





















Bạn chồng biết mình rất giận chuyện vô tình đẩy cả hai vào tình trạng nguy hiểm, cuối cùng đã xin lỗi.
Bạn ấy không có thói quen xin lỗi. Bạn ấy có thể sau đó bằng hành động để chuộc lỗi, nhưng không nói ra lời.
Trước đây mỗi lần bạn ấy bị chỉ trích là bạn ấy quay về một tình trạng đóng kín, phớt lờ bịt tai, giống hành động của một đứa trẻ con bị mắng oan. Cho đến khi mình mở lời xin lỗi. Mình không ngại xin lỗi, nhưng đôi lúc thấy mình đang xin lỗi một đứa trẻ con trong hình hài một người lớn.
Sau này hai bạn nhà mình phê phán bố rất ghê. Nên bố bắt đầu cố gắng thay đổi.
Cái tính sẵn sàng bỏ cái tôi xuống để xin lỗi đúng lúc, không phải nhiều người Việt có.
Người tây thì quen từ bé, vì bố mẹ chúng sẵn sàng xin lỗi chúng khi họ sai. Vì thế chúng cũng dễ dàng làm điều đó khi chúng lớn.
Đây là tính nên học. Ai là người lớn mà thấy tính đó tốt, đưa ra một quyết định – từ giờ tôi sẽ xin lỗi con tôi, cháu tôi bất kỳ một lỗi nhỏ nào. Làm lần đầu khó, lần thứ 2 khó, lần thứ 3 sẽ thấy dễ.
Không thiệt đi đâu cả, chỉ có lợi mà thôi. Lợi đủ đường cho bản thân, lợi đủ đường cho đứa trẻ.
Bạn chống mình thời gian cuối có nhiều thay đổi, giờ đây bạn ấy đủ tĩnh và đủ distance để nhận lời chỉ trích. Mọi lời chỉ trích bao giờ cũng đi từ ego nhắm đến ego. Mình không cần phải mất quá nhiều năng lượng để chống lại 2 cái ego đó.
Thời gian năng lượng dành cho chuyện khác, bạn chồng nhể.
Ba hôm nay tâm mình không hề tĩnh.
Nhiều xáo trộn, có những lúc thấy buồn.
Những lúc đó thấy chán mình.
Mình luôn luôn là kẻ mò mẫm, thử, rồi sửa sai.
Mình không thể máy móc đi theo con đường ai đó vạch ra.
Nếu có, chỉ được thời gian ngắn, rồi lại rẽ ngang rẽ dọc làm theo mình.
Dù vẫn cứ đọc nhiều, nhưng làm về tiểu tiết thì vẫn không giống ai cả.
Ngay việc khui các ung nhọt trong tâm mình, một cách công khai, cũng là idee của mình,
chứ chả ai recommend.
Có chăng hơi giống kiểu xưng tội trong nhà thờ.
Chỉ có điều oang oang cho toàn dân thiên hạ biết, nơi sẽ không có phản hồi. Phản hồi sẽ làm tâm mình lộn xộn hơn, không tốt lắm.
Mình không có thói quen tâm sự với ai đó. Tâm sự với mình giống như đổ bức xúc của mình vào một ai đó, điều mình rất không thích làm. Đôi lúc mình bị là người phải nghe tâm sự dù đã tránh. Nhưng nghiệm thấy, khi ai đã tâm sự với mình về cái tâm tối của họ, sẽ đến lúc họ ghét mình. Vì mình sẽ không cổ vũ cho cái tâm ấy.
Có thể đủ các tham sân si, với mình đã là người không thể thoát khỏi.
Nhưng phải nhìn nhận ra tham sân si của mình. Cứ nhằng nhằng người khác xấu, tôi tốt, là điều khiến mình rất thiếu kiên nhẫn để nghe trong các cuộc tâm sự đó.
Mình không sợ người khác ghét mình. Thậm chí nếu chọn giữa bị yêu quá và bị ghét, mình chọn bị ghét heheh.
Lại quay về cái kiểu làm không giống ai.
Mình hay khui ra một cái ung nhọt gì đó,
Thời điểm khui rất bất ngờ. Không dễ để khui. Tâm mình cũng phải có đủ sự chín nào đó mới có mong muốn khui được.
rồi nhăm nhăm chờ, giống kiểu mèo rình chim, xem cái gì đang và sẽ xảy đến.
Thường là những đợt cảm xúc không giống ngày thường, có khó chịu, có bức xúc,… Giống như hơi thối xông lên từ một cái cống bị tắc giờ được khơi ra vậy.
Mình không hiểu cơ chế vận hành của những đợt cảm xúc này.
Không biết đó có phải là pain body mà ET nhắc tới.
Nhưng đôi khi nó intensive, và mình lại băn khoăn, liệu mình có đúng khi khui nó ra.
Ta đã sống ngàn kiếp trên trái đất này,
nghiệp chồng nghiệp, nợ chồng nợ,
Đừng có chờ đợi một nghiệp chướng nào đó qua nhanh.
Nhất là nghiệp chướng của những người thân trong gia đình.
Mình tấn công một cách không nể nang vào pain body của mẹ mình,
Mình sẽ giải quyết được nó,
hay chịu thêm nghiệp vì hành động của mình?
Chịu, thôi thì cứ làm, khi vẫn thấy nên làm.
Đời không còn dài, mình không muốn bà rời thế giới này với tâm còn ngổn ngang nhiều thứ.
Một ý muốn chủ quan, chưa chắc đã đúng. Mình có quyền gì mong bà sẽ giác ngộ hơn? Mà sao dám nói mình giác ngộ hơn bà ?
Mình ấy, còn nhiều vô minh lắm.
Trời nắng đẹp tuyệt,
Ngồi viết một tí rồi ôm mông đi về.
Trời này ngồi phơi mặt mốc ra nắng, cảm thấy gió và nắng ấm trên da, thì tuyệt.
Các bạn cùng chỗ làm đã về cả rồi.
Mình nghi trong số tử vi của mình có một ngôi sao nào đó,
Khi nó đứng ở đại hạn hoặc tiểu hạn,
Mình bỗng thông manh hẳn ra, heheh.
Và cái thông manh này gây cho mình nhiều vấn đề.
Nó có đem lại một sự thú vị nào đó,
Chẳng hạn học và làm việc bỗng thấy nhanh, nhẹ nhàng,
Nhưng bỗng lại thấy mọi người sao mà chậm chạp.
Mọi người cũng cảm thấy mất tự tin khi tiếp cận cùng một vấn đề.
Mình cứ phải phanh lại,
Phòng khi cái hạn thông manh nó qua,
Thì mọi người sẽ không quá sốc khi mình bỗng ngu trở lại.
Hồi xưa mình bị cái tiếng Thông manh,
Chả hiểu có thông manh thật không,
Nhưng hình như có sự ghen tỵ nào đó.
Mình không nhận ra, quá trong sáng để nhận ra.
Tâm hồn mình trong sáng cho đến khi trên 30 tuổi.
Sau đó thì đúng là nhuốm bụi trần.
Có gia đình của tôi, con cái của tôi, tài sản công việc của tôi,
Cái tôi tự dưng phình to không phanh được.
Biết ghen tị là gì.
Chỉ khi người ta có sự ghen tỵ trong tâm, người ta mới nhận ra sự ghen tỵ của người khác.
Nếu không, vẫn cứ câu hỏi tại sao người ta lại ghét mình.
Tại sao mình lại nhạy cảm dễ bị tổn thương như vậy.
Hôm qua nói chuyện với một cô bé chơi Piano professional,
Thấy thương cô ấy, và thương các bạn trẻ nói chung.
Những tâm hồn trong trắng, dễ bị tổn thương.
Sẽ bị quật lên quật xuống một cách nào đó,
Để sau đó bớt bị tổn thương hơn.
Sáng nay mình bỗng nhận ra,
Qua FB mình có những cầu nối rất ấm áp về tuổi thơ, về tuổi niên thiếu.
Về tuổi thanh xuân lúc học đại học, mình chưa có được cầu nối đó.
Để làm cầu nối, người ta cần một tâm hồn trong sáng, thiện ý.
Cái tuổi với mọi người là tuổi yêu đương, với mình tình bạn vẫn chiếm vị trí đặc biệt quan trọng.