Tuyết hôm qua rơi trắng vườn.
Cả đống tuyết trắng nằm đè lên đám cỏ sậy.
Vậy là chúng không còn có thể đứng thẳng phất phơ trong mùa đông, như bạn chồng mong đợi.
Bỗng nghĩ, mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.
Cuộc sống không bao giờ diễn ra như ta mong đợi.
Nhưng ta có thể chủ động làm những điều ta thấy cần thiết.
Check FB và đọc vài lời comment.
Thấy ấm áp.
FB quả thật chỉ như một tool, không hơn không kém.
Nó như một cái gương phản chiếu nội tâm của mình.
Mình vui nó vui, mình ấm áp nó ấm áp,
Mình bức xúc nó bức xúc, mình sợ sệt nó lạnh lùng.
Đôi khi không thật có hứng viết, nhưng nghĩ đến vài người bạn sẽ ngó qua,
Nếu có gì đó có hơi ấm con người, chắc sẽ vui hơn.
Và lại viết, vài việc vụn vụn trong cuộc sống.
Thấy họ vui, nên mình thấy ấm áp.
Niềm vui luôn có thể chủ động tạo ra, nếu ý thức.
Trên đường đi làm trời mù sương.
Khoảng đất trống ven thành phố phủ đầy tuyết trắng.
Vốn rộng lại càng thấy rộng bao la.
Cảm nhận rõ rệt sự hàm chứa bao dung của trời đất.
Thấy xúc động sâu xa lạ lùng.
Thời gian này trời đất rất đẹp,
Tĩnh tại điềm nhiên.
Nắng đang chiếu thẳng vào mắt mình,
Để làm việc thì hơi ảnh hưởng chút,
Coi đó như quà tặng của trời đất, lại thấy quý hóa.
Khi ta không đánh giá cái gì, cái đó sẽ đi mất.
Điều đó đúng trong mọi lĩnh vực của cuộc sống,
Vật chất, tình thân, sức khỏe, thành công …