Gánh vác

Mình nói chung là đùn. Có thể chiêm nghiệm ra những điều khá hay ho,
Tuy vậy làm thì như mèo mửa, không được như điều mình cho là nên làm.
Nhưng dù sao đã luôn rất cố gắng.
Mình nghiệm thấy, khi con người đưa vai ra gánh vác, vũ trụ tự dưng ủng hộ họ.
Càng vì tha nhân, sự ủng hộ nâng đỡ càng lớn.
Nếu bảo có cả đoàn thiên thần vây quanh để bảo vệ và support họ, mình không ngạc nhiên.
Những vị thánh như Gandi của Ấn độ, không phải vô tình mà người người ủng hộ.

Ý nghĩ này khởi lên trong não mình khi mình nghĩ về một bạn cùng team.
Vẫn là cái bạn cơ hội.
Vì mình phải è cổ ra làm cả việc trước đây (đáng ra bạn ấy phải làm) và cả việc bây giờ,
Mình thấy bực mình.

Chả chỉ riêng mình,
Cả team phải è cổ ra làm đỡ cho bạn ấy.
Bạn ấy luôn luôn có một lý do gì đó.
Hoặc bạn ấy ốm, hoặc con bạn ấy ốm, hoặc vợ bạn ấy đi thi.
Heheh. Bạn ấy lợi dụng lòng tốt của cả team.
Mình đã từng nghe bạn ấy kể lể về gia cảnh,
Có thể tưởng tượng bạn ấy kể với người khác những gì.

Những người như vậy không thiếu trong cuộc sống.
Họ tránh việc, nhưng lại vơ hết công vào mình.
Cái dở của mình là mình lại tức giận.

Chuyện bạn ấy lợi dụng (cứ cho là vậy đi) người khác,
Chả liên quan gì đến mình,
Mình làm mình hưởng,
Càng thoải mái, càng lởi xởi, càng được hưởng.
Vậy sao lại tức giận?
Càng tức giận, càng co cụm, càng chi li, càng thiệt.

Còn một aspect nữa, tưởng không nhưng chắc có liên quan mật thiết.
Khi mình thay vì sự tức giận mà có compassion với bạn ấy,
Cu Tí nhà mình sẽ thay đổi.
Vì cái tính nhường việc này, tránh như tránh rắn,
Giống anh Tí lắm.

Nhật ký mở

Mình coi trang này như nhật ký mở của mình,
Nó phản ánh những đợt cảm xúc nhấp nhô của mình,
Lúc lên lúc xuống, lúc xám xịt lúc nhẹ tênh.
Bình thường như tất cả con người trên thế gian.

Việc viết đem lại sự rõ ràng cho tâm hồn mình một cách nhanh nhất.
Sau 20 phút viết, đầu óc mình thoát khỏi những ý nghĩ vần vo, trở lại thông thoáng.
Cái thông thoáng bình thường có thể cần cả ngày, vài ngày mới có.Nếu ai đọc những dòng này, nếu khởi lên nhiều cảm xúc tiêu cực, phê phán này kia,
Tốt hết không nên đọc.

Mình cố tình viết ở đây, vì ở đây mọi người được lựa chọn, xem hay không xem.
Trên FB, nhiều khi nó cứ bày ra trước mắt, gây khó chịu cho một số người.  

Không phải những gì ta đọc, mà cảm xúc của ta khi đọc, sẽ quyết định con người và cuộc sống của ta.
Không phải những gì ta sống qua, mà cảm xúc của ta khi sống, sẽ quyết định con người và cuộc sống của ta.

Nếu ai đạt được sự cảm thông khi đọc, để đầu óc rộng rãi thông thoáng,
Thì họ giúp mình không biết bao nhiêu mà kể.
Giúp mình và giúp cả bản thân họ.
Những gì họ đọc được, họ sẽ không phải tự trải qua nữa.

Cuộc sống chỉ bày ra những sự kiện, để ta trải nghiệm và bớt u mê mà thôi.

Sự thông cảm

Sự việc nổi cộm trong vài tháng tới sẽ liên quan đến cô em cùng cha khác mẹ của mình.
Ít ai biết sự có mặt của cô ấy trên đời.
Mẹ mình giấu kín như có thể. Bà cảm thấy xấu hổ nhục nhã.
Mình nhìn ra xung quanh, toàn những người đau khổ âm thầm vì giấu diếm đủ các thứ.

Họ có thể tạo ra một khoảng cách giữa họ và sự việc đó,
Nhìn thẳng vào nó, nói về nó như nói về một cái gì ngoài mình,
Rồi sẽ thấy nó dần mất đi sức mạnh, nó không thể làm mình đau.
Mình qua đó sẽ cứu mình và nhiều người quanh mình.

Xấu hổ vì một điều mình không làm?
Xấu hổ vì chồng mình yêu một người đàn bà khác?
Đã một lần thấy mình tin sai, khi tin tình yêu là thần thánh vĩnh cửu,
Vậy sao vẫn tin vào cái tin của mình,

Vẫn tin vào các loại cảm giác mình khư khư giữ trong lòng.
Chúng chỉ là cảm giác mình có, không hơn không kém.
Chúng thật ra là không có thật,
Chỉ có sự níu kéo của mình là có thật.
Người ta luôn có lựa chọn, thả nó xuống hay ôm giữ nó.

Bố mình đã làm một điều rất dở,
Và làm nhiều điều dở sau đó,
Nhưng ông quý mẹ mình thật lòng,
Lo cho bà theo cách của ông, như ông có thể.
Tất cả cái quý, cái tử tế nếu có của ông đều bị cái hận bôi đen.
Đó là lựa chọn của mẹ mình. Bà muốn giữ cái hận, nâng niu nó như báu vật.

Không biết bao nhiêu cuộc cãi nhau giữa mình và mẹ mình đã diễn ra. Tất nhiên sau biến cố đó hơn 30 năm.
33 năm đủ dài cho một người trưởng thành, để biết chọn cho mình một cách xử lý lành mạnh các cảm xúc của mình.
Bà vẫn yêu cái hận trên hết, trên sự yên bình của tâm hồn bà, trên sự yên bình của tâm hồn những người xung quanh.

Bà luôn nói “mày không trải qua mày không biết. Rồi thằng XXX sẽ thế này thế kia thì mày sẽ biết”.
Câu nói này rất dễ làm mình nổi điên.
Để chứng minh mình đúng, người ta có thể mong điều dở cho người khác.

Mình muốn nhân dịp này chữa vết thương lòng cho vài người,
Cho mẹ mình, cho cả cô em,
Qua đó có lẽ cũng cho mình, vì sự thanh thản của mẹ mình rất quan trọng với mình.

Đâu đó vẫn thấy mình không đủ tĩnh, không đủ tình thương, sự thông cảm.
Mình không đủ những điều đó, có dính vào đâu cũng chỉ làm rối lên,
Đừng có mong sẽ giải quyết được gì.

Nên mới viết thế này. Sẽ còn viết tiếp.

Kệ

Cho phép mình viết một tí.
Một cậu trong team lại nói rất to,
Và cái giọng cậu ấy làm người ta dễ bị bức xúc,
Bởi chính cậu ấy đang bức xúc,
Cậu ấy cố gắng để bên đầu dây kia hiểu điều cậu ấy muốn truyền đạt,
Điều không bao giờ là hiện thực.

Mình đã thấm nhuần quá rõ chuyện này,
Những gì bạn nói, những gì bạn viết, thường bị hiểu sai.
Con người chỉ có thể hiểu được ở mức của mỗi người.
Cả trong công việc lẫn trong cuộc sống.

Sự hiểu này khiến mình trở nên kiên nhẫn hơn,
Sẵn sàng nhắc đi nhắc lại,
Có điều sẽ viết vào đâu đó, để khi cần lại gửi đúng cái document mình đã dùng trước đây.

Hôm qua viết một bài trong FB,
Một bài rất vô thưởng vô phạt, cho FB đỡ hắt hiu.
Rồi sau một tiếng bỗng cảm thấy chán và chuyển sang chế độ ẩn.
Thấy sự có mặt của mình có một sự vô duyên nào đó,
Kiểu nói mà không có người nghe, cười mà không có người cười lại.

Mình nhận thấy mình đã rất cố gắng, tạo một môi trường thân thiện trong nhà FB của mình.
Nhưng đôi lúc vẫn thấy cứ rời rạc sao đó.

Người ra người vào âm thầm không một cử chỉ chứng tỏ mình đã có mặt.
Giống kiểu nhìn thấy một cái túi ni lông bẩn giữa đường mà người ta cứ thờ ơ đi qua, không ai thèm cúi nhặt vậy.
Cái tốt cái xấu cũng vậy,
Tốt không ủng hộ, xấu cũng cho qua, con trẻ sẽ nhìn vào cái gì để định hướng.

Mình viết những điều rất tủn mủn trong cuộc sống,
Một phần mình thấy vui với những điều tủn mủn đó,
Một phần mình muốn truyền đạt một thông điệp, nhất là cho các bạn trẻ,
Không phải những gì hào nhoáng, hưởng thụ,… mới đem lại niềm vui.
Mình muốn những người cùng tuổi, vốn là những người có tiền, thành công trong cuộc sống, cũng có động cơ đó.

Thay vì post ảnh đi chơi chỗ này, chỗ kia,
Ăn uống chỗ này, chỗ kia,
Thì hãy post những gì rất thường nhật hằng ngày, mà ai ai cũng có thể làm được.
Đọc một quyển sách, giúp đỡ chồng, vợ, chơi với con,…

Họ tất cả đều làm rất tốt, nhưng cái yên lặng, kệ nực cười này,
Khiến mình lắm lúc chả hiểu tình thân mến biến đâu sạch .

Râu mực

(Viết trên FB)
Thời gian cuối nhận ra mình đang cố gắng sử dụng những thứ mình có một cách có lý, làm mình cảm thấy hài lòng nhất. Riêng chuyện không phải vứt đi đã làm mình hài lòng không ít.

Vừa vặt mấy cái râu của 6 con mực ra ngâm cho mềm bớt. Có thể mình sẽ nấu với một vài quả dưa chuột muối. Răng giờ không tốt, nhá mực nướng không thấy khoái chí. Nấu nhừ có thể nhá được chăng?

Sáu con mực đó có mặt trong tủ lạnh chắc không dưới 3,4 năm.

Mình không nhớ nổi nó từ đâu ra.

Mối quan tâm lớn nhất của mình giờ là làm sao xử lý tất cả các đồ lưu cữu đó một cách từ từ điềm đạm, không nóng vội, không bức xúc, một cách càng tung tẩy càng tốt. Kiểu làm mà như không làm, nhưng vẫn làm không bỏ ngày nào. Sự nóng vội luôn tiềm ẩn ở đâu đó, làm mình ăn như ăn khoán, không hay ho tí nào cả.

Cần một sự điềm đạm và sáng tạo không nhỏ, heheh.

Thấy dân tình tránh FB vì các đoạn thông tin rò rỉ này kia, thấy ngồ ngộ.