Dạo núi Kampenwand

Bắt đầu mùa leo núi. Dạo núi thì đúng hơn. Hai bạn không muốn đi cùng, chị Tủm đi nhảy cùng các bạn, Tí thì chỉ muốn đi 2,3 tiếng.

30 phút đầu là 30 phút tuy chưa mỏi nhưng cảm thấy người nặng nề. Chỉ sau khi mồ hôi vã ra mới cảm thấy người nhẹ nhàng dần đi.

Rừng chớm thu, nhiều sắc vàng. Lá vẫn chưa rơi nhiều.

Nắng chiếu xuyên qua vòm lá vàng rực rỡ.

Vẫn con đường đó, vẫn cảnh vật đó, nhưng đi lại vẫn thấy mới.

Thành phố dưới chân núi.

Đi được nửa đường, mồ hôi nhễ nhại, cái nặng nề ngại ngùng ban đầu đã qua, chưa tới lúc mỏi rã chân khi lên trên đỉnh núi, nên đây thường  là lúc người thấy dễ chịu nhất.

Núi vắng hoe, yên tĩnh.

Nắng vừa đủ, ấm nhẹ, không nóng.

Gần lên đỉnh núi. Lúc này thường là rất mỏi. Cứ bước tới thôi, từng bước từng bước, không còn nhìn đằng trước xem đường còn xa thế nào.

Cứ đi sẽ tới, của làm là của được.

Tối về cô con gái đã nấu cơm. Thịt xào cùng zuchini, có gia vị hơi giống curry.

Song Hao BB

Song Hao Bà Bà, tôi sẽ gọi là Song Hao BB, hay BB.
BB nếu chỉ trông bề ngoài, người ta đoán khoảng trên dưới 50.
Nếu nói về tính, sẽ hơi khó đoán hơn.

Có phần nào đó rất trẻ con trong tính cách BB.
Người ưu ái sẽ dành thêm cho chữ trong sáng. Người khác có thể gọi là ngốc, đần, đụt.

BB thích cười, thích trêu chọc bản thân và người xung quanh.
Khi khoái chí lên BB có thể trêu từ già đến trẻ, đôi lúc có vẻ rất hỗn.
Vì BB coi mọi thứ thuộc về con người đều là bình thường, không có gì đáng phải xấu hổ cả.

BB thích hưởng thụ, thích lười nhác.
Tuy vậy có phần nào đó sâu kín trong con người BB, nhắc nhở BB rằng nếu chiều theo xu hướng hưởng thụ lười nhác của mình, sẽ không tốt cho BB.
Nên BB ngay từ khi còn rất trẻ đã có hơi có chút gì đó bà già, nghiêm túc và nghiêm khắc.

Có lẽ BB đã từng trải nghiệm trên trái đất này chục cuộc sống, thậm chí vài chục cuộc sống.
Và nếu có ai đó bảo BB đã từng đi tu, chắc BB sẽ gật sái cổ ngay.
Vì trong con mắt của BB, cuộc sống khắc khổ đơn giản có nhiều cái rất quyến rũ thanh thoát.

Về BB như thế là đã khá nhiều lời.
Dù không còn trẻ nhưng BB vẫn phát triển, thậm chí phát triển nhiều trong vài năm cuối.
Thêm vài năm nữa, sẽ lại có một BB khác, hy vọng khoáng đạt hơn, tung tẩy hơn.

Sáng nay bỗng có một hình ảnh một bà lão tóc bạc búi cao, nhăn nhở vung kiếm nghịch ngợm ngoáy tới ngoáy lui trên khoảng đất trống dưới rặng tre.
Hình ảnh đó quyến rũ và đẹp đẽ đến nỗi, BB quyết định sẽ viết một series về BB.
Giờ BB đi ăn trưa cái đã.
Heheh

Luật

Hôm nay tôi đã bắt đầu một ngày mới bằng tràng quát tháo.
Nồi xoong bẩn để ngổn ngang trên bếp từ tối hôm qua.

Cái làm tôi tức giận không phải do các bạn thu dọn bẩn không đến nơi đến chốn.
Tôi đã học được cách chấp nhận trình độ thu dọn lùn của các bạn.
Chỉ cần các bạn có ý thức, còn để thu dọn sạch, hoặc người ta phải đi học một lớp dậy thu dọn lau chùi, hoặc phải tự học.
Tự học thì phải lớn hơn một chút.

Cái làm tôi tức giận là thái độ dừa việc.
Ăn xong nhìn quanh nhìn quẩn rồi lẩn thật nhanh lên nhà, chuyện thu dọn là chuyện của người khác.

Cũng biết thu dọn là việc trẻ con chẳng ai thích, nhưng đã là việc phải làm thì không có chữ thích hay không thích.
Mà tôi cũng phải đến trên 40 tuổi mới ngấm “đã là việc phải làm thì không có chữ thích hay không thích”.
Thế thì đòi hỏi gì ở chúng ?

Chỉ khổ cho cái thân xác tôi.
Tức giận thì chỉ làm cái thân xác tôi nó cứng quèo, nó gồng lên, nó tiết ra một đống các chất chẳng hay ho.
Rồi nó làm cho những người xung quanh cũng ảnh hưởng.

Heheh,
Tuy vậy vẫn cần phải cho bọn trẻ con biết việc nó cần làm.
Phải làm sao mà vẫn đủ nội lực để nói to (mới vào được tai chúng) , mà cơ thể vẫn nhẹ nhàng ung dung, mới giỏi.

Đoạn này tôi sẽ không bao giờ đến được trình độ của các bạn Đức.
Hình phạt được đề ra từ đầu, được thỏa thuận trong gia đình từ đầu, rồi cứ thế mà làm.
Không lý luận kỳ nhèo, không quát tháo nhiều lời.
Cứ chiểu luật mà phạt.

Ung dung, hài lòng cả đôi bên.

Phép trừ

Vừa đọc được một bài hay hay về sự thu dọn. Dưới đây là vài đoạn trích từ link Phép trừ

Ngay ngày hôm sau, Ryan và Joshua Millburn đã dùng 8 giờ đồng hồ để dọn dẹp mọi đồ dùng trong gia đình và đóng gói chúng vào những cái thùng to. Sau đó mỗi ngày Ryan sẽ lấy những đồ mình cần dùng từ trong đó ra để sử dụng. Kết thúc 21 ngày những đồ còn lại trong thùng là những thứ không cần thiết sẽ được bỏ hết đi.

Ngày đầu tiên Ryan lấy trong tủ ra ga trải giường và một vài vật dụng cần thiết cho sinh hoạt cá nhân và sau đó là một vài bộ quần áo. Sau một tuần anh phát hiện hầu như đồ đạc vẫn còn nguyên trong thùng không động đến. Và bắt đầu từ ngày thứ 11 anh không còn cần bất cứ thứ gì trong thùng nữa.

Ba tuần sau đó, 80% đồ dùng không cần thiết của Ryan được thanh lý. Cái thì anh mang đi bán, đi quyên góp và vứt vào thùng rác. Ryan chuyển nhà và mang theo 20% đồ dùng cần thiết của mình, bắt đầu một cuộc sống mới.

Anh chia sẻ rằng đây là lần đầu tiên anh thực sự cảm thấy mình giàu có.

Buông bỏ những thứ vật chất lộn xộn và những gánh vác trách nhiệm quá độ, cuộc sống của họ trở nên thoải mái và thú vị. Và bởi vậy, họ quyết định truyền đạt “bí quyết hạnh phúc” này tới toàn thế giới.“

Có thể xả bỏ mới có thể đắc được, người càng hiểu cách buông bỏ sẽ đắc được càng nhiều. Xử lý và buông bỏ những thứ dư thừa trong cuộc sống, bạn sẽ cảm nhận được một niềm hạnh phúc nhẹ nhõm, thanh tịnh, an yên – niềm hạnh phúc mà vật chất không thể mang lại. Đó là lý do mà người biết sống hạnh phúc thực sự sẽ làm phép trừ…

Trừ một chút vật chất, thêm một phần thanh sạch
Trừ một chút dục vọng, thêm một phần an lành”

Giờ hay có cảm giác rất dễ chịu, mỗi khi nhìn cái tủ lạnh trống trống.
Cũng hay có cảm giác dễ chịu, mỗi khi đi dạo với cái bụng rỗng rỗng.
Có vẻ như, cảm giác rỗng rỗng đem lại nhiều thơ thới đấy chứ, heheh.

Quý tộc

Chị có kể cho mẹ nghe nhiều về Anna, cô bạn người Anh.
Về cái dáng người luôn thẳng thớm đầy hãnh diện của bạn.
Về cái dáng đi sang trọng, nhẹ nhõm như bay, không vội vã hấp tấp.
Về cách ngồi ăn nắn nót như một nàng công chúa.
Về cái cách cư xử với mọi người một cách cởi mở, bình đẳng và tôn trọng.

Chị kể về bố mẹ của Anna, những con người yêu cuộc sống, yêu gia đình.
Họ yêu mến và ủng hộ Anna một cách tuyệt đối, đôi khi tận tụy đến mức buồn cười.
Ông bố nguyên là hiệu trưởng của một trường trung học, xin về hưu sớm.
Vì ông cho làm vậy đủ tiền rồi, ông ấy muốn dành thời gian của mình cho gia đình và những việc khác.
Ông ngày ngày nấu ăn cho cả gia đình. Ông không ngại thử những món mới.

Vì thích ăn cay nên sau một thời gian ăn đồ ông nấu, giờ chị Tủm ăn cay cũng chẳng kém ai.

Cả hai bố mẹ đều quan tâm đến chính trị, nên các câu chuyện quanh bàn ăn cũng hay đả động đến tình hình nội các của Anh và của châu Âu.
Ông bố rất chịu khó viết thư đến các nhân vật tai to mặt lớn, dù chẳng biết có quen biết hay không. Ông bày tỏ quan điểm của mình, dù không chắc chắn có được nghe hay không.
Qua Tủm, hai người gửi đến lời chúc rằng đảng mà bố mẹ Tủm chọn trong cuộc bầu cử, sẽ là đảng được trúng cử. Heheh, một lời chúc dễ thương.

Hôm qua chị gửi thư cho Anna. Một bức thư viết tay, và tất nhiên sẽ được trang trí cẩn thận tỉ mỉ như cách Anna vẫn trang trí cho tất cả những sổ tay của bạn ấy.
Trong thư Tủm kể mẹ của Tủm thích Merlin như thế nào, thích đến nỗi trong một ngày mẹ sẽ phải nhắc đến tên đó vài lần, nếu không nói chục lần.

Cả bộ phim chị mượn của Anna từ hồi tháng 7.
Chị xem cùng cô bạn thân bên Đức, cô bạn chỉ thỉnh thoảng gặp vào cuối tuần hay kỳ nghỉ, và chỉ xem tiếp khi có cô bạn cùng xem.
Nên đến bây giờ chị vẫn chưa xem xong, dù mẹ đã lên kế hoạch xem lần 2, heheh.

Có một cái gì đó quý tộc toát ra trong bộ phim đó, cũng như từ gia đình cô bạn Anna.
Nó lôi cuốn và inspiring …