Bà nghe Phật Pháp

Tối nay trên trời sẽ có rất nhiều ngôi sao đổi ngôi.
Trung bình 100 ngôi sao băng trong 1 tiếng.
Hai bạn vừa nhận xét trăng rất đỏ và to vào tối hôm qua và hôm kia.
Trên thế giới sẽ còn nhiều biến động.
Biến động là biến động, không thể nói tốt hay xấu.

Gọi điện nói chuyện với mẹ,bảo hôm qua không gọi được cho bà, đành gọi cho chị gv, biết mọi chuyện bình thường.
Hôm nay cũng phải gọi vài lần, tưởng máy bà bị hỏng.
Bà bảo nếu con không gọi được,là do mẹ đang nghe sư cô Hương Nhũ nói chuyện.
Nên đừng lo. Nếu có chuyện gì mẹ sẽ tự gọi.

Chắc chắn rồi, sao lại có thể lo, phải là vui chứ, khi mẹ mình đang nghe Phật Pháp hihi.

Tìm kiếm trong mạng về vị Sư Cô mà bà đang tiếp xúc hàng ngày:
Sư cô Hương Nhũ
Sư cô sinh năm 1966.
Năm 1981, Sư thi đậu vào Đại học Sư phạm khoa tiếng Nga – TPHCM, tốt nghiệp Đại học loại Giỏi với Luận văn “Bàn về Lý thuyết Ngôn ngữ”.
Năm 1986, Sư Hương Nhũ trở thành tân cử nhân ngành sư phạm được phân cộng dạy tại trường PTTH Bảo Lộc – Lâm Đồng.
Sư Hương Nhũ quyết định đi xuất gia theo Thầy Ni trưởng Huệ Giác – Viện chủ Quan Âm tu viện Biên Hòa – Đồng Nai.
Năm 1993, sư Hương Nhũ thi vào trường Cao cấp Phật học Việt Nam tại TPHCM.
Năm 1997, ni sư Hương Nhũ đã Tốt nghiệp cử nhân Phật học và đi du học tại Ấn Độ.
Năm 2000, Ni sư tốt nghiệp Thạc sĩ ngành Phật học tại Đại học New Delhi. Năm 2005 hoàn thành luận án Tiến sĩ Phật học với đề tài: “Tâm lý học trị liệu Phật giáo”. Sau đó, Ni sư trở về Việt Nam, tiếp tục tu học tại Quan Âm tu viện Biên Hòa – Đồng Nai.

Sư cô có nhiều bài nói chuyện trên FB và Youtube
Cử toạ ở dưới có khá nhiều người trẻ, đôi người có khuôn mặt trẻ trung đẹp đẽ.
Thông minh dĩnh ngộ và tỉnh táo, chứ không mệt mỏi u mê.

Vì đau khổ mà nghe Phật Pháp, là đã có duyên lành.
Trẻ tuổi chưa đau khổ nhiều mà nghe và đọc Phật Pháp – một cách tỉnh táo có lựa chọn – là người có rất nhiều duyên lành. Nhỉ,

Chị đi hiking

Lái xe đến Neufarn, một thành phố vệ tinh cách nhà khoảng 10km.
Thấy chị và Paula đang ngồi đợi, Paula mặt đỏ bừng vì đi bộ, chị thì bình thường.

Hai bạn đi hiking từ chiều hôm qua. Theo kế hoạch là đi dọc sông Isar 3 ngày.
Ngày đi, đêm ngủ trong rừng không giường không màn, sáng dậy đi tiếp.

Khi chị thông báo, mẹ bảo chỉ có 2 cô con gái ngủ trong rừng có những bất trắc không nhỏ, tuy rất ít khi xảy ra,
nhưng nếu xảy ra, nó lái cuộc sống của mình theo hướng khác.
Vậy khi làm cái gì đó hơi mạo hiểm, nên cân đo giữa cái vui mình có được, và cái bất trắc có thể xảy ra.
Các bạn có thể ngủ trong thành phố chỗ camping thay vì ngủ trong rừng.
Chị coi câu mẹ nói như một lời phản đối, nói một câu chắc nịch “dù gì thì con cũng sẽ làm”, rồi lên phòng, chấm dứt cuộc nói chuyện.
Mẹ cũng không nhắc lại, coi như chuyện đã rồi, dành thời gian tự trấn an mình.

18 tuổi là tuổi được phép làm mọi thứ, tự quyết định mọi thứ.
Cũng có nghĩa tự chịu trách nhiệm mọi thứ nếu có gì bất trắc xảy ra.
Từ hồi chị cho phép mình tự quyết định mọi thứ, bố mẹ cũng thêm vài việc, nhất là bố.
Mất chút nơ ron thần kinh, kha khá thời gian và không ít tiền bạc, để giải quyết các hậu quả phát sinh.

Ngay hôm nay chị cũng gọi bố đón chứ không gọi mẹ.
Chị biết rất rõ rằng mẹ rất rõ ràng trong chuyện, nếu tự quyết định đi ngược với ý của bố mẹ, thì tự chịu, giảm tối đa làm phiền người khác.

Do giày mới, hôm qua đi có 1 tiếng chị đã bị trầy gót chân.
Tuy vậy vẫn đi được 10km, ngủ lại Neufarn. Sáng nay thấy vết loét to và không thể nhét chân lại vào giầy, hai bạn mới quyết định nhờ bố đón về nhà.

Trên đường về các bạn kể chuyện, quả là một kinh nghiệm hay ho, mà người ta chỉ có hứng thú làm khi người ta còn rất trẻ heheh.
Ngủ đêm trong rừng rất nhiều côn trùng, nhiều sên và đặc biệt nhiều muỗi.
Rừng tối đen, chỉ có sao và trăng sáng ở trên đầu.
Các bạn đem gas và nồi đi nấu cơm, rồi gói vào giấy shusi, thêm chút muối, vừng và gừng chị gói theo, được bữa ngon lành.
Các bạn ngạc nhiên nhận ra, ở trong rừng tối rất nhanh, và sáng cũng rất nhanh.

Chị có vẻ ngại mẹ giận.
Mẹ cũng manh nha dám giận lắm. Vừa đi đón vừa căn đồng hồ, vì mẹ có cuộc họp lúc 9:30, lại là người đầu têu.
Nhưng trên đường đi cũng đã có thời gian xào đi xào lại vài cảm xúc.
Biết không thể cấm, vì chị có quyền tự quyết định và chị rất biết quyền đó.
Cấm cản đen lại rất nhiều conflict trong gia đình, mà vài năm nhoáng qua rất nhanh.
Cấm cũng không được, vì cấm lúc này, các bạn sẽ làm lúc khác, thậm chí nói dối để làm.
Cấm cũng không nên, vì chung quy đây là lúc các bạn đang collect rất nhiều những trải nghiệm và bài học.

Và bố mẹ cũng phải để ý liên tục giữ cho tâm yên.
Học tin tưởng trời đất, thôi thì đã không ngăn được, giữ được các bạn trong vòng yên ổn, thì cũng phải học để không lo lắng.
Học vui với các trải nghiệm của các bạn. Đời ta đã không trải nghiệm thì sao không trải nghiệm cùng?
Vả lại, với cái tính thực dụng có sẵn, mất nơ ron, mất thời gian tiền bạc, thì ngu gì mà không vui ké.
Học kiên nhẫn để cho các bạn có không gian và thời gian học sâu sắc những bài học cần học.

Heheh,
Hai cái gót chân của chị giờ đỏ toét ra, chắc đau,
Khéo phải 2, 3 ngày nữa mới ổn. Vẫn thấy chị véo von trong phòng.
Mẹ thấy ổn, cái mẹ ngại nhất không xảy ra, thì mọi thứ khác không có gì quá đặc biệt.

Mọi thứ mới chỉ bắt đầu, vì chị mới qua 18.
Còn thằng em chị tuy 2 năm nữa mới tới 18, nhưng đã nhăm nhe “tự quyết định” từ cả năm nay rồi, chả mấy chốc anh ấy sẽ làm thật.
Mà chị thì còn luôn có não, chứ anh lúc có lúc không, cũng thấy hơi băn khoăn heheh.

Nguỵ ngã

Nắng đã lên từ sáng, nhưng chưa chiếu thẳng vào cửa kính phía nam, nên giờ vẫn chưa thấy nóng.
Hôm nay nghe nói cũng sẽ 30 độ, tuy vậy sẽ có mưa. Có mưa là chuẩn rồi, cây cối cũng sẽ vui vẻ hơn.
Đọc đoạn nhỏ nhỏ bên nhà No-thing:

NISARGADATTA MAHARAJ
“Để có hạnh phúc”
Cơ thể và cái não của chúng ta rất hạn hẹp. Nó cần được bảo vệ, vì thế có sự sợ hãi.
Một khi ta còn đồng hoá ta với chúng (cơ thể và suy nghĩ), ta còn khổ.
Hãy nhận ra sự độc lập của bạn và cảm nhận hạnh phúc.
Đây chính là chìa khoá cho hạnh phúc.
Vì mê mờ bạn không nhận ra được chân giá trị của bản thân, bạn nghĩ bạn phụ thuộc vào vật này vật kia, người này người kia để có hạnh phúc.
Nhận ra rằng bạn không cần bất cứ cái gì để hạnh phúc, ngoài sự tỉnh ngộ (self-knowledge), chính là sự minh tiệp (wisdom).”

Nếu được sống cạnh một người tỉnh thức, mình sẽ dễ có được sự tách biệt giữa “nguỵ ngã” và “chân ngã”.
Từ “nguỵ ngã” mới học được gần đây. Trước đây chỉ biết 2 từ “chân quân tử” và “nguỵ quân tử”.
Thấy cái từ “Nguỵ ngã” hay hay, thay cho cái từ ego vốn dễ làm một số người có ấn tượng xấu.

“Nguỵ ngã” là một cái ngã thoáng qua, không thường hằng. Nó bao gồm cảm xúc của ta trong moment nào đó.
Nguỵ ngã có thể ví như mây vậy, đến rồi đi. Nó không tốt không xấu, nó chỉ không thường hằng.
“Chân ngã” là cái thường hằng, luôn có đó. Có thể ví nó như bầu trời xanh biếc sau mây vậy.
Compassion, unconditional love, creativity,… là những gì thuộc về “Chân Ngã”.
Chúng sẽ tự hiển lộ khi có không gian, khi Nguỵ Ngã không còn đứng choán hết cả hộp sọ heheh.

Bản thân 2 cái ngã này hoàn toàn ok, đẹp, có lý,…
Không có Nguỵ Ngã thành người không bình thường.
Nguỵ ngã cho phép người ta cảm nhận mọi cảm xúc, phát triển compassion.

Nhưng khi ta đánh đồng 100% ta với cái nguỵ ngã này, lắm vấn đề nảy sinh – thành ra lắm thứ khổ.
Kiểu mây trắng trôi qua cứ cố giữ nó lại, vì sợ nó qua là nó biến mất ấy.
Hay thấy mây đen là cuống tị hết cả lên, không hề biết là rồi nó cũng sẽ qua mà không ảnh hưởng chút gì đến bầu trời sau nó.

Nhiều bậc giác ngộ nói hàng triệu câu, viết hàng nghìn quyển sách, quanh đi quẩn lại chỉ cố gắng làm hội dân phàm nhìn ra được 2 cái ngã này, bớt đánh đồng mình với nguỵ ngã, dành thời gian tiếp xúc với chân ngã. Khi chân ngã hiển hiện rõ nét hơn, thường hằng hơn, tâm con người cũng đồng thời yên bình hơn, sáng sủa hơn. Chỉ riêng sự yên bình tĩnh tại này chắc lên theo thời gian, chứ không còn bị trùi sụt theo nhân duyên trong đời nữa.

Mình quan tâm nên mình thích đọc, thích viết vậy thôi. Chớ sự tỉnh ngộ còn xa vài ngàn dặm hihi.

=========================================================
Original English
NISARGADATTA MAHARAJ
‘Secret of happiness’
“The body and the mind are limited and therefore vulnerable; they need protection which gives rise to fear. As long as you identify yourself with them you are bound to suffer; realise your independence and remain happy.
I tell you, this is the secret of happiness. To believe that you depend on things and people for happiness is due to ignorance of your true nature; to know that you need nothing to be happy, except self-knowledge, is wisdom.”

Người và chim

Nóng khiếp khủng.
Ngồi làm mà oải cả người, không tập trung được.
Nên mới bảo, làm sao mà các nước nhiệt đới quá nóng họ nghĩ ra được cái gì để lại cho nhân loại.
Ngồi thở còn không xong.

Ngồi phét lác cái.
Đề tài là : Con người có gì hơn con vật.
Nhìn con chim sáo nhảy kiếm mồi trên vườn, nhanh nhẹn, tập trung.
Nó làm mọi thứ theo bản năng, lập trình sẵn.
Nó chả sợ sệt cho ngày mai, chả hối tiếc ngày hôm qua,
chả chờ đợi, chả hận thù, nó tưng tửng sống cuộc sống của nó.
Lây covid thì đau đớn 1, 2 ngày, rồi chết.
Mỹ với TQ đánh nhau, dân tình đói to, ừ thì đói vài ba ngày, rồi chết.
Chết nó cũng chả sợ, thì có vấn đề gì trên đời có thể làm nó không tưng tửng.

Con người chúng ta khác.
Chúng ta suy nghĩ nhiều lắm,
nên sợ, nên hãi, nên tham sân si đóng vừa từng vali lớn.
Nên không thể sống tưng tửng.
Có bát cơm ăn, vẫn không nuốt ngon miệng, vì nghĩ đến ngày mai, nghĩ đến con đói.
Có đủ đồ ăn cho gia đình, vẫn nơm nớp bị cướp, bị xin. Vẫn nơm nớp ốm đau, bệnh viện.

Vấn đề là, có lo thế, có sợ thế, có tính toán thế,
chứ tính toán bằng 10 lần thế, vẫn không lại với trời.
Rồi cuối cùng chúng ta cũng vẫn sống một cuộc sống phình phường như con chim,
sinh ra, kiếm mồi, già, rồi đi về cõi khác.
Mà số giây phút tưng tửng chắc không nhiều.

Con người vậy là sống không bằng con chim rồi, nhể.
Nhưng có 1 cái con người hơn đứt con chim – con người cảm nhận được compassion.

Viết đến đây lại nghĩ đến các chú chó.
Chúng là compassion. Chúng không cảm nhận được compassion.

Vậy sống thế nào cho đời nó đỡ phí nhỉ heheh.
Mình có đọc bên Tây tạng có một kiểu tu tập – khi anh bị bất cứ cái gì bất hạnh, anh xin chịu thay, một cách chân thành, cho tất cả những người có cùng nỗi bất hạnh đó.
Hồi đọc câu đó mình dúm dó hết cả lại. Chết! ốm, khổ một mình còn chưa xong, lại còn tình nguyện chịu cho những người khác.
Hahah, nên mới vẫn mãi chỉ là người phàm.

Về cỏ

Có bài này hay, về cỏ. (link here)
Mình làm vườn không thật sự nghiêm túc.
Kiểu có thì làm thôi, làm thì thích đẹp (theo con mắt của mình).
Nhưng mọi thứ có hạn nên phải cân đối giữa thời gian, sức khoẻ, tiền bạc dành cho vườn.

Nhưng có một cái chắc chắn, làm vườn với mình như một lớp học, kiểu vừa chơi vừa học.
Cứ lúc tẩn mẩn làm vườn, nghĩ ra được lắm thứ ngộ ngộ.

Cỏ là một ví dụ.
Hồi xưa cũng nhiệt tình nhổ cỏ nhổ cây dại lắm.
Mãi gần đây mới nhìn ra, dựa vào mấy cây “dại” đó mà cây khác mới có thể mọc mầm và lớn lên.
Các hạt chỉ nảy mầm và sống sót trong bóng của cây khác.
Khi nó còn nhỏ, vẫn phải giữ cỏ và các cây dại, để đất ẩm.
Khi chật rồi thì nhổ bớt cây dại và cỏ đi, cũng không nên nhổ sạch.

Ra cửa hàng mua cây đã ươm sẵn về, rễ đã đủ sâu, đủ mạnh, thường cây lớn ok.
Ươm cây từ hạt, thật khác hẳn, trăm điều bất trắc.
Nhất là hạt của các cây rau thơm xứ Việt, là xứ nóng.
Mình lại không dùng bất cứ cái gì diệt cỏ, diệt sâu rệp, diệt sên.

Chắc bạn chồng không thể hiểu sao mình cứ loanh quanh vất vả ươm kiểu đó,kiểu loay hoay làm sao cho cây lớn lên, ra hoa, hết hạt.
Hạt rơi xuống đất, nằm nghỉ qua mùa đông dài, rồi tới mùa xuân mưa xuống, hạt lại nảy mầm, lại lớn lên, lại ra hoa,…
Lớn lên lành mạnh và vô tư như đó là xứ sở quê hương của chúng, chứ không phải một mảnh đất xa lạ tha hương.

Nhìn các cây nương nhau sống, lại nghĩ đến trẻ con.
Chúng chọn bạn chơi, vì nhu cầu tự thân, để chúng có thể lớn lên lành mạnh.
Bố mẹ nghĩ xa nhiều khi cấm chơi với đứa này, đứa kia, vì sợ con mình bị ảnh hưởng tính cách của bạn nó.
Chúng ta nhiệt tình diệt cỏ, không chừng diệt luôn cây heheh.

Anh Tí gọi ơi ời “Tí đi chơi nhé, ngủ lại nhà bạn nhé”.
Mẹ hỏi “đến boring hay dämlich”.
Anh cười rinh rích, đến “dämlich”.

Cái chữ “dämlich” – dở hơi – và những gì gắn với nó dần dần trở nên thân thuộc heheh.