Hoan hỉ

hôm trước nói chuyện với mẹ, mẹ bảo đang nghe ông A nói về Phật Pháp.
Mẹ bảo mẹ chẳng hiểu gì cả, ông ấy nói cao quá.
Rồi ông ấy bảo phải ăn cái này, niệm Phật không được nằm, mà mẹ không ngồi được lâu.

Mình tìm trong mạng nghe thử, hoá ra ông đó mình đã từng thấy, từng nghe thử.
Nhưng mình không thích ánh mắt, giọng nói, và nhất là ngôn từ có vẻ đứng trên người khác của ông ấy, nên mình không nghe nữa.
Chỉ là cảm nhận cá nhân, chứ với tuổi tác, thật sự mình không còn dám đánh giá ai nữa.
Thật thật giả giả lẫn lộn, đành quay về trong sử dụng trực giác của mình một cách tối đa.
Mà cái trực giác đó thì cũng chỉ tin tương đối, tuỳ lúc.
Thường, mình có thể nhìn đúng một chút về vài khía cạnh mê mờ hơn của người khác, nhưng không bao giờ đánh giá được người cao hơn mình.

Bảo với Bà, nếu mẹ nghe ai mẹ thấy hoan hỉ, thì mẹ nghe tiếp.
Còn không thì thôi. Cố nghe cái mách bảo của trực giác. Mỗi con người đều có 1 vị Phật bên trong.
Mình làm gì, nghĩ gì, vị Phật đó đều chứng kiến.
Vị Phật đó cũng hướng mình vào con đường cần đi, nếu mình biết nghe.
Mình mê mờ nên phải nương vào người khác để nhìn ra, quay về với vị Phật bên trong.
Giờ người nhà chùa thuyết pháp la liệt trên mạng.
Nghe người sáng láng, mình cũng sáng láng theo, tránh nghe những ai gợi nên tham sân si trong mình.

Cả nhạc niệm Phật cũng vậy, nghe nhạc nào mình thấy hoan hỉ, thì nghe tiếp, không thì thôi, thà mình tự niệm tự nghe.
Tự niệm rồi nghe thật kỹ âm thanh ngân nga âm vang trong vòm miệng, trong khung sọ, thì có niệm gì cũng giúp mình thanh lọc tâm mình.

Không rõ mẹ mình có hiểu cái từ hoan hỉ.
Mình cũng thấy lạ là mình dùng từ hoan hỉ, cái từ mình ít dùng lâu nay.
Cái từ mình hay nghe người nhà Phật nói.

Nói vài lần với mẹ, bỗng nhiên cái từ đó nó cứ ngân nga trong đầu.
Cảm giác hoan hỉ không phải vui, chẳng phải buồn, nó xuất phát từ đâu đó sâu thẳm và thấm đẫm cả người, chứ không chỉ tồn tại trong não.
Khi buồn cái hoan hỉ đó vẫn hiện diện, nếu mình đủ tỉnh táo để không bị cái buồn nhấn chìm.

Từ khi mẹ tự nguyện niệm Phật, cũng chỉ mới 1 tuần đây thôi.
Mỗi khi đi xe bị tắc đường, lại nhẩm khe khẽ vài câu niệm Phật lắng nghe âm thanh ngân nga trong đầu, rồi hồi hướng cho mẹ.
Thấy hoan hỉ thật sự.

Cách đây 2 hôm, vừa niệm vừa rẽ vào Garching, 1 vầng cầu vồng hiện ra rực rỡ ngay trước mặt.
Rõ như vậy, gần như chỉ cần chạy vài trăm mét là đụng tới chân cầu vồng như vậy, đây là lần thứ 2.
Tự dưng thấy vui kiểu vui trần tục khi mình được cái gì á.
Và cái tâm mong cầu hiện ra, tìm cách đi qua cái cầu vồng đó, thế là nó mờ rồi mất tiêu luôn hahah.
Thế đấy, chỉ khi sự mong cầu vắng mặt trong tâm, thì hoan hỉ mới hiện diện, nhỉ.

Băng mỏng

Tình cờ xem 1 video của một ông sư mà cách đây hơn 20 năm mình đã từng nghe.
Giật mình vì sắc diện của ông ấy. Không phải do già hay do ốm yếu, mà do có một cái gì đó nhàu nhĩ trên khuôn mặt và trong ánh mắt.
Cái nhàu nhĩ đó thường đến khi người ta có một sự ân hận giày vò triền miên trong tâm.
Gọi là địa ngục trong tâm đó.

Sợ thật.
Không phải giờ mình mới sợ cái sức lèo lái của đồng tiền và quyền lực danh vọng.
Từ trẻ mình đã lờ mờ cảm thấy sức mạnh khủng khiếp đó, đã nghĩ mình không đủ kiên định nếu phải đối diện.
Nên thầm mong mình không bị lôi vào vòng đó khi chưa đủ trưởng thành.

Có những thứ, người thường họ vượt qua đơn giản, nhưng người có chức sắc, rất khó.
Một câu thú nhận về 1 lỗi lầm xưa có thể làm sụp đổ mọi thứ họ đã dày công xây dựng.
Mà không thú nhận, thì nó âm ỉ dày vò, lớn dần tới mức thiêu đốt mọi thứ trong tâm can.

Hôm trước nói chuyện với con gái.
Cả 2 bạn giờ có thói quen quan sát bố mẹ, để xem bố mẹ tinh thần, sức khoẻ thế nào.
Các bạn còn nghĩ bố mẹ thích làm gì khi có điều kiện về vật chất và thời gian.

Chị biết mẹ quan tâm về tâm linh. Chị lại vừa xem 1 video về 1 bạn trai, khi 30 tuổi vào chùa bên Thái đi tu 3 năm.
Sau 3 năm đó cách nhìn về cuộc sống của bạn đó thay đổi rất nhiều.

Chị bảo mẹ cũng muốn sống ở chùa đúng không?
Mẹ bảo đúng rồi, mẹ muốn trải nghiệm cuộc sống đó, và sẽ làm khi thời điểm đến.
Chị bảo thế thì mẹ có thể làm như bạn trai đó.

Hehe. Giọng chị nhẹ như không. Nhẹ như cách bảo mẹ đi mua cái áo.

Bảo chị thực ra sống ở bên này cũng đã là đi tu với mẹ.
Có đủ sự tĩnh để không quá bị xao động từ bên ngoài,
có đủ sự động để mình biết tâm mình nó động thế nào.
Có điều kiện để tiếp xúc với mọi nguồn kiến thức khi mình có nhu cầu.

Mà đi tu cũng chỉ là 1 aspect của cuộc sống.
Được có gia đình, thấy mình lớn lên trong gia đình nhỏ, lớn lên cùng bạn đời khi nuôi con lớn, là một ân huệ cho những ai đã được trải nghiệm.
Được đi làm, thấy mình trưởng thành trong công việc, là 1 aspect khác mà mẹ cũng rất vui khi nó được sống trọn.

Thực ra, cũng chỉ mấy năm gần đây mình mới có suy nghĩ đó,
còn trước đó vẫn đôi lúc khao khát được tới một vùng vắng vẻ để đi tu hahah.
Với người khác, đi tu có thể là để trốn chạy, đối với mình, là để đạt tới 1 trạng thái thanh thoát rổng rang tự tại.
Thật ra, cái cảm giác rỗng rang không mong cầu đó lúc có lúc mất, nhưng nó không bền bỉ.
Kiểu trong 100 phút thì may ra có 1 phút.
Mà mình thì muốn nó kéo dài ra thành 10, 20 phút, để có thời gian nhìn sâu hơn, cảm nhận trọn vẹn hơn.
Biết đâu trong 1 lần nhìn sâu sẽ thành đại ngộ hahah, kiểu chợt nhận ra mình là ai.

Giờ không còn cái khao khát muốn ngộ như trước đây.
Có lẽ vì thấy đời không còn khổ. Mặc dù biết và vẫn hàng ngày chứng kiến đời thật khổ hahah.
Ngộ đến lúc nào cũng được, miễn là trước lúc mình sang thế giới khác.
Còn thì, cứ túc tắc thôi, nhỉ.

À, con cà con kê nên lạc đề.
Tút này được bắt đầu từ khuôn mặt nhàu nhĩ của ông sư.
Lại nhớ 1 câu mà mình được đọc – hãy thận trọng như đi trên mặt hồ đóng băng.
Bất cứ lúc nào băng cũng có thể rạn.

The journey of remembering

Hôm qua xem liền một mạch mấy video của 1 bạn tên là Mattias.
Phim trên gaia đót com, the journey of remembering.
Bạn ấy từ nhỏ đã tiếp xúc với những thực thể trong không gian khác.
Khi được 11 tuổi, Mattias được dạy nhiều thứ, để chuẩn bị cho mission mà Mattias phải bắt đầu bắt đầu từ năm 2011, khi cậu được 24 tuổi.
Phim kể về các nhiệm vụ mà Mattias phải hoàn thành, vào những năm 2011, 2012, 2015, 2017,…
Những nhiệm vụ này do những thực thể (guides) giao, những guides mà chỉ cậu mới nhìn thấy và giao tiếp được.

Có những việc tưởng chừng không thể làm nổi, vì quá gấp, quá khó, quá đắt, mà cuối cùng vẫn suôn sẻ.
Một trong những nguyên tắc mà các guides luôn nói với cậu : hãy nói thật và chỉ nói thật.
Cậu vừa cười vừa kể, khi một nhân viên hỏi vì sao cậu lại phải tới nơi ấy, cậu bảo “vì sinh linh mà chỉ tôi nhìn thấy, bảo tôi phải làm abc, với mục đích xyz”.
Vậy mà người kia chỉ à, ừ, rồi cũng đóng triện cho phép, mặc dù bình thường thường rất khó, và rất lâu.

Câu chuyện cậu gặp Paps cũng vậy.
1 trong các nhiệm vụ của cậu là phải đến Vatikan, gặp Paps và kể hết những gì cậu đã làm, và phải làm.
Cậu không nghĩ là cậu sẽ làm được, nhưng để kệ, biết là mọi thứ đang được sắp xếp dần cho việc đó.
Cuối cùng sau rất nhiều các mắt xích nho nhỏ, cậu đã gặp được paps.
Giờ ngồi viết lại mới thấy mình không nắm được các tình tiết, để tối về xem lại rồi kể sau.

Xuyên suốt một hành trình không hề bình thường, khó tin với phần lớn mọi người, Mattias luôn luôn giữ nguyên tắc đó – nói sự thật.

Nói sự thật, chấp nhận sự thật, nhìn thẳng vào sự thật, … đem đến thứ tự do rất thông thoáng, nhỉ.
Trước mắt có thể có những thiệt hại nhất định, về lâu dài nó lại đem lại lợi ích bền lâu.

Tất nhiên sự thật thì luôn tương đối, sự thật với người này chưa chắc đã là sự thật với người khác.
Nhảy bổ vào nhau, chém vỡ đầu nhau chỉ vì sự thật của mày khác của tao, không phải cách làm của người trưởng thành , nhỉ.

Thiếu – Thừa

sáng dậy làm các kiểu việc cần làm.
Vừa làm vừa quan sát cảm xúc của mình.
Cái quan sát này ở mình nó thành tự nhiên rồi, một cách rất bản năng.
Sau này có mở rộng và có chủ ý trong sự quan sát hơn thôi.

Thấy mình khá enjoy những gì thuộc về thiếu. Và từ hơi stress cho tới khá stress với những gì thuộc về thừa.
Thiếu thời gian, tới khi có thời gian làm công việc mình yêu thích, thấy rất thú vị.
Thiếu đồ ăn trong tủ lạnh – dọn dẹp thấy sạch bong gọn gàng rất sướng.
Hiện tại châu Âu đang đối diện nhiều cái thiếu : thiếu điện, thiếu năng lượng, thiếu sưởi.
Thấy mình chuẩn bị tinh thần để đón chờ mọi thứ, không thấy khổ sở o ép gì.

Còn thừa, hiện đang thừa các kiểu quả.
Thấy mình bị stress là do không muốn vứt đi.
Muốn sử dụng triệt để, mà cũng không thích cho đi vô tội vạ.
Con người, vốn hay nhận khi được/bị cho.
Nhưng đem về họ có dùng không lại là chuyện khác.

Bắc thang để hái nốt mấy chùm nho ở tầng 2, rồi thu dọn cắt cành chỗ đó luôn thể. Nhìn đám nho còn lại, ước lượng chắc phải ăn cả tuần nữa mới hết.
Bởi trước đó đã cố gắng ăn đều đặn hơn tháng, nên giờ nó thiên về cái sự thừa. Bỗng nghĩ miên man về cái sự thiếu/thừa.

Việc nhỏ như mấy chùm nho, tới việc lớn như hạn hán, lụt lội, có lẽ là thể hiện của cùng một bản chất.
Nó như điệu nhảy của cuộc sống vậy, đủ, thiếu, thừa cứ luân phiên.
Cuộc sống của ai cũng có lĩnh vực thừa, lĩnh vực thiếu.
Trong một thời điểm nào đó, người thì thiếu sức khoẻ, người thiếu thời gian, người thiếu tiền, người thiếu sự quan tâm, người thiếu sự tôn trọng, người thiếu tự do …
Và họ khao khát, tìm mọi cách để bớt cái sự thiếu đó. Nhiều người thoát thiếu, đạt được đủ trong thời gian ngắn, rồi chuyển sang thừa.
Tới lúc thừa, không phải ai cũng biết cách nhận ra và tránh được hậu quả do cái sự thừa mang lại.

Và suy nghĩ của chúng ta ấy, chúng bị méo mó dễ sợ vì cái sự thiếu mà ta đang có.
Người thiếu tiền nhìn người lắm tiền, nghĩ rằng họ sướng, nghĩ rằng họ khoe của, …
Họ chả sướng, họ có cái khổ của sự thừa (mà chưa chắc họ đã biết), và họ có cái khổ của sự thiếu khác (thiếu sự yên tĩnh thông cảm chẳng hạn).
Nếu họ có khoe, chưa chắc đã khoe của, mà chắc do họ cũng đang thiếu – thiếu sự ngưỡng mộ của người khác.

Mình từng nhìn mẹ mình bị khủng hoảng thừa, liên quan đồ đạc trong nhà, và nhiều nhất là đồ ăn.
5,6 năm trước, dịp tết mình đặt mấy thứ để ăn tết.
Khi người bán đưa đồ đến, mình không có nhà.
Bà ra nhận, mắng oan luôn người bán, “bao nhiêu thứ thế này, tủ lạnh đầy rồi, để vào đâu?”.
Lúc mình về bà vẫn trong trạng thái bức xúc khổ sở.
Qua tết, mình sang lại Đức, mấy cuộc điện thoại sau đó bà vẫn rên rỉ về đồ ăn vẫn chưa hết, mặc dù đã cho đi nhiều.
Mà cho chỉ để khuất mắt mình, chứ người ta nhận xong chưa chắc họ đã ăn.
Bản thân họ cũng đang ê chề đồ trong cái tủ lạnh nhà họ.

Bản thân cũng nhận thấy mình cũng rất khổ sở với cái sự thừa.
Nên khá là thông cảm với bà, hay gàn anh chị họ đừng mua gì đem đến cho bà.
Thay vì niềm vui gặp người thân, sẽ là sự bức xúc không biết làm sao tiêu thụ hết đám đồ đó.

Dông dài kể lể. Túm lại là phải để ý để tránh sự thiếu quá/sự thừa quá.
Và khi cái sự thiếu/sự thừa nó xảy ra, thì điềm tĩnh nhận định mà giải quyêt từ từ.
Quan trọng ở cái chữ từ từ. Từ từ và bình tĩnh, tưng tửng càng tốt.
Cẩn thận tưng tửng với cả với mong muốn của mình.
Kiểu đang mưa mà chỉ có mong nắng ấy, sau vài tuần nó nắng cho rát mặt thành khô hạn luôn.

Khi đã nhuần nhuyễn xử lý thừa thiếu trong 1 lĩnh vực nào đó,
thì sự nhuần nhuyễn đó có thể được ứng dụng trong mọi lĩnh vực khác.
Và cuộc sống lúc đó mới có cái nhẹ nhõm tưng tửng của 1 điệu nhảy vui vẻ, nhỉ.

Và chả cần quan tâm tới cái sự thiếu thừa của người khác, nhỉ.
Ai ai cũng có chỗ thừa, chỗ thiếu, đúng nơi cần có, đúng thời điểm cần xảy ra, với riêng người đó.

Ram Dass

Đến office, mở máy ra đã thấy có video Becoming Nobody mình vẫn mở từ hôm qua, đúng đoạn ông Ram Dass đang nói với cậu phỏng vấn : Your soul is beautiful.
Tối qua lướt youtube search tên ông ấy, tìm thấy 1 video có mặt cả Ram Dass và Eckhart Tool, cách đây 8 năm.
Khi được hỏi về tình yêu, E.T. mở lời trước. Những gì ông ấy nói vốn đã có hết trong sách và trong các bài viết của ông ấy.
Cái đáng giá nhất có lẽ là sự có mặt của ông ấy.
Có những sự có mặt trụ chắc trong ‘Now – bây giờ’ đến mức những người xung quanh cũng ngay lập tức trở về cái Now.

Ông Ram Dass thì mới bị đột quỵ, bị liệt nửa người, nên nói năng khó khăn, chậm chạp.
Ông ấy cố gắng từng lời “The direct connection between soul and soul is love”.

E.T. giải thích nhiều hơn, có tác dụng phá chấp. Ông ấy chỉ ra cái gì không phải là love.
Còn R.D. chỉ thẳng vào trực kiến, mà chỉ những người đã tách biệt được cái mê của mình và cái soul, mới phần nào hiểu được.

Nhưng câu đó mình nhớ. Nó mới và làm mình ngộ ra một số thứ.
Nó lý giải vì sao mình rất yêu mến con người, cái tình yêu mình có từ hồi nhỏ, vẫn còn nguyên vẹn, nhưng lại không thích tiếp xúc với rất nhiều người.
Khi tiếp xúc, ít ai giữ được cái sự tĩnh lặng đủ để cái soul của họ hiện diện, trừ sự gặp gỡ của những người bạn tâm giao.
Phần lớn là cái lao xao, cái lao xao đi từ trí óc, suy nghĩ, phân biệt so sánh.
Nhưng vì ta muốn có hình ảnh đẹp, nên ta vẫn cứ phải đeo 1 cái mặt nạ che đậy những lao xao đó.