không nhớ tôi tậu quyển này ở đâu, từ lúc nào. Tôi đã đọc nó một hai lần. Rồi nó nằm loăng quăng ở đâu đó trong nhà, và bỗng vài tháng nay nó nằm ở ngay đầu giường của tôi. Vậy là tối tối lại giở vài trang ra đọc. Cũng tốt, vì thời gian này tôi cũng hay suy nghĩ về sự phát triển và tâm lý của trẻ vị thành niên.
Quyển sách được dịch ra tiếng Đức với một hành văn rất rõ ràng trong sáng, dễ đọc dễ hiểu. Tôi nghĩ mình may mắn được đọc nhiều quyển sách bằng tiếng Đức, tuy là sách dịch nhưng vẫn chuyển tải được nội dung rất khúc triết và trung thực. Người dịch chắc cũng là những người hiểu chuyện.
Những mẩu đối thoại ngắn, nghe vừa lạ vừa quen. Tôi nghiệm thấy những người ở cùng tầm với nhau, họ nói giông giống nhau, trăm con đường đều đổ về Rom. Giờ tôi hơi bối rối khi nhớ lại một ý nào đó tôi đọc ở đâu, từ ai, từ Osho, từ Eckhart Tolle, từ Krisnamurtis, từ Kinh Thánh, hay từ một hai nguồn khác nữa.
Tôi cũng chẳng bận đầu chuyện đó lắm, tuy vậy thấy ngồ ngộ khi nghĩ tới các ông ấy mà thôi. Người ta nói văn phong phản ánh con người, có lẽ là đúng. Khi ta đọc văn của ai nhiều, đến lúc nào đó ta biết về tư tưởng người đó rõ ràng hơn, có gì đó thân quen. Cái thói quen bạ đâu đọc đó của tôi, rồi một quyển đọc đi đọc lại nhiều lần, năm này qua năm khác, hóa ra giờ mới có tác dụng. Những gì trước đây lẻ tẻ rời rạc, giờ lại như liên quan mật thiết, kết nối với nhau trong một bức tranh toàn cảnh rất sinh động, hài hòa.
Lúc nãy có đọc một câu hỏi „Vì sao tôi không thể tin cậy được ai“ (trang 385), Osho có trả lời đại ý:
Chỉ những người tin vào bản thân, mới có thể tin cậy người khác. Khi không tin vào bản thân mình, người ta cũng không thể tin cậy ai được. Các nhà tâm lý học đã thấy rằng, những người không có lòng tự tin thường có một vấn đề rất nặng nề với mẹ của người đó ở thời ấu thơ ….
Osho lấy làm lạ là sao không ai nghiên cứu về tâm lý của Charles Darwin, ông ấy có lẽ có quan hệ không tốt lắm với mẹ, khi đưa ra thuyết „cuộc sống này tiến hóa qua tranh đấu“. Còn Prinz Kropotkin thì lại đưa ra thuyết „cuộc sống này được tạo nên không phải thông qua tranh đấu, mà thông qua sự hợp tác“. Prinz Kropotkin chắc phải có một mối liên kết đầy tình thương yêu với mẹ của ông ấy…
Osho cho rằng nếu thấy mình thiếu sự tin tưởng vào người khác, nên tập ngồi yên, mỗi ngày 1 tiếng, và sống lại thời ấu thơ, càng rõ ràng, càng lùi sâu vào quá khứ, càng tốt. Những nút thắt sẽ dần dần được mở. Làm đều đặn hàng ngày, sau 3-6 tháng tâm lý sẽ trở lại hài hòa, rồi sự tin tưởng chân thành sẽ xuất hiện.
Heheh, hay đấy chứ. Đúng sai chưa biết, thấy hay hay. Lúc nào có hứng dịch tiếp. Dịch là công việc không đơn giản chút nào, nên tôi thật sự kính trọng những người theo nghề dịch.