Chị đón ba người bạn bên Anh sang chơi. Các bạn đến từ chiều thứ 6, tối thứ 2 các bạn lại bay về.
Đó là 3 trong số vài cô bạn thân với chị nhất trong thời gian chị ở bên Anh. Ba cô bé đều lứa tuổi chị, có thể kém vài tháng đến 1 năm.
Các cô bé ríu rít chuyện trò. Bố mẹ nghe lõm bõm câu được câu chăng. Sau 2, 3 hôm tình hình khá hơn chút. Mẹ nghe chị Tủm vẫn thấy dễ hiểu nhất.
Thứ bảy các bạn rủ nhau vào trung tâm Munich, dạo chơi trong đó, rồi sang Olympiazentrum lên tháp truyền hình. Các bạn có vẻ thích xem nhà thờ hơn là vào các cửa hàng mua bán, đó là điều chị thấy khác với các bạn gái ở đây.
Chiều tối về hỏi các chị thích gì nhất, các chị bảo thích Viktualienmark, một khu chợ ngoài trời ngay cạnh trung tâm Marienplatz. Ở đó có thể mua đủ thứ, từ thực phẩm, hoa quả đến các vật dụng nho nhỏ trong nhà.
Chủ nhật đã lên kế hoạch đi thăm lâu đài Neuschwanstein cách Munich khoảng 2,3 tiếng đi ô tô, nhưng trời bão, gió rất mạnh, lại thêm mưa, nên đổi kế hoạch ngồi nhà. Các bạn chơi trên nhà, trưa xuống làm Sushi cho bữa trưa. Đến chiều rủ nhau đi trượt băng.

Vì sợ các bạn không biết đi sẽ dễ ngã, hoặc không thấy vui, nên đã hỏi trước, nhưng các bạn khẳng định là biết đi, chỉ không có giày mà thôi.
Giày thì không thành vấn đề. Vậy là cả hội rồng rắn đến nơi thuê 3 đôi. Khi ra sân băng mới biết chỉ một bạn biết đi tàm tạm, gọi là không cần vịn, hai bạn còn lại đều là dân chắc mới ra sân băng 1,2 lần. Cũng không có gì đáng ngạc nhiên, vì bên Anh không có mùa đông thật sự, nhiệt độ luôn trên 0, nên dân tình không mấy người ngó ngàng đến môn trượt băng trượt tuyết.
Olivia rất chịu khó bám tường để đi, găng tay ướt nhẹp. Vài lần cô bị ngã, nhưng lại lồm cồm bò dậy đi tiếp. Nhìn các cô gái chăm chú kiên nhẫn tập, thấy cảm động. Tôi bây giờ không còn quá coi trọng xem ai làm được gì nữa, mà lại rất đánh giá sự cố gắng của mỗi người dù trong những việc rất nhỏ.

Các bạn say sưa trượt đến phút cuối cùng. Khi còn lại 15 phút, các bạn ra vòng băng to để đi, một thử thách lớn đối với Olivia. Tôi đi sát bên cạnh, bảo cô gái đừng vội vã, take your time, cứ bình tĩnh mà đi. Cô gái cười đồng ý, dáng người không còn nhao lên phía trước, kiểu nhao không làm người ta đi nhanh hơn mà chỉ dễ làm người ta ngã.
Buổi tối sân băng lóng lánh. Cái lóng lánh tinh khiết trên mặt lớp băng không tinh khiết. Mùa thu những chiếc lá đủ màu, từ xanh đến vàng, rơi từ trên cây, bị gió cuốn theo rồi hạ xuống sân băng. Máy quét băng cứ 3 tiếng lại rải một lớp nước mỏng lên mặt băng một lần, những chiếc lá đó cùng lớp nước bị đóng băng tạo thành một lớp băng mới nhiều màu pha tạp, gọi là đẹp cũng được, vì khi nhìn kỹ, có rất nhiều chiếc lá thật đẹp, gọi là bẩn cũng được, vì lẫn với lá vàng là lá đã khô, héo. Lớp băng lem nhem gợi tôi nhớ đến một bộ phim hoạt hình, cậu con trai cùng với lá cây rơi xuống mặt nước và bị đóng băng ở đó, cho đến khi có một cô bé đến cứu với trái tim trong ngần của cô.
Tôi cứ nghĩ cuộc đời một vài người, trong đó có tôi kể từ khi sang Đức, có lẽ cũng giống như học đi trên sân băng. Chưa biết đi thì căng thẳng, sợ hãi nhích từng bước, mắt nhìn cắm xuống đất, không nghĩ đến gì ngoài giữ sao cho khỏi ngã. Biết đi thêm được đến đâu, đầu ngẩng cao thêm đến đó, mới bắt đầu nhìn xung quanh, nhìn đất nhìn trời.
Bắt đầu học trượt khi còn nhỏ, khi chưa biết sợ là gì, sẽ dễ đạt được đến trình độ đi mà như chơi, không còn căng thẳng sợ ngã. Còn khi đã lớn tuổi mới bắt đầu học, sẽ không bao giờ có thể đạt được trình độ khá, chưa nói đến giỏi. Sẽ luôn có thể ngã bất cứ lúc nào, sẽ không bao giờ có được cảm giác tin tưởng tuyệt đối như khi đi bộ trên mặt đất.
Nhưng chính trong tình trạng này người ta lại cảm nhận được các hoạt động của mình, chân của mình, tay của mình, tư thế của mình một cách rõ rệt hơn. Người ta biết lúc nào có sự hài hòa, lúc nào có sự mất cân bằng, khi nào bay bổng, lúc nào sợ hãi mất tự tin. Đơn giản là người ta ý thức về cơ thể và tinh thần mạnh mẽ rõ ràng hơn.
Bí quyết để có thể enjoy lúc trượt một cách tối đa chỉ là luôn đi đúng tempo, khả năng của mình, trong từng phút. Ít hơn thì ít vui hơn, mà nhiều hơn thì sẽ ngã.
Chúng tôi là những người cuối cùng rời sân băng. Các cô gái ra về với các bụng đói, dù ngay trước khi đi đã ăn một bụng đầy Shushi. Về sau nghe chị kể lại là các bạn rất thích.

Tối tối các chị lại hò nhau chơi trò đoán từ hay đoán bài hát. Một bạn đứng ở trên đưa Mobile lên đầu, để các bạn ngồi trước mặt biết từ đang hiện ra trên màn hình. Các bạn sẽ mô tả bằng chân tay điệu bộ giúp người kia đoán được đó là từ gì. Bài hát cũng vậy, các cô gái sẽ ông ổng ư ử giai điệu (không hát lời) và người kia phải đoán ra đầu đề bài hát. Quanh đi quẩn lại vài ngày chỉ có vậy, mà cười nổ nhà, giọng các cô lanh lảnh tranh nhau nói.
Hôm qua chắc các chị đi ngủ quá muộn, hôm nay đến 10 giờ vẫn chưa dậy, trong khi hôm trước đã lên kế hoạch dậy sớm để đi lâu đài Nymphenburg, một trong vài lâu đài đáng xem ở Munich. Vậy là lại thay đổi kế hoạch, các chị sẽ chỉ đi chơi quanh Garching rồi đi cửa hàng. Sau 2 tiếng các chị lôi về một đống Chocolate đem về Anh làm quà.
Vẫy tay chào tạm biệt các bạn, lúc ra về chị bảo „Tủm thấy hơi buồn“, mẹ ôm chị xoa xoa lưng vài cái. Mẹ cũng thấy nhớ các bạn, nhưng mẹ vui vì các bạn đã rất vui vài ngày qua. Mẹ vui vì Tủm có những người bạn như vậy. Mẹ vui vì các bạn chính là thế hệ trẻ đang dần dần thành ông chủ bà chủ của trái đất này.
Ra xe định ngồi ghế dưới cùng chị cho chị cảm thấy đỡ cô đơn, nhưng chị khăng khăng bảo rằng, mẹ ngồi trên hay ngồi dưới thì với chị như nhau cả. Nên mẹ lên ngồi cạnh bố, sau khi bố khẳng định „tất nhiên chỗ của mẹ là ngồi ở cạnh bố “.
Heheh, những câu trả lời của bố chị đôi khi làm mẹ ngạc nhiên một cách thú vị. Mà, cái gì rõ ràng rành mạch bao giờ cũng hay chị nhỉ.