Sáng mồng 4

Sáng mồng 4
Ngày làm việc đầu tiên trong năm âm lịch.
Yên ắng, vài chú chim hót trong vườn, tiếng lũ trẻ nhà hàng xóm, nhạc vàng ai đó bật ngoài ngõ, lê thê.
Nắng sáng sớm chiếu qua song cửa vào mặt, giờ đã lên cao chỉ còn chênh chếch.
Cảm nhận rất rõ mặt trời, cây cối và không gian tươi tắn.

Bà đi ra ngõ mua gừng. Sáng cụ ăn miếng bánh trưng với miếng giò mỏng.
Mình uống nước chanh mật ong, tới trưa mới ăn bữa đầu.
Cụ không hỏi, không yêu cầu mình phải ăn cùng cụ.
Cụ đã hiểu, và đã chấp nhận con có cách ăn riêng.
Đó là điểm mình đánh giá cao ở mẹ mình.
Không ít trao đổi căng thẳng, thậm chí to tiếng, tới lúc nào đó mẹ mình biết cách tôn trọng mình.
Ít còn khăng khăng bắt con làm theo ý mình. Cả nhà vui vẻ.
Mỗi người tự biết cơ thể mình, và biết cách chăm sóc nó một cách hợp lý nhất, vậy là đủ.

Như mọi năm, đầu năm âm hay xem quẻ, lần này là quẻ Quan Âm.
Mình thường không hỏi gì cụ thể, chỉ tò mò muốn biết cảm nhận chung về năm sắp tới.
Thường hay nhận được quẻ Trung, cũng là quẻ mình thấy hợp lý nhất.
Nhận quẻ tường mình không vui hơn, quẻ đại cát tường lại càng dén.
Cứ trung trung, thậm chí kiểu “hãy thận trọng như đi trên băng mỏng”, là thấy ok haha.

Quẻ dưới, mình hiểu trong mình cá và rồng lẫn lộn, ngang sức.
Hãy kiên nhẫn và tĩnh tại trầm mình, rồng sẽ mạnh lên chút.
Hahah, dịch hay đó chứ. Theo cách dịch đó, quả là một quẻ cát.

P.S. vừa khoái chí với không gian yên ắng, nhà ngay trước mặt đã oang oang:
“Buồn biết mấy nhưng không thể nói ra ” hahah – như anh Tí hay nói “nó là thế thôi” – es ist halt so.

SỐ 076 – TRUNG

Ngư, long hỗn tạp ý tương đồng,
Nại thủ thâm đàm đãi vận thông.
Bất giác nhứt triêu đầu tủng dác,
Võ môn nhứt được quá long cung.

DỊCH NGHĨA
Cá, rồng chung chạ, ý chí như nhau,
Nhẫn nại đầm sâu, chờ cho vận tới.
Thình lình ngày nọ, đầu lại mọc sừng,
Võ môn nhảy khỏi, lướt tới đền rồng.

Xông xênh

Đọc lại cái bài mình vừa viết vừa rồi, nhận thấy mình xông xênh về thời gian ghê.
Cái gì cũng tính thành 5, 10 năm.
Cái kiểu xông xênh này mình áp dụng cho kha khá lĩnh vực trong cuộc sống.
Gần đây là chuyện học hành của con.
Chuyện sức khoẻ của mình và bạn chồng.
Đôi ba chuyện khác.

Chuyện cải tiến mình thành một nhân cách hài hoà hơn, mình cho là công việc cả đời,
nên cũng không vội vã và tự tạo áp lực.
Cho phép mình củ chuối, cho phép mình này kia, trong mức độ chấp nhận được.

Nó giúp mình làm mọi thứ thong dong hơn, ít áp lực và có nhiều không gian.
Khi áp lực nhiều, mọi thứ chẳng đi nhanh hơn, thậm chí còn chậm hơn.
Lại còn hết cả vui, thường còn làm cho người xung quanh cũng căng thẳng theo.

Khi đã chốt cái thời hạn 5, 10 năm cho một số việc,
thì người ta lại có thể rất linh hoạt cho một số việc khác.
Cái não mình nó như cái máy tính thời cổ ấy.
Lo cái này, thì cái khác mất chỗ hahah.
Nên cứ đặt ra 5,10 năm rồi túc tắc mà làm.

Có 1 điều mình thấy nên làm : Dù là đặt mục đích trong 5, 10 năm.
Thì vẫn cứ nên làm ngay bước đầu, và kiên trì các bước tiếp theo.
Tích tiểu thành đại, kiểu gì cũng ra không ngô thì khoai hehe.

Cứ cho mình thời gian, tuần/tháng này khá hơn tuần/tháng trước, đã thấy vui hết lớn luôn, nhể.

Đọc lại cái bài mình vừa viết vừa rồi, nhận thấy mình xông xênh về thời gian ghê.
Cái gì cũng tính thành 5, 10 năm.
Cái kiểu xông xênh này mình áp dụng cho kha khá lĩnh vực trong cuộc sống.
Gần đây là chuyện học hành của con.
Chuyện sức khoẻ của mình và bạn chồng.
Đôi ba chuyện khác.

Chuyện cải tiến mình thành một nhân cách hài hoà hơn, mình cho là công việc cả đời, nên cũng không vội vã và tự tạo áp lực.
Cho phép mình củ chuối, cho phép mình này kia, trong mức độ chấp nhận được.

Nó giúp mình làm mọi thứ thong dong hơn, ít áp lực và có nhiều không gian.
Khi áp lực nhiều, mọi thứ chẳng đi nhanh hơn, thậm chí còn chậm hơn.
Lại còn hết cả vui, thường còn làm cho người xung quanh cũng căng thẳng theo.

Khi đã chốt cái thời hạn 5, 10 năm cho một số việc,
thì người ta lại có thể rất linh hoạt cho một số việc khác.
Cái não mình nó như cái máy tính thời cổ ấy.
Lo cái này, thì cái khác mất chỗ hahah.
Nên cứ đặt ra 5,10 năm rồi túc tắc mà làm.

Có 1 điều mình thấy nên làm : Dù là đặt mục đích trong 5, 10 năm.
Thì vẫn cứ nên làm ngay bước đầu, và kiên trì các bước tiếp theo.
Tích tiểu thành đại, kiểu gì cũng ra không ngô thì khoai hehe.

Cứ cho mình thời gian, tuần/tháng này khá hơn tuần/tháng trước, đã thấy vui hết lớn luôn, nhể.

Nghe khen

Thỉnh thoảng có vấn đề gì đó, nói thầm trong bụng, nếu vấn đề được giải quyết nhanh, mình sẽ để ra chút thời gian để viết.
Và rất hay xảy ra là vấn đề được giải quyết nhanh hơn mình tưởng.
Và cũng có nghĩa, việc viết của mình hình như có giá trị hơn việc giải quyết vấn đề hahah.

Hôm qua được hỏi câu – nhu cầu được khen tăng lên với tuổi tác?
Tất nhiên là mình sẽ tìm lý do để chứng minh mình không phải đứa thích nghe khen.
Nhưng ngẫm lại, mình rất thích nghe khen hahah.

Tất nhiên khen phải đúng đúng và vừa tai. Chứ vừa già vừa xấu mà có ai khen cô trẻ thế, xinh thế, chắc chắn nó xỏ.
Rồi vài lời khen nghe nhiều quá rồi, đúng sai chưa nói tới, như thông minh thế, học giỏi thế, viết hay thế, là nó cứ trượt ngang tai.

Mình thích được nghe khen gì nhỉ?

  • Cô / Chị hoặc giọng nói, hoặc giọng viết toả ra năng lượng gì đó nhẹ nhàng, dễ chịu hahah.
  • Cô / Chị trông tươi tắn khoẻ mạnh hohoh.
  • Cô / Chị có dáng đi nhẹ nhàng huhuh.
  • Nói chuyện với cô / chị cảm thấy vui và ấm áp hihih.

Đại loại thế. Dễ nhớ đó chứ, cứ 4 câu đó khen vòng vèo, thế nào cũng lọt tai 1,2 câu.

Có 1 câu khen mình cũng sẽ rất thích nghe, đó là khen mình quân tử.
Dù là phụ nữ, mình nghĩ mình có tính quân tử, không dùng thủ đoạn.
Ai đó khen mình quân tử, mình biết người đó cũng phải là người quân tử, và quý trọng tính quân tử.

Tuy vậy mình rất hèn, sẽ không đứng ra bênh vực kẻ yếu nếu vì thế mà mình bị đánh vỡ đầu hay bị tống ngục.
Chả hiểu cái hèn này với cái quân tử nó có thể đứng chung không hic.
Thôi thì gọi là quân tử hèn hahah.

Thế đó, đã qua khoảng thời gian mình nghĩ dành cho cái sự viết.

Saving – tiết kiệm

Phòng làm việc rộng kha khá, hôm nay chỉ có 3 mồng, từ team mình chỉ có mỗi mình.
Hôm qua đã xách cặp đi làm rồi, nhưng xe bị đóng băng tứ phía, đứng cạo kính chắc mất cả tiếng.
Nên thôi quyết định làm ở nhà.
Chị Tủm chắc lại lôi chuyện mẹ ra để cười với bạn bè.
Mẹ đã từng 1 lần đến làm việc và bị đuổi về, vì ngồi 1 mình trong phòng vắng, bảo vệ sợ không an toàn.

Mình làm ở nhà hay đến cơ quan, đều ok. Ở nhà có cái vui ở nhà, đi làm ở cơ quan có cái vui ở cơ quan.
Chỉ có điều đôi khi ngại đi, nhất là mùa đông.
Nhưng mỗi khi ngại và không có lý do gì hợp lý, mình cứ nhắm mắt làm, không lăn tăn tiếp.
Nghe thì rất un-flexible, nhưng chính cái nhắm mắt làm lại cho mình không gian.
Không làm, có một cái áy náy nhẹ trong tâm, cái áy náy này chiếm chút không gian trong đầu.

Dông dài lạc đề, nhưng có lý hơn chủ đề chính, vì nó là cuộc sống nóng hổi, nhể hahah.

Nói về tiết kiệm người ta hay nghĩ về vật chất.
Nhưng với mình trong hiện tại nó liên quan nhiều tới năng lượng sống.

Tiết kiệm vật chất mình bị lây của các bạn Đức từ lâu rồi. Cứ thấm dần vậy ngày qua ngày một cách vô ý thức chứ không có ý định học.
Và chỉ khi về VN mình mới thấy mình hay co người lại mỗi khi nhìn đôi người tiêu tiền và thời gian, công sức vào những thứ mình sẽ không tiêu.
Là những người ngoài xã hội, chứ hội bạn mình cũng hơi giống mình.

Mà hay nhé, hồi xa xưa tưởng các bạn Đức tiết kiệm vì tiếc tiền.
Sống lâu rồi mới biết đó là một kiểu tôn trọng, tôn trọng tiền bạc làm ra nó, tôn trọng công sức làm ra nó, và tôn trọng công sức phải thu đống rác khi thải nó ra.
Người càng tự tin và độc lập trong cuộc sống, họ càng tôn trọng vật chất và môi trường hơn, lấy vừa phải cho mình, dùng vừa phải cho mình.

Quay lại năng lượng sống.
Đoạn này mình cũng kiệt xỉ lắm, chi ly với mỗi việc mình làm.
Nếu ở gần thấy vui, mình sẽ không mất vài tiếng đi xe để có đúng cái vui đó, thêm được mỗi thoả cái tò mò thích chỗ mới.
Mình đã cự nự bạn chồng khá nhiều, vì sao tới một nơi nghỉ, chưa biết xung quanh ra sao, đã lại chân ướt chân ráo lên kế hoạch đi xem những chỗ cách đó 1 tiếng đi xe.
Mình thì mình sẽ dành vài ngày đi tha thẩn quanh đó, ngắm nghía nhà cửa, cảm nhận nhịp sống, nhà cửa cây cối quanh đó.
Để tới lúc mình rời đi, mình cảm nhận có phần tâm hồn mình để lại.

Tiếp xúc với con người cũng vậy, mình thích gặp ít người hơn là gặp đông người, cũng là lý do đó.
Với 1,2 người, bạn tham gia vào cuộc sống của họ khi nói chuyện, cảm nhận họ đang sống cuộc sống của họ ra sao.
Đông người, bạn chỉ biết về vài gạch đầu dòng, con học trường nào, tốt nghiệp chưa, làm ở đâu hahah.
Không hề biết đứa con đó, kể cả gia đình đó, đang sống những cái đó thế nào?
Mà con nguời đáng quý ở cái gì đó khác, bạn chỉ cảm nhận được khi bạn có thời gian ngồi nhẩn nha với họ.
Nếu không, vài tiếng là quá nhiều.

Mình cũng tiết kiệm sự có mặt của mình lắm, từ xưa rồi.
Ai đó gặp mặt hay gọi điện mà từ đầu câu chuyện đến cuối câu chuyện chỉ kể về ai đó ít liên quan, thật mình chỉ muốn dừng.
Họ gặp mình làm gì nhỉ? Sự có mặt của mình có tạo nên cái gì đó hay ho, hay để cái robot ngồi đó cho tiết kiệm haha.
Mình rất ít tính tò mò.
Cũng bởi, mình biết những cái gạch đầu dòng, dù nó có hoành tráng đến mấy, không tạo nên một con người hạnh phúc.
Và những cái gạch đầu dòng, dù nghe có vẻ tồi tệ đến mấy, cũng có thể bồi đắp nên một nhân cách hay ho khó tìm.

Lúc nãy vừa đọc 1 đoạn ai đó nói về tiền mừng tuổi. Rằng cần phải dẹp chuyện đó đi.
Cũng nên dẹp thật, nếu nó vẫn tiếp diễn như hiện tại.
Bản thân chuyện mừng tuổi, mình thấy hay, cho các em bé và người già một phong bì đẹp đẽ lấy may.
Không hay chỉ ở chỗ, đôi người đặt nặng số tiền trong đó.

Bao nhiêu là đủ, số tiền trong đó? Đau đầu phết, nhờ.

Flexibility – sự linh hoạt

Flexibility – sự linh hoạt

sáng nay có nói gì đó với bạn chồng, về cái gọi là nhu cầu.
Hình như nhân dịp nói về các bạn trẻ, chúng hết ngày dài lại tới đêm thâu, với bạn và cùng bạn, không biết chán hahah.

Cái nhu cầu của con người thay đổi theo thời gian, lứa tuổi, hoàn cảnh.
Nhưng con người lại thiếu sự mềm dẻo cần thiết để adapt bản thân họ với nhu cầu tại đúng thời điểm một cách kịp thời.
Chữ kịp thời này, nếu được để ý đúng mức, sẽ tiết kiệm khá nhiều thời gian công sức.

Trước đây gặp bạn bè cả ngày được. Giờ chắc chỉ cần gặp 2,3 tiếng là đủ.
Trước đây đi chơi cả ngày được. Giờ chắc chỉ cần vài tiếng/1 ngày.
Vưn vưn và vưn vưn.

Đó là loại nhu cầu giảm.
Còn có loại nhu cầu tăng.

Nhu cầu được tôn trọng, nhu cầu được chấp nhận, nhu cầu về sự an toàn.
Biến thể (xấu nhưng thường thấy) của chúng là nhu cầu có nhiều vật chất. Nhu cầu có quyền hành.
Tất cả đều đem lại sự tôn trọng, sự xuýt xoa của đám đông.
Tiếc là sự tôn trọng mà vật chất và quyền hành đem lại, chỉ là bề nổi, còn sâu bên trong là sự thù ghét và ghen tị.
Ở đây đủ tỉnh thì dễ thấy điểm dừng.

Nhu cầu kiểm soát cũng tăng. Điều này nhiều khi xuất phát từ các nỗi sợ.
Trước đây con ngoan ngoãn nghe lời,
giờ nó có chính kiến riêng, quan điểm riêng, nó không thể nghe lời nữa. Nó làm theo ý nó.
Sợ con thất bại, sợ mất con, .. bố mẹ cố bám cái nhu cầu kiểm soát.
Mà không biết, rằng, sau 5 năm, 10 năm, con nó đi tới đâu rồi mà mình thì vẫn cứ khư khư sợi dây thừng đã mục.
Chưa kể, 5, 10 năm đó thay vì những buổi nói chuyện cười nói vui vẻ, là những cuộc tranh luận vô bổ và nặng nề.

Nhu cầu được hiểu, được thông cảm, được chấp nhận.
Biến thể là nhu cầu hội nhóm.
Nhưng hội nhóm chứa tiềm tàng nhiều bất cập đòi hỏi sự linh hoạt.
Bởi một hội, cũng như 1 cá thể, biến đổi theo thời gian.
Nên tỉnh táo để không phụ thuộc và đua theo hội nhóm, cũng là điều ok.

Liệt kê thì vô số kể, cái mình viết ra đây mang tính cá nhân, đúng cho mình mà thôi.
Mà viết tháu nên câu từ không chau chuốt. Muốn chau chuốt thì hứng nó chui đi đâu sạch.

Túm lại, tỉnh táo nhận biết các nhu cầu sâu thẳm (chứ không phải biến thể) của mình.
Linh hoạt để sử dụng mọi thứ mình có – thời gian, công sức, tiền bạc – để thoả mãn đúng độ những nhu cầu đó.

Bạn sẽ dần thấy, mọi thứ rộng rãi ra, thoáng đãng ra, có không gian ra, .
Và chữ fulfillment hiện diện nhiều lên.
Cho dù nhìn ra, mình chẳng có gì nhiều nhặn lắm hehe.

Và có một điểm rất quan trọng – chỉ khi có không gian, niềm vui thật sự mới hiện diện.
Nó nổi lên từ không gian, từ thinh không.
Nó thoả mãn một loạt các nhu cầu – nhu cầu được hiểu, được thông cảm, được chia sẻ.

Ah, đọc lại chữ kịp thời, lại nhớ đến chữ “Phải Thời” của Phật trong tập chuyện cổ Phật Giáo (4 tập).
Xá Lợi Phất là đệ tử lớn của Phật. Ông ấy hay hỏi Phật nên làm gì.
Mỗi khi ông ấy hỏi, Phật lại trả lời “Ông hãy làm cái ông thấy Phải Thời”.
Câu này chắc phải có trong hàng chục câu chuyện nho nhỏ.