Vô chính diệu

Xem phim giải trí, về một người anh hùng cứu cả thành phố. Motive phim thì vẫn vậy, nhưng vừa xem mình cứ vừa nghĩ, mình thuộc loại rất không anh hùng.

Dùng chữ hèn thì nó hơi nặng nề, nhưng mình tránh xung đột với những kẻ mạnh. Vì biết có xung đột chỉ có thiệt mình. Mà kẻ xấu thường là kẻ mạnh, vì họ sẽ không nương tay.

Lắm lúc cứ nghĩ, nếu có ai bị kẻ xấu bắt nạt, liệu mình có dám đứng ra bênh vực không? Chắc là không. Sợ bị đánh.

Hôm nay làm một quẻ bói. Mình hay bói bài kiểu này, nhặt một quân bài nào đó (trên mạng), và xem nó nói gì. Thường đó là những câu vô thưởng vô phạt, nó không nói gì về tương lai, mà nó chỉ đưa mình trở về với nội tâm của mình.

Quân bài nói mình hãy thử sống lại quá khứ, điều đó có lẽ tốt cho mình, ở đó có bài học cho mình học.

Nếu được sống lại quá khứ, mình sẽ sống lại thời điểm nào nhỉ ?

Có lẽ vài thời điểm nơi mình đã làm bọn trẻ con sợ hãi bởi cơn giận dữ dội của mình. Mình không phản đối sự giận dữ, thậm chí mình tin nhiều thời điểm nên bộc lộ sự giận dữ một cách rõ ràng. Nhưng giận dữ mà để cho những đứa trẻ sợ đến tê người, thì quả là quá đáng. Nếu được sống lại, mình sẽ bớt chút.

Mình đã phạm nhiều lỗi với bố mẹ, nhất là nói hỗn, bất cẩn. Nhưng ân hận thì không. Vì sao vậy nhỉ ? Sự hỗn hào của mình thường không cay độc. Và có lẽ vì mình đã được tha thứ.

Không chỉ với bố mẹ, với một số người khác mình cũng từng hỗn hào như vậy. Đôi lúc mình cứ muốn xé toang một cái gì đó, để một là vẫn là bạn nhưng chung tần số, hai là đi hai ngả không liên quan đến nhau. Còn cứ xam xám, bạn không ra bạn, thấy thời gian năng lượng bị mất vô tích sự.

Heheh, giờ đi đọc tiếp về vũ trụ. Thời gian có thể đi chiều này, lại có thể đi chiều kia, vui nhỉ. Mình mệnh vô chính diệu, không trụ vững vào đâu, đầu liêng biêng cái gì cũng tin được.

Cây Tí cây Tủm

tạm cho là hai cây hoành tráng nhất vườn nhà.

Từ hồi mới trồng, trông chúng đã rất cá tính.
Một cây compact, tròn và chắc. Trông dáng dấp rất ung dung tự tại.
Một cây cao nghêu, gầy tong. Cứ lêu nghêu chới với lên trên chả hiểu để làm gì.

Cây Tí là cây táo. Cây Tủm là cây Quitte – gần với mắc coọc, nhưng cứng hơn, không ăn sống được.
Cây Tủm đã cho quả hai năm nay, năm đầu khoảng 4,5 quả, năm thứ 2 số quả đã gấp 4,5 lần.
Cây Tí vẫn cứ lêu nghêu lếch nghếch. Năm trước ra nhõn có một hoa, bị mẹ cắt nhầm lúc tỉa cây, heheh, xin lỗi anh.

Đầu năm hai bố con đã cắt bớt đi đám cành cứ ngóc tít lên trên trời, cây Tí trông có da có thịt hơn, ít ra là có bề ngang bề rộng.
Sáng sáng mẹ vẫn cứ để ý lúc nào cây của anh ra lá.
Tuyệt không, vêu vao nhẵn thín, cứ lơ ngơ cùng quế nguyệt vậy.

Cây của chị đã ra lá, nồng nhiệt cùng vạn vật đón xuân.

Sách

Hôm qua bắt đầu vài trang đầu của quyển sách của nhà vật lý Stephan Hawking. Vật lý hay vũ trụ không quyến rũ tôi lắm, nhưng mà hơi tò mò về con người này.

Trong lời nói đầu ông ấy viết „chúng tôi không thể ngờ quyển sách của tôi còn bán chạy hơn cả sách về Sex của Madonna“, heheh, tốt rồi, vậy là quyển sách hứa hẹn sẽ có hơi thở cuộc sống, chứ không toàn kiến thức khô khốc nuốt không nổi.

Có thời gian người ta cho rằng không gian và vũ trụ là như vậy bất biến từ bao đời. Sau đó nhờ các thiết bị tối tân người ta phát hiện ra các thiên hà đang tách nhau ra với vận tốc chóng mặt, có nghĩa là vũ trụ đang nở rộng.

Đọc đến đây chồng bảo đi ngủ. Bố thật là … sao lại ngủ với nghê, thiên hà thì đang nở không ai giữ lại được … ?

Nằm ngẫm nghĩ về cái sự nở rộng. Vũ trụ khéo cũng giống con người, bắt đầu từ cái tế bào bé tí, rồi nhân lên, nở rộng ra, thành người to tướng. Rồi cuối cùng lại tan rã trở về số không. Chẳng khác gì bong bóng xà phòng. Những người có thiên mục, họ nhìn thấy con người không đặc như mắt thịt của ta. Họ thấy đó là tập hợp của các điện tử bé tí, mà giữa chúng là những khoảng trống bao la. Cái gì hiện diện làm chúng tập hợp lại với nhau? Cái gì rời đi lại làm chúng rã đám? Hơi lạc đề…

Nói về thời gian, các nhà khoa học cho rằng thời gian là một tính chất thuộc về vũ trụ, ngoài vũ trụ nó không tồn tại.

Lại nhớ về quyển sách của Eckhart Tolle, cho rằng thời gian là sản phẩm của trí óc (mind) của con người. Quá khứ và tương lai chỉ tồn tại trong trí óc, còn chỉ có hiện tại là tồn tại thật sự. Mọi sự diễn ra trong hiện tại, thế giới xoay vần trong hiện tại.

Tạm thế đã, sau bàn tiếp. Giờ còn phải cơm nước. Dạo này răng hơi ẽo ợt, nấu kiểu mới để mềm hơn, lại thấy ngon ngon.