Cách đây khoảng 1,2 tháng gì đó, lúc đang rửa bát, anh Tí bảo “hình như Tí thừa hưởng rất nhiều tính xấu của mẹ”.
Vì câu nói chẳng ăn nhập gì với câu chuyện lúc đó, mẹ phì cười – thật à? Và ranh mãnh hỏi thêm – “toàn tính xấu à? Không được một tính tốt nào?”.
Cậu cười kiểu kẻ cả khoan dung, ngoạc mồm ra – “khô ô ô ng”.
Hôm qua lại được một lần chứng kiến tính xấu của mẹ qua ông con.
Nôn nóng!
Tối gọi Tí xuống ăn cơm, cậu đi xuống, vùng vằng, mặt như sắp khóc.
Cậu bảo phải mua cái máy khâu mới, máy khâu nhà mình là “đồ vứt đi”, rất tồi.
Cậu mất 7 tiếng đồng hồ mà không máy được 1 đường áo.
Cái câu đồ nhà mình là “đồ vứt đi” bố mẹ đã nghe thấy nhiều rồi.
Giờ cái gì cũng phải chỉnh, phải nhẹ nhàng bình tĩnh làm từng bước.
Cậu nôn nóng muốn cho xong, nghĩ mọi thứ đều đơn giản không cần tìm hiểu, nên nhiều cái vào tay anh là thành “đồ vứt đi” thật.
Giống hệt cách mẹ dùng mobile trước đây. Thấy phức tạp nên hầu như không dùng. Mãi nửa năm gần đây bắt buộc phải dùng, thì dùng.
Cảm giác được tình trạng nôn nóng bất lực đã đến ngưỡng của cậu, mẹ bảo ngồi sang cạnh mẹ.
Mẹ hay chơi đoạn xoa chân xoa tay xoa đầu cậu, mỗi khi cậu cảm thấy bức xúc.
Mình đáng giá rất cao cái gọi là body contact, nó là một kênh trao đổi truyền tải thông tin trực tiếp, giúp cởi bỏ nhiều nút thắt tâm lý ngay tức thì.
Cậu vùng vằng không sang, mắt bắt đầu rơm rớm.
Ăn xong cậu yêu cầu mẹ giúp cậu xem máy bị làm sao.
Mẹ thử may vải mềm, thấy ổn. Nhưng vào vải jeans của cậu, dù là vải cũ, cũng bị đứt chỉ , rối chỉ liên tục.
Đã jeans, lại còn 3 lớp, kim không gẫy là may.
Cuối cùng quyết định mua vài cái kim mới, chỉ mới.
Mẹ có bảo anh, lúc quá bức xúc vì mọi thứ không tiến triển, con cố gắng tập thói quen để đó, đứng dậy làm gì khác cho cái bức xúc nó giảm đi.
Chứ còn ngồi làm tiếp, càng ngồi càng lún, chỉ hại mình. Cái cảm giác bức xúc bất lực đó nó phá huỷ não bộ, tăng nồng độ vài thứ trong người, không tốt.
Rồi lấy công việc của bố mẹ ra làm ví dụ, lắm lúc tìm bug, tìm mãi không ra.
Có người ngồi làm cả đêm. Trong khi để đó về nhà, hôm sau đến đầu óc sáng láng, tìm thấy nhanh hơn.
Chả hiểu cậu có nghe thấy không, có hiểu không,
sau khi đã đặt mua kim chỉ, tinh thần đã có vẻ ổn lại, cậu ngúc ngoắc cái đầu:
“Cái bức xúc của Tí với của bố mẹ khác nhau.
Bố mẹ có không làm được thì vẫn được nhận lương.
Tí không làm được Tí mất béng 7 tiếng không đi chơi được”. Heheh.
Nói với Tí vậy, chứ mẹ vẫn thỉnh thoảng rơi vào tình trạng nôn nóng này.
Anh ấy mỗi khi có tật gì, mẹ lại lấy mẹ ra làm ví dụ.
Mà đúng là mình mang đầy đủ tính xấu của cả loài người thật.
Thành ra, anh “chả thừa hưởng được tính tốt nào của mẹ, toàn tính xấu.”