MOVE ls_data_s-no_layout_id TO <fs_deai>-no_layout_id.
Đây mới là lần thứ 4 thứ 5 gì đó mình làm việc cuối tuần, ít nhất là trong 10 năm đổ lại đây theo bộ nhớ rất tồi tàn của mình.
Thực ra mới gần đây mình mới đặt công việc lên cao vậy.
Nói chính xác ra, từ khi tương đối yên tâm về con cái, đã lên một bậc,
Và vài tháng trở lại đây, từ khi tương đối yên tâm về bố mẹ, lại đâm đầu thêm một mức nữa.
Cũng là cái chance thôi. Chứ trước đây toàn từ chối bàn lùi, chả ai bắt hahah.
Đôi khi được trải nghiệm thấu đáo cái gì đó, cũng là cái hay.
Công việc không chỉ là công việc, nó còn là cảm giác được chấp nhận,
được tôn trọng, được như cá trong nước, được thấy mình có ích, được giúp đỡ đồng nghiệp.
được tác động lên người khác, được thấy mình uyển chuyển lớn lên. Nó là cuộc sống thứ 2.
Mà thấy cũng biết ơn bạn chồng lắm.
Cả thời gian để tâm với ông bà, lẫn thời gian mình bận việc,
bạn ấy tự nguyện đảm nhận nhiều việc nhà.
Tối về có ăn hay không, vợ nấu thế nào, ok hết, vui vẻ không một lời phàn nàn.
Nhà cửa ồn ào , có bẩn xíu cũng xuề xoà không lấy làm điều.
Kiểu thôi bạn vợ cứ làm cái gì bạn thích ấy hehe.
Trước đây bị stress vì bị đẩy vào stress, ngụp lặn trong stress.
Giờ bị stress thì vẫn ngoi đầu lên được chút, để xem mình chịu được stress đến đâu, hehe, có hơi khác.
Kiểu vừa chịu stress, vừa ngó nghiêng xem cơ thể mình, đầu mình, phản ứng với nó như thế nào, đến đâu.
Bạn product owner mà mình kể ấy, bạn ấy thực ra thuộc team khác.
Chỉ vì hội mình có làm 1 cái có liên quan tới phần của bạn ấy, nên làm cùng một thời gian.
Bạn ấy ra requirements, bọn mình phải ra sản phầm.
Team của bạn ấy lạ lắm, mọi người luôn nói No ngay từ đầu, họp hành cãi nhau như bổ củi.
Có lẽ vì vậy, mà khi làm với hội mình, cái chữ No luôn bị bỏ ngoài tai, kiểu chúng mày chỉ có kêu ca là giỏi.
Trong vài tháng làm việc với bạn ấy, mình lại sống lại quá trình đi làm hàng chục năm của mình.
Mới đầu kiểu hơi coi thường, dần dần tôn trọng hơn, nhưng chưa có sự tin cậy, lời nói ít được nghe.
Rồi tới lúc lời nói được nghe. Rồi tới lúc được hỏi. Cũng là một quá trình dài và trầy trật.
Để xem vài tháng nữa xem.
Đến lúc lời của mình được tôn trọng, được nghe, mình bảo làm được thì vui vẻ, không làm được thì không đòi hỏi thêm,
là mình coi như thành công nho nhỏ hehe.
Đây cũng là cái hobby của mình – tương tác với người xung quanh,
và thấy một kiểu vui riêng khi đạt tới cái không khí hài hoà khi gặp nhau.
Cái hoà khí này, dù ở nhà hay ở chỗ làm, ở đâu cũng vậy, nó tương tự như không khí khoáng đãng trong lành trong rừng vậy, nó không làm người ta mất năng lượng.
Bị stress chút cũng rất đáng giá đó chứ, nhỉ, hehe.
Cũng là lý do có những thứ mình cứ đeo đuổi, dù trước mắt có nhiều thứ mệt mỏi.