Sáng đến chuẩn bị các thứ để trình bày trong demo hôm nay.
Cho tới hôm qua vẫn cảm thấy ngán ngẩm vì nhìn đâu cũng thấy có vấn đề, không đi tiếp được, hoặc muốn đi tiếp phải chấp nhận quá nhiều thứ.
Nhưng sáng nay lúc đến làm việc thì đỡ cảm giác đó hơn. Có lẽ vì chiều qua đã nói chuyện chi tiết với một cậu trong team.
Mình luôn đánh giá những cuộc nói chuyện với người xung quanh, có thể họ không hiểu kỹ phần của mình, nhưng khi nói chuyện mọi thứ như được tháo cởi một chút.
Ngồi mở computer ra sờ ra thấy đâu cũng đỏ chói một màu, cái hôm qua chạy thì hôm nay không chạy nữa. Có ai đó đã động đến các phần của mình.
Thường thì mình sẽ bực mình và mệt mỏi lắm.
Hôm nay mình kệ, ngồi ung dung xem lại tỉ mỉ vấn đề nằm ở đâu.
Trong thâm tâm có một sự bình tĩnh nào đó “nếu đây đúng là công việc mình cần làm, chỗ mình cần đứng, thì mọi thứ đều có lý, đều cần phải xảy ra như nó đang xảy ra”.
Giờ mọi thứ ổn, hy vọng vẫn ổn tiếp trong demo.
Trong demo mình mong mọi thứ chạy, không còn để khẳng định, show bản thân (trước đây thì có là như vậy),
Chỉ muốn có hoàn cảnh để cho cả team có một cái nhìn đúng nhất về hiện trạng.
Nên không cảm thấy áp lực vị kỷ, dù vẫn có sự nóng ruột muốn mọi thứ diễn ra xuôn sẻ.
Bài mình vừa đọc liên quan đúng đến cái đó, về một sự liên kết vô hình nào đó. Mình không luôn luôn có được cái tin tưởng này, nhưng nó đang dần dần hiện diện thường xuyên hơn.
Let us have discourse on the quality of love called bonding.
Bonding with one’s spiritual source of guidance is essential in order that one’s spiritual growth, healing, inner peace, soul evolution, faith, and trust in their inner knowing and intuition take place.
This bonding provides each person with a deep and positive experience, with the knowledge that they are always being guided to their highest and greatest good in their daily lives.
They know in this bonding with spirit that they can ask their divine self what is best and right for them and this enables them to receive the answers that are in their highest good.