Mấy hôm đánh vật với các kiểu dữ liệu/data tồi.
Nó giống như xây nhà trên một cái móng ọp ẹp, chỗ nào cũng lồi lõm và có thể sụt vậy.
Và trong phần code của mình, cứ phải check qua tất cả những phần data mình cần, dùng reliable data từ nguồn khác, thay vì data đang có sẵn.
Nhìn ra thì mình học được khối thứ, điều mình cần cho version sau, khi có thể mình phải design xây lại toàn bộ móng.
Cũng tốt, tuy có stress đôi chút.
Đến lúc test còn stress nữa, heheh.
Hôm nay ngồi với sếp đã phủ đầu phủ đuôi về tình trạng móng sụp rồi, nên về mặt tinh thần không đến nỗi nặng nề.
Vài hôm nay vương vấn chuyện với cô bạn cấp 3.
Buồn chứ, khi mình dứt mối liên hệ với bất cứ ai, luôn có song song hai cảm giác.
Một phần thấy thoải mái tâm lý, mình phơi bày toàn bộ phần củ chuối của mình ra, không phải giả vờ giả vịt ngoài mặt thì vẫn cười nói, trong bụng lại có phần không yên.
Bị/ được người khác ghét, với mình cũng như trả nghiệp vậy. Trả nghiệp nói, trả nghiệp nghĩ, nên mình chịu trận chuyện bị mọi người ghét khá nhẹ nhàng, nhẹ nhàng hơn nhiều là bị yêu (không đúng).
Song song lại là cảm giác buồn, buồn thấm thía. Cái buồn đó đeo bám mình hai ba ngày nay rồi. Những người ta gặp trong đời, thường đã gặp từ nhiều kiếp, có nhiều duyên, nhiều nợ, không phải dễ mà dứt ra.
Mình cũng không có ý định dứt ra, chỉ là gạt tạm sang một bên, để có sự yên ắng nào đó.
Khi đã đủ tĩnh, đủ tưng tửng, lại có thể bắt đầu lại từ đầu. Mối quan hệ khi đó sẽ có một chất lượng hoàn toàn khác, authentic hơn.
Với điều kiện người bên kia cũng cùng suy nghĩ.
Cái mind của ta có khả năng tạo tác đủ các thứ khủng khiếp. Mình đôi khi gạt đi mọi thứ, để cái mind của mình nó yên, không có input để tạo thêm nhiều ý nghĩ cảm xúc tiêu cực nữa.
Vì nhìn thấy cái mind bên kia đang ngụp lặn.
Mình phân định cái mind của mình, và cái soul của mình rõ ràng như thế nào, mình cũng nhìn người khác như vậy.
Cái mind của họ tạo tác, còn cái soul của họ vẫn pure, loving, waiting to be present.
Mình đôi lúc không đủ tĩnh để chịu luồng năng lượng chống đối từ một cái mind khác mà không lầm bầm trong tâm, nên chạy trốn, heheh.