chục lần, hai chục lần trong ngày, thỉnh thoảng anh hỏi bố. Giọng anh rú rít lên xuống trầm bổng. Câu hỏi đó theo sau câu khẳng định “Tí thấy mẹ cute…”. Mẹ mà trả lời cute theo giọng của anh là anh tít mắt cười khoái chí, vuốt đuôi “Oh cute, sao mẹ cute thế …”.
Trước đó là “I’m proud of you” và “are you proud of me?”. Cũng chục lần, hai chục lần một ngày, chắc kéo dài cũng hàng năm. Hỏi xong anh nhìn mẹ cười tõn tẽn, phụ thuộc câu trả lời của mẹ mà ngặt đầu ngặt cổ theo cách riêng, lần nào cũng như lần nào, mà lần nào cũng như mới. Với câu hỏi của anh, anh luôn trao được cái anh muốn và nhận được cái anh cần – một dạng trao đổi năng lượng rất đặc biệt.
Trước đó là “Bist Du süß? – Du bist süß” – mẹ có đáng yêu (sweet) không? mẹ thật đáng yêu. Cái chữ süß của anh nó chu ra cả miệng, không giống ai cả.
Trước đó nữa là “bist Du lieb” và Du bist lieb (mẹ có đáng yêu không? Mẹ đáng yêu).
Trước đó nữa thì mẹ quên mất rồi.
Giờ sẽ đi ngược lại từ khi Tí còn bé.
Bắt đầu biết nói sõi là câu “Tí liebe mẹ” – Tí yêu mẹ. Anh dùng câu này để nói bất cứ lúc nào anh thích nói, và sau này để trả lời cho bất cứ câu hỏi nào của mọi người mà anh không có hứng trả lời.
Chắc đến gần 8, 9 tuổi anh thay thế câu đó bằng câu hỏi “liebst Du mich?” Mẹ có yêu Tí không? Rồi bất kể mẹ nói câu gì sau đó, anh đều ngoác mồm lên “Oh bist Du süß”.
Có lẽ là hết, nếu mẹ có quên thì chỉ 1, 2 câu. Mỗi khi anh nghĩ ra câu gì là anh dính như keo vào câu nói đó. Nói hay hỏi, anh đều không cần câu trả lời. Cứ rú rít vậy rồi tít mắt ngoác mồm ra tự sướng.
Thêm một câu chuyện khác về ngôn từ của Tí. Tí rất nghèo nàn về ngôn từ, tuy vậy tóm được từ nào dùng cho mòn vẹt từ đó.
Hai chị em phát minh ra chắc phải đến 5,6 từ để gọi mẹ, và 6,7 từ để gọi bố.
Humsi, mumsi, Hunsi, Nannsi, Mẹ
Padle, Pupsi, Bố, Hấu, Fadle,…
Mỗi lần nghĩ ra từ nào là các bạn uốn lưỡi đọc có thật kêu, có đủ âm sắc trong đó. Chúng enjoy những từ đó một cách trọn vẹn, có vẻ như mỗi khi chúng gọi mẹ hay gọi bố, lại có một sợi dây nào đó trong con người chúng ngân nga, làm chúng sướng, heheh.
Giờ anh đang thay mặt cho cái vợt bóng bàn của anh. Vợt đó cần có độ ráp nhất định để có thể đánh bóng rơi đúng điểm mình muốn. Cứ đánh khoảng vài tháng mặt vợt lại bị mòn, phải thay mặt mới. Giờ anh tự làm được, trước đây toàn phải nhờ các anh làm.
Công đoạn gồm có bóc lớp cũ, dùng giấy giáp mài cho phẳng lớp gỗ, trát keo rồi dính lớp mới vào.
Chúc tất cả những ai đọc được bài này một năm mới tốt lành.





