Người dưng

Hôm nay đi Wallberg, một ngọn núi quanh Tegernsee.
Mình quay rất nhiều những đoạn video ngắn, sẽ bắt chước chị Tủm gộp chúng lại thành một kiểu video album, có nhạc.
Quay bằng máy canon bình thường, thấy rõ chân tướng khuôn mặt mình. Hahah, không dễ chấp nhận được tình trạng hiện tại của bản thân.
Các bạn mình say mê dùng mobile để chụp để quay, cũng là chuyện bình thường.
Mình cũng thích nhìn hình mình đã được chỉnh sửa. Tuy vậy, vẫn biết đó không phải là mình.

Sáng nói chuyện với mẹ trước khi đi.
Bà có vẻ buồn. Ông tỉnh táo ra, nên cũng phức tạp hơn.
Tối qua ông ngồi ăn cơm, bát cơm được xới ông xẻn ra cho chị Loan một nửa, cho bà một nửa.
Chị Loan ăn, còn bà đổ lại không ăn.
Ông dỗi, không ăn nữa, lên nằm, không uống thuôc, rồi đi ngủ.

Không hiểu ông muốn bày tỏ gì qua cái việc sẻn bát cơm ra như thế.
Ông hay có kiểu làm rồi bắt người khác phải đoán ý, đoán không đúng ông giận, để bụng.
Giờ lại tới tuổi già, hay tủi thân, hay dỗi.

Lúc mới nghe mình nghĩ đơn giản, nghĩ ông chỉ muốn bày tỏ tình cảm với hai người phụ nữ đã chăm sóc ông,
không ăn là coi như từ chối lời cảm ơn.
Nhưng có thể mình nghĩ quá đơn giản.
Mẹ mình sống với ông lâu, có những ẩn ức khiến bà có thể nghĩ khác đi.
Mà nếu bà nghĩ ông hàm ý coi chị Loan như bà hai, thì bà chắc sẽ rất tủi thân.

Mẹ mình cũng khổ.
Để xem mai kia bà nghĩ gì, muốn làm gì.
Bà đã từng muốn đi khỏi nhà cho khuất mắt, khỏi nhìn ông quý giúp việc mà hắt hủi bà.
Ông hắt hủi không hẳn vi ghét, mà lại cũng vì nhiều ẩn ức chồng đống tháng ngày.

Nếu bà lại muốn bỏ nhà đi, mình cũng có thể hiểu.
Hai con người đó, hầu như không có điều kiện nhìn thấy nhau, mà chỉ toàn qua lăng kính của tầng tầng lớp lớp ẩn ức.
Chỉ có buông bỏ, coi nhau như người dưng, vì tình thương mà chăm sóc nhau, sẽ đỡ khổ hơn.
Thậm chí, còn có thể hạnh phúc.

Phương đông phương tây

“Mẹ phải đi nghe Pháp nhé” – bà nói, giọng nhẹ nhàng.
Tuyệt rồi, với bà bây giờ, bất cứ cái gì giúp bà không bị quẩn quanh những cảm xúc giận dữ lo lắng là tốt rồi.
Nghe Phật Pháp là tạm ổn, không quan trọng nghe ai.

Viết bài với cái tựa “Buông bỏ” trên FB, đọc cmt mình biết người đọc không nghĩ như mình.
Mà cũng không tránh được.
Mình sang đây mắt tròn mắt dẹt nhìn cách làm việc của các bạn Đức,
học mãi mới đi song hành được cùng các bạn ấy.
Đồng thời ngấm cách tiếp cận của họ. Hai chục năm có lẻ.

Mình bị ảnh hưởng nhiều, cách suy nghĩ tự dưng cũng khác.
Câu mình nói người phương đông hiểu theo một kiểu, người phương tây hiểu theo kiểu khác.

Đúng là người phương tây thiên về doing.
Họ ít ngồi nghĩ ngợi triết lý như người phương đông.
Kiểu nghĩ ngợi trầm lắng của phương đông, thực ra rất ổn nếu người phương đông không nhao theo cuộc sống vật chất ồn ào giống phương tây.
Nhưng một khi đã nhao theo, đã muốn là một người thành công trong đó, thì phải học họ doing một cách chủ động.

Khi đã thành công, đã có sự tự tin nhất định, để không phải nhao theo nữa,
lúc đó cái trầm lắng bản chất của phương đông lại rất có giá trị.
Ta chỉ phải đem ra dùng, chứ không phải học abc như các bạn nữa.
Hihi.

Buông bỏ

Tuổi mình nhiều người bắt đầu học buông bỏ.
Thường phải có đủ rồi (chủ quan), đạt đến cái gì đó rồi (chủ quan), người ta mới bắt đầu nghĩ đến buông bỏ.
Vì lúc đó người ta nhận ra một cái đích khác – sự nhẹ nhàng về thân tâm.

Nên thực ra khi ta đã nghĩ đến buông bỏ, là ta phải tự chúc mừng nhỉ, heheh.

Bạn bảo “muốn buông mà sợ buông xong thì mọi cái thứ trong đống đó lại đổ huỵch vào đầu mình kiểu gậy ông đập lưng ông.”.

Buông có nhiều kiểu buông, kiểu buông của bạn mình nghĩ liên quan đến buông trong tâm, không chỉ là buông bên ngoài.
Tiếp xúc với bạn mình nghĩ bạn là người quán xuyến, có việc là xắn tay vào làm, làm với sự tự nguyện, có trách nhiệm.
Trong một xã hội/gia đình có nhiều người giống bạn, thì con thuyền cứ thế đi băng băng, mỗi người tự gánh lấy phần vừa với sức của mình nhất, không ai thảy cho ai, không ai là gánh nặng cho ai. Mọi người đều vui vẻ thoải mái.

Còn trong xã hội/gia đình nhiều người chỉ nhăm nhăm nghĩ đến comfort cho riêng mình, nhăm nhăm làm theo ý mình, bạn sẽ là người mệt.

Bỏ thì tất nhiên mọi thứ sụp rồi. Nhưng giữ thì mình sụp heheh.
Nên trong tình huống đó chắc phải phân ra thứ tự, cái gì rất quan trọng, cái gì quan trọng ít nhất.
Và bỏ cái ít quan trọng nhất. Bỏ là phải bỏ một cách có kế hoạch, có suy nghĩ trước sau, bỏ lúc nào, bỏ có bàn luận với người liên quan, cái gì sẽ xảy ra, hậu quả sẽ thế nào,….

Thế mới biết, cùng từ buông bỏ, cũng có dễ có khó.
Người ít phải chịu trách nhiệm dễ buông nhiều thứ hơn.

Đó là thuộc về doing, còn một sự bỏ liên quan tới feeling.
Vẫn làm những thứ cần làm, nhưng bớt chấp vào kết quả.
Tức lúc cần thì vẫn khuyến khích con học, nhưng con không học thì không bức xúc.
Con điểm kém thì cũng không bức xúc, chỉ bình tĩnh thúc thêm hahah.
Chỉ là một ví dụ mà ai cũng đã từng trải qua.

Cái sự tưng tửng trong tâm lý, đem lại nhiều kết quả hơn là mình có thể nghĩ.
Người tin tâm linh thì hay bảo : Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên.
Cứ làm, cứ bắt đầu, cứ tiếp tục, cứ cố gắng, nhưng luôn để một space (trong tâm tưởng) để sự việc đó tiến triển theo ý trời.
Cái space này, nếu không có, thì trời có muốn giúp cũng không giúp được.
Giống con suối bị tắc ấy, nước không thể chảy, thì dềnh ứ, bẩn đục không thể trong.

Khi có space, mọi thứ ta làm bỗng có một màu sắc khác,
cứ vừa làm vừa nghe ngóng, để ý, xem cái gì sẽ đến,
cái gì biến chuyển, trong ta và trong người xung quanh.
Rất là hay. Sự biến chuyển, biến động, khi ta chủ động chờ đón, thực ra rất lung linh, đầy sự bất ngờ.
Qua doing và feeling, cái space đó giúp mình tiếp xúc với một cái gì bao trùm hơn, rộng rãi hơn.
Về lượng thì không có gì thay đổi, nhưng về chất thì thật sự là khác.

Phét lác trước khi bắt đầu làm việc.
Vui được nói những chuyện này với các bạn cùng lứa hihi.
Chỉ là trao đổi những suy nghĩ mang tính chủ quan thôi.

Tuổi buông bỏ

Gọi điện cho bà. Mọi sự tạm ổn.
Bảo bà hôm qua con nghe vài bài sư cô Hương Nhũ nói chuyện, thấy hay thế.
Mà người nghe có đủ già trẻ lớn bé, cả đàn ông đàn bà, người lành người tàn tật, đủ mọi tầng lớp.
Bà thích thú “ah con có nghe à? Hôm qua bà nói con mới biết về sư cô à?”.

Hihi bà chỉ xem tivi, không biết về mạng, nên thông tin khá hạn hẹp.
Không hiểu ai đó cài cho bà một cái app trong máy tính, gọi là giảng pháp.
Thế là thỉnh thoảng cụ mở ra nghe.

Trao đổi ngắn gọn vài câu, bảo thôi con hỏi thăm thế thôi, bà nghỉ đi nhé.
Bà nói vuốt theo, ừ thôi nhé, “con chịu khó nghe sư cô giảng nhé”.

Heheh, nghe bà dặn thấy vui,
nhưng mình biết là mình sẽ không nghe, hoặc có thì chỉ thỉnh thoảng.
Nhưng sẽ lượn lờ qua hàng ngày, biết chút chút để tiếp chuyện bà.

Hồi xưa đọc nhiều nghe nhiều, giờ chuyển sang thực hành những cái đã nghe đã đọc.
Thực hành được xíu xíu, đọc 10 thực hành 1.
Thực hành chậm như con sên, tiến 1 bước lùi 0,99 bước.
Tuy vậy được 0,01 cũng vẫn thấy vui.

Giờ vẫn hì hụi đọc tiếp, nhưng đọc cái khác, mỗi thời điểm lại có cái lôi cuốn mình,
để vài năm nữa đủ về lượng, lại tập trung thực hành,
để được dù 0,01 vẫn thấy vui.

Đời là chuyến du lịch dài ngày, nhỉ. Heheh.

Ah lúc nãy ngồi ăn trưa cùng bạn chồng dưới bóng cây,
mỗi người ôm một tô salat,
bỗng thấy mình đúng là tới tuổi buông bỏ,
bỏ được cái gì, thênh thang thêm cái đó,
Thêm vào cái gì, nặng thêm, lê lết thêm cái đó.

Ăn là một ví dụ rõ ràng và chứng tỏ “nhân quả hiện tiền” nhất heheh.

Dynamic flow

mình thấy cuộc sống dưới con mắt của mình flowing hơn nhiều là trong con mắt của nhiều người.
Mình viết thường về một nhát cắt nào đó. Nhưng khi con chữ vừa hiện hình, mình biết nhát cắt đó đã thuộc về quá khứ.
Những gì xảy ra, những gì mình nghĩ, đã không còn là hiện tại.
Chúng đã được cảm nhận, chúng đã làm xong nhiệm vụ.
Có lẽ khi về già, mình sẽ quay lại đọc, như đọc của một người lạ, thậm chí còn bàn luận về chúng trong một kênh youtube nào đó của mình.

Từ giờ đến đó, nhiệm vụ của mình là giữ cho cơ thể khoẻ mạnh,
giữ cho cái đầu minh mẫn nhạy bén,
và enjoy, đơn giản là enjoy, tin cậy dòng chảy và enjoy.

Hiện tại, chuyện bà nghe Phật Pháp hàng ngày làm mình vui.
Bà nghe từ lâu rồi, lúc có lúc không,
nhưng tâm bà vẫn bị lao xao nhiều,
lao xao vì hận, lao xao vì suy tính tiền nong.

Giờ mình quản lý tiền cho bà,
mỗi tháng lại thông báo tiền lương bao nhiêu, mình cho thêm vào bao nhiêu để cho vào tiết kiệm.
Số tiền không quá nhiều, nhưng đủ để bà cảm thấy yên tâm cả cuộc sống của bà cho tới lúc buông tay đã được bảo đảm.

Với ông, bà đã thông ra và yên tâm rằng bà đã làm điều tốt nhất cho ông.
Giờ đây mọi sự thuộc về mệnh của ông, mệnh còn ông sẽ sống, mệnh đã cạn thì ông sẽ đi.
Ngoài việc sống với nhau vui vẻ khi còn sống, bà không thể làm gì chống lại mệnh trời.

Chuyện chị gv, bà cũng đã hiểu ra với mình bà và ông là ưu tiên đầu,
còn người giúp việc chỉ là người làm, luôn có thể thay bằng người khác.
Chỉ cần hiểu người mới chưa chắc đã khá hơn người cũ, người ta sẽ bớt loay hoay hơn.

Có thể đây chỉ là cảm nhận chủ quan của mình, chứ chưa chắc bà đã thay đổi.
Thời gian cuối mỗi khi bà sa vào cái giận của bà, mình lại đổi hướng.
Nhấn đi nhấn lại vào cái viễn cảnh của cả loài người trong vài tháng tới,
Vào cái gọi là “thanh lọc” trong thời mạt pháp,
ai sẽ còn lại, ai sẽ đi, phụ thuộc nhiều vào tình trạng tinh thần của người đó.
Giận dữ, hận thù, lo lắng đều là những năng lượng xấu, không thể giúp ta tồn tại qua đợt thanh lọc này.
Cái “doạ dẫm” này của mình cuối cùng cũng tác động lên bà.
Nhờ có đợt Covid này, và các con số đưa ra trên tv hàng ngày,
mà người ta bỗng nhận ra nhiều thứ, cái màng mê muội được gỡ bỏ dần.

Nên chưa chắc Covid đã là dở.
Con người cần tỉnh ngộ lại.

Quay lại cái title “dynamic flow”, mình sẽ vẫn tiếp tục viết về các snapshot, mảnh cắt.
Chỉ cần nhớ, chúng mang tính thoáng qua, và đã thuộc về quá khứ.