Vấn đề lớn nhất của mình với mẹ vẫn là muốn mẹ cảm nhận như mình.
Hôm nay có đọc 1 bài nói về hạnh Phúc, đau khổ và phúc lạc.
Mình thấy mẹ mình cứ ngụp lặn giữa hạnh phúc và đau khổ, không thoát ra được.
Có mình bên cạnh thì vui, một mong muốn của bà được thoả mãn thì vui, rồi lại buồn ngay đó, luôn có lý do để bất hạnh.
Cái buồn vui của bà dính với mình, bủa vây mình, làm mình không thở bình thường được.
Mình quay mòng mòng để làm bà vui, nhưng niềm vui bao giờ cũng ngắn, tính bằng phút, ngay sau đó lại nổi lên vấn đề.
Bà không biết cách để lưu trú trong phúc lạc.
Không cần phải vui mới cảm nhận được phúc lạc.
Thậm chí vui còn cản trở nó. Vì nhiều người bám vào “vui”.
Hết cuộc vui này đến cuộc vui khác, lấp đầy hết ngày rồi, còn lúc nào mà phúc lạc.
Sau vui thường tới khổ. Nhưng người ta vẫn cứ lao vào vui, cố quay mặt với cái khổ.
Chính khổ lại dễ đưa con nguời ta đến cảm giác phúc lạc, nếu biết buông “khổ”.
Buông khổ không hẳn khó. Chỉ là sự chấp nhận tuyệt đối những gì đang xảy ra.
“Nó thể thôi”. Chìm dần vào “nó thể thôi”, không loay hoay tìm đường ra, xả.
Lúc vui cũng vậy. “Nó thể thôi” , không loay hoay lưu giữ lại, tìm lại cái vui.
Dù mình vẫn biết và phần nào chấp nhận “bà là như thế”,
nhưng không hiểu sao vẫn mong muốn nhìn thấy bà trong trạng thái phúc lạc.
Trạng thái này rất hay xảy ra, dù chỉ thoáng qua.
Cứ đi trong trời nắng chang chang, vào bóng râm và một làn gió mát lướt qua, đó chính là trạng thái phúc lạc, khi chưa muốn gì khác.
Khi cảm nhận được nó, thử chìm vào nó, lưu trú trong nó, dài như có thể.
Cộng đi cộng lại, mà nhận ra trong ngày có được 20-30% thời gian trong trạng thái đó, bạn sẽ không thấy bạn bất hạnh.
Khổ ok mà, đời là bể khổ. Nhưng không nhất thiết phải bất hạnh, nhỉ heheh.