Grand Canaria – 12.2017

Viết tí nhỉ.
Cho cái não nó thông thông ra một tí.

Vừa đọc bài làm cách nào để nâng cao tần số rung động.
Thấy trong đó có đề cập đến chuyện viết.
Tốt quá, đúng sở thích mà lại có ích nữa thì còn đòi hỏi gì?

Thể thao cũng tuyệt tốt luôn.
Mà sao mình lại không thích thể thao mới dở chứ.
Đúng hơn không thích bất cứ cái gì cứ phải làm hùng hục.

Mình đôi khi rơi vào tình trạng mông lung.
Thấy mọi thứ bình bình, không có gì phải quá lo, không muốn cái gì đặc biệt.
Công việc đã từng là focus một thời gian, giờ đây nó ở trạng thái không đòi hỏi nhiều chú tâm nữa.

Mình đang tìm một cái gì đó làm mình rất hứng thú.

Giờ có một kiểu nói chuyện với bạn chồng.
Cho phép nói về đủ các thứ mình mơ ước.
Người tham gia cho phép mình được mơ ước cùng, mà không gây ra áp lực rằng chúng phải được thực hiện.

Mới thấy, riêng cái chuyện nói ra, cho phép fantasie của mình hoạt động thoải mái,
nó đã đem lại cho mình khá nhiều trải nghiệm rồi.
Đến nỗi mình không còn rất mong mỏi được trải nghiệm trong đời thực nữa.

Có vẻ như, mình đã từng có trải nghiệm rất đẹp với cái gì đó.
Nên mình mơ có tiếp, cứ nghĩ nếu được làm cái đó là đủ để mình hạnh phúc.
Nhưng nhiều khi mình chỉ cần trải nghiệm lại 1 lần nữa, thậm chí chỉ trong suy nghĩ, là mình hết mơ.
Hết mơ có nghĩa đầu mình không còn bị đóng đinh vào cái đó thôi.

Kiểu một dàn hoa giấy chẳng hạn.
Mình thấy nó ở đâu đó, trong một kỳ nghỉ nào đó, giữa gió biển mát lộng.
Tinh thần thơ thới, nắng và hoa, mọi thứ tạo một ấn tượng rất sâu .
Thế là cái đầu mình đóng đinh vào giàn hoa giấy.
Mà giàn hoa giấy chỉ có ở xứ nóng.
Thế là đầu mình lại đóng đinh vào một mảnh vườn ở Việt Nam.
Mảnh vườn đó chắc chắn phải có vài cây dừa, vài cây cọ.
Ngôi nhà có 2 tầng, tầng trên có cái sân thượng rất rộng với một giàn hoa giấy.

Hahah, ước mơ đã từng đóng đinh trong đầu của tớ đoá.

Tìm mãi mới ra vài cái ảnh có giàn hoa giấy.
Nhà nào cũng một giàn hoa giấy, từng lọn hoa vươn ra ngoài đường mềm mại.
Chiều tà nên bên ngoài thấy rất đẹp và dễ chịu, mà vào ảnh thì hơi tối chút.
Mà chả hiểu sao không có ảnh nào của mình chụp mới lạ.
Chắc máy hết pin he he.
Đảo Grand Canaria – Tây Ban Nha 12.2017

Tenerife – 11.08

Hôm nay hai Anamit kéo nhau đi dạo núi ở vùng phía đông của hòn đảo – vốn là vùng nhiều cây xanh trù phú.

Trên hòn đảo này hệ thống đường xá và xe cộ rất tiện lợi. Hệ thống xe buýt tỏa khắp mọi nơi. Có điều duy nhất không dễ chịu khi đi xe buýt là nó hay dừng để đón khách, nên thường lâu hơn nửa đến 1 tiếng.

Bình thường người ta đi xe đến Cruz del Carmen rồi đi xuống mạn ven biển, thì hai Anamit vốn ngại đi xuống dốc sợ đau đầu gối, lại đi ngược trở lên, tức trèo từ mạn biển lên đỉnh núi phía Carmen. Trên dọc đường đi thấy toàn người đi ngược lại, mà thực ra cũng chỉ có lèo tèo 4 nhóm, mỗi nhóm 3-5 người.

Nghỉ tại nhà hàng ở giữa đường nửa tiếng, rồi đi tiếp. Chỗ này bắt đầu đi lạc. Đường đúng đi ngang vòng qua đồi, được lạc đi xuống rất dốc, có vẻ cho thổ dân. Khắp nơi có cứt dê, mùi thum thủm. Đi được hơn nửa tiếng rồi, sắp đến đáy thung lũng rồi mới quyết định dừng, quay lại. Đi xuống hay đi lên đoạn dốc này mệt hơn là đi đường chính thống, đôi chỗ dốc quá thấy chân bắt đầu run. Lên đến gần trên thấy may là không đi tiếp, vì trong thung lũng bắt đầu tối, và có vài hạt mưa. Tuy vậy cũng là trải nghiệm hay, khi nhìn sâu xuống thung lung thăm thẳm phía dưới.

Cảnh núi non ở đây khác với núi non ở châu Âu. Bên châu Âu có nhiều cây cao dọc đường đi, gần đỉnh có nhiều thông, còn ở đây phần lớn đường đi là đá lởm chởm. Cây thấp thấp sè sè, phần lớn là xương rồng. Bên châu Âu dân tình cũng thích đi dạo núi hơn, nên sẽ gặp nhiều người trên đường đi hơn. Núi ở đây cạnh biển, nên luôn có mây bao phủ trên đỉnh núi.

Như mọi lần leo núi, lúc mới đi bao giờ mình cũng ngại ngùng sợ hãi. Leo cầu thang mà còn thấy mỏi chân thở không ra hơi, huống gì leo hàng trăm mét.

Nhưng sau nhiều lần leo núi, cũng phần nào tin vào cái câu „cứ làm khắc được, cứ đi khắc đến, cứ leo sẽ tới“, thành ra cứ đi thôi.

Và lần này cũng vậy, cứ từng bước từng bước, và cũng vượt qua được 900 m độ cao chênh lệch.

Khi về bus ở khu trên cao không chạy nữa, phải vẫy tay đi nhờ xe. May được hai vợ chồng chở xe đến tận bến bus của Laguna, một thành phố to hơn ở chân núi. Đường đi ngoằn nghèo xuống dốc, mây bay tứ tán xung quanh.

Lần nào đi dạo núi về cũng cảm thấy vui âm ỉ. Kiểu vui của người đặt ra một mục đích gì đó và thực hiện được nó.

Và vẫn luôn cái ý nghĩ đó – ý nghĩ mình hay có gần đây, khi xương cốt thấy rệu rã theo tháng, chứ không phải theo năm – khéo đây là lần leo núi cuối cùng, heheh.

Đi chơi Úc (Australia) phần ba

Đến Sydney lúc đầu bọn tôi ngỡ lạc vào một thành phố nào đó ở Việt Nam hay đâu đó quanh châu Á ! Xung quanh chỗ bọn tôi ở vô vàn quán xá đủ các nước Tầu, Nhật, Hàn, Thái, Việt, vv. quán này nối tiếp quán kia chạy dài cả phố. Trên đường người đi lại có đến 80% là có vẻ mặt của người Á. Sau mới biết là khách sạn rơi đúng chỗ ở gần khu China Town 🙂

Không hẹn mà nên bọn tôi thời gian ở Sydney đã thử đủ các loại món ăn của châu Á. Anh Tí đi đến đâu có quán “Bánh mỳ Việt Nam” là thử ngay. Chị Tủm thì thích Sushi. Bố mẹ thì vẫn thích các món Việt Nam có nước như phở, hủ tiếu. Ngoài ra ở đây còn có đủ các loại chè ngọt giống như trong chợ lớn Sài gòn. Bạn có thể mua nhiều loại khác nhau rồi trộn thành chè thập cẩm.
Trước khi sang Úc cả nhà đã quyết định ăn “kiêng”,  không ăn nhiều đồ ngọt cho người đỡ cảm thấy lệt bệt. Anh cu Tí đã thực hiện ở nhà được hơn một tuần. Cuối cùng sang Úc trước sự cám dỗ của hàng quán liên miên cả nhà đã “cười tươi” đầu hàng, quyết định cho thả phanh. Mỗi lần sau khi ăn uống no nê hai vợ chồng lại nhìn nhau nửa cười nửa mếu “May mình chỉ ở đây 1 tuần chứ không thì …”

Phố xá đông nghịt xe cộ, người và nhà cao tầng ở Sydney không quyến rũ bọn tôi lắm. Ngược lại khu vườn thảo cầm viên (Botanic Garden) quả thật là có một không hai. Những cây đa thân to xù xì cùng những chú chim nhiều màu sắc sẽ để lại trong tôi một cảm giác về nước Úc xa xôi với thiên nhiên đẹp đẽ.

Lọ mọ quanh chỗ ở bọn tôi tìm đến một công viên mang tên Chinese Garden of Friendship. Công viên này được những người gốc Trung Quốc sống ở Sydney tạo dựng lên. Nó không to lớn nhưng làm rất kỹ lưỡng và đẹp, có sông, có núi, có hồ, có thác cùng chim muông, cá, rùa và cả kỳ đà trong một khuyên viên hoàn toàn tự nhiên cho bạn đi dạo. Vào đây tự nhiên cảm thấy thật dễ chịu, như đi trong một đất nước thu nhỏ. Người Trung Quốc đi đâu chắc cũng nhớ về quê hương, tôi hoàn toàn có thể hiểu được nếu họ đến đây và cảm thấy như đang về quê hương mình. Thật đáng nể phục.

Trước khi đi Sydney chị tôi đã dặn thế nào cũng phải đi Bondi Beach ! Quả đúng không sai. Quanh Sydney có vài bờ biển bạn có thể đến chơi và bọn tôi cũng lê la đến đó, xong phải nói Bondi Beach quả thật là đặc biệt. Bãi biển này bãi cát trắng mênh mông, nước trong với một màu xanh như ngọc mà chị Tủm cảm thán là “Tủm chưa thấy biển ở đâu có màu xanh đẹp thế! Nếu đến Úc đi nghỉ Tủm lại thích đến đây”. Bãi biển này theo mọi người nói về mùa hè có đến cả nghìn người hàng ngày đến tắm và chơi lướt sóng.
Mặc dù quên không mang theo quần áo bơi, hai chị em sau một hồi chơi trên bãi cát vẫn quyết đinh nhảy xuống bơi. Biển ở Sydney về mùa đông chắc nhiệt độ trên bờ khoảng 15°C, nhưng ở dưới nước có khi lại ấm hơn.
Hai vợ chồng không đủ dũng cảm nhảy xuống nước nên quyết đinh đi một vòng quanh dọc bờ biển. Đi về phía bắc bờ biển cao dần lên. Sát biển có những bãi hoàn toàn là những tảng đá thật to. Ra ngồi ở đây bạn gần như hòa mình vào biển cả, sóng nước miên man xô vào bãi đá tạo thành bọt trắng xóa, rồi lại rút ra xa để trở lại còn lớn hơn mạnh hơn, ầm ầm ào ào hết đợt này đến đợt khác.
Càng đi lên cao bạn càng có một tầm nhìn bao quát hơn, càng thấy bãi biển này thật đẹp. Lên đến đỉnh đồi nhìn ra xa gần như biển, trời và đất hòa làm một, nhìn kỹ trên ảnh chỉ thấy phân chia nhau qua ba vạch. Bố vừa chụp ảnh vừa bảo mẹ lại có bộ ảnh để đời rồi 🙂

Quay lại Melbourne bọn tôi lại được bà chị đưa lên núi Skyhigh. Đứng đây nhìn về trung tâm thành phố thấy nhà cao tầng như những miếng logo đồ chơi của các bạn trẻ con. Tiếc là trời mưa nên bọn tôi chỉ đi trên xe thăm quan rừng núi ở đây, tuy vậy cũng đã đủ thấy thiên nhiên ở đây tuyệt đẹp. Không phải ngẫu nhiên Melbourne lại được chọn là thành phố đáng sống nhất thế giới cả mấy năm gần đây !

Bọn trẻ con làm quen với nhau rất nhanh, chúng đã có thể trao đổi với nhau bằng cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh. Trong nhà luôn luôn tràn ngập tiếng ý ới cười đùa của một anh giọng vịt đực luôn bị các chị trêu và làm trò. Bà chị tôi tối tối lại ra tay tạo được các món ăn vừa ngon lành hấp dẫn mà vẫn đầy đủ Vitamin 🙂 Cám ơn bác Tony đã không quản ngại đưa cả hội đi chơi khắp nơi. Cám ơn Zoe đã cho cu Tí biết thế nào là đánh Tennis, cho chị Tủm nhiều giây phút vui đùa. Cám ơn cả nhà vì lòng hiếu khách. Hẹn gặp lại cả nhà một ngày gần đây.

 

Đi chơi Úc (Australia) phần hai

Biển dù ở đâu cũng có một vẻ đẹp thật quyến rũ. Biển Úc có một vẻ đẹp rất riêng khác với những nơi mà bọn tôi đã từng qua.

Lần đầu tiên đến biển ở gần Lorne (gần Melbourne) bác T. dẫn bọn tôi đến một eo biển là nơi thường tổ chức các cuộc đua của hội lươt sóng (surf). Tuy là mùa đông (khoảng 10-15 độ) mà vẫn nhiều tay đua đến đây để thử sức.


Bãi biển nằm sâu dưới một chân núi. Xa một chút có thể thấy một hốc núi bị sóng đánh sâu lõm vào chân núi thành từng tầng vàng hoe đến nâu đỏ, phần trên nhô hẳn ra ngoài biển với một lớp cỏ xanh tươi trên bề mặt.
Cùng với tiếng sóng biển ầm ầm trông xa vừa như đầu một con sư tử đang ngoắc mồm rống lên giữ địa phận, lại cũng giống nét cong của nàng tiên cá đang mơ màng ngồi bên bờ biển … chà chà tùy khả năng tưởng tượng của từng người …
Sóng đánh liên tục từng đợt từng đợt, xô vào bờ thành bọt trắng xóa. Biển ở đây có một màu xanh thật đậm. Lũ trẻ con đã bị biển cuốn hút. Vừa mới ra khỏi xe chúng đã chạy ùa xuống bãi cát sâu tận bên dưới, rồi không kể nước lạnh xắn quần nhảy chân sáo hò nhau chạy mỗi đợt sóng vào bờ, vừa cười đùa vừa đố nhau lộn cây chuối đuổi theo sóng.


Mẹ tôi đã nhiều tuổi, bà không thể trèo lên trèo xuống dễ dàng như bọn trẻ con. Bà đứng bên trên vừa ngắm biển vừa nhìn bọn trẻ con đùa nghịch, thoáng một ánh cười trong mắt. Bà bảo bà rất thích những đợt sóng bạc đầu này, nhìn mãi không thấy chán. Tiếng sóng rì rầm khác gì một bản nhạc vô tận vừa an bình, vừa nhẹ nhõm.

Đến Lorne các bạn lại được cả ngày chơi bên bờ biển nhặt vỏ sò, vỏ ốc. Được chiêm ngưỡng các bạn cá đuối tròn to cả mét khi đi trên cầu nhô ra biển. Đúng là một Sea life thiên nhiên. Tôi có cảm giác ở đây người và vật sống gần nhau hơn, cũng có lẽ do nơi này đất đai rộng rãi, con người chưa xâm chiếm hết môi trường sống của sinh vật.

Hôm sau bọn tôi đi xe dọc theo đường biển Great Ocean Road. Do địa hình đất đai ở đây nhiều đồi sát biển nên các con đường tương đối ngoằn ngèo, chạy sát theo dọc bờ biển có cảm giác vô tận. Cu Tí sau một hồi ngoặt đi ngoặt lại phía đuôi xe đưa ra câu cảm thán “ở Úc hình như không có đường thẳng !” thế rồi anh lăn quay ra ngủ trên lòng mẹ.

Sau đó bọn tôi bay đến Cairns, vùng biển phía bắc Úc thuộc bang Queensland. Bay gần 4 tiếng từ Melbourne để đến Cairns, mới biết Úc rộng cỡ nào. Với thời gian bay như vậy ở châu Âu bạn đã đi qua được cả chục nước từ bắc đến nam. Vì thời tiết khí hậu ở đây nóng quanh năm, nên đến đây bạn có thể tắm biển bất cứ thời gian nào.


Bọn tôi nghỉ ở một bãi biển cách Cairns 20 km. Để tiện cho việc di chuyển tôi quyết đinh thuê xe tự lái. Quyết định này nghĩ lại đã cho bọn tôi cơ hội thăm thú được nhiều nơi đặc biệt ở đây mà nếu không có xe bạn khó có cơ hội đến thăm. Chỉ có một điều ở Úc đi bên trái ngược lại với phần lớn các nước trên thế giới, do vậy bạn phải rất cận thẩn lúc đầu. Nhờ có cái dẫn đường (Navi) mượn của chị tôi và sự tận tụy giúp đỡ của cô con gái, cùng sự động viên của bạn vợ và cậu con trai (“bố ! Bố lại đi nhầm sang bên phải rồi”) chúng tôi đã có những ngày thú vị ở Cairns.

Bãi biển ở Cairns cũng nhiều sóng, nhưng vừa phải. Ban có thể vừa bơi vừa nhẩy sóng. Đến nơi đúng vào dịp trăng rằm, bờ biển với rặng cây dừa đung đưa cùng với tiếng sóng rì rào gây cảm giác thật dễ chịu như đi về một vùng sông nước nào đó ở Nam bộ. Ánh trăng trải dài trên biển mênh mông thành một dải ngân hà vô vàn các vì sao lấp lánh thay đổi liên miên như một trò chơi đuổi bắt không ngừng.

Qua bác chủ nhà nghỉ bọn tôi đặt một Tour đi lặn thăm bãi san hô ngoài biển (Great Barrier Reef). Để ra được đến nơi mất gần 90 phút đi tầu thủy nhồi lên nhồi xuống, may nhà tôi không ai bi say sóng nhiều nên cũng không có vấn đề gì. Ở đây bạn có thể bơi lặn cả ngày cùng cả biển và ngắm nhìn san hô không biết chán.
Các bạn cá biển màu sắc thật đẹp, rõ ràng xanh biếc, vàng tươi, hồng thắm, vv. khác hẳn các bạn cá sông, bơi qua bơi lại như một cuộc thi sắc đẹp mà không ai hơn kém ai. Thỉnh thoảng lại có cả các bạn cá to gần bằng người bơi qua bơi lại, thậm chí còn để cho các bạn tourist vuốt ve như các bạn thú nuôi trong nhà.
Rặng san hô bên dưới cũng đẹp không kém, màu sắc tươi tắn, lung lay trong nước biển trông không khác gì những rặng cây đung đưa trước gió.

Gần Cairns do địa hình đồi núi còn có rất nhiều thác nước đẹp. Bọn tôi lần mò đến một thác nước đổ xuống một hồ nước nhỏ tuyệt đẹp. Ở đây bạn có thể vừa bơi vừa ngắm thác chảy và ngồi trên những tảng đá to giữa hồ tạo dáng như những nàng tiên cá 🙂

Kuranda với thác nước Barron Falls cũng là một nơi bạn có thể đến thăm ở Cairns. Nó nằm khá cao trên đỉnh núi. Thác nước về mùa hè chắc sẽ đẹp hơn nhiều lúc bọn tôi đến thăm. Tuy vậy từ trên cao nhìn xuống bạn cũng đã có thể thấy được sự hùng vĩ của nó. Cây cối ở đây cũng là cây cối của miền nhiệt đới. Bạn có cảm giác như đi trong rừng Cúc Phương, chỉ có cái không có nhiều rắn rết như ở Viêt Nam thôi.


Kuranda với cái chợ nhiều đồ vật lạ cũng cho bạn đi cả ngày không hết. Bọn tôi mua được một quả đủ đủ của dân bản xứ ở đây chỉ với 2 AUD, vừa to lại ăn ngon như chưa từng thấy quả nào ngon hơn.

Lời có cánh thứ 12

Tiếng Anh (Úc):
“When life gives you lemons. Buy sugar. Make it to lemonade !”

Tiếng Đức:
“Wenn das Leben Dir Zitronen gibt, dann kauf Zucker und mach Limonade drauß !”

Tiếng Việt:
“Nếu bạn trong đời nhận được quả chanh, hãy mua thêm đường để làm nước chanh !”

Đi chơi ở Cairns một thành phố phía bắc Úc, nơi đây quanh năm nóng như Sài gòn ở Việt nam, tôi đọc thấy câu thành ngữ này trong nhà nghỉ, trên lối đi ra biển.

Câu châm ngôn này từ đâu ra và có ý nghĩa gì ? Ở Úc, nhất là vùng phía bắc khí hậu rất phù hợp cho các loại quả như chanh, cam, quít, bưởi, vv đều cùng họ Citrus.

Tôi ngờ rằng ngày xưa khi trồng các giống cây này, người nông dân chỉ cố gắng trồng các loại cây mang lại quả ngọt như cam, quít, chứ không muốn cây cho ra quả vừa đắng vừa chua chư chanh.
Thế rồi như một sự sắp đặt của tạo hóa, cây chanh vẫn ra đời và có chỗ đứng của nó, nếu không nói là một chỗ đứng vững chắc. Chanh được dùng trong các món ăn, trong nước chấm, trong các bài thuốc chống ho, chống sốt. Thế đấy từ vị thế của một loại quả không được mong đợi, chanh đã trở thành hương vị được sử dụng nhiều nhất và không thể thiếu trong đời sống.

Hồi còn bé đi học trời nắng chang chang, lúc về nhà được mẹ pha cho một cốc chanh đường uống vào mệt mỏi tiêu tan hết. Có lẽ bởi vậy về sau tôi lại thích những quả có vị chua như táo (nhỏ của Việt nam), sấu hay mận.

Chanh, cũng như ớt hay tất cả các quả có vị cay, chua, đắng khác đều có tác dụng như gia vị không thể thiếu trong các món ăn. Nó là những điểm chấm phá làm nên sự đa dạng không nhàm chán.

Và cũng vậy người Úc chấp nhận quả chanh và làm thành thứ nước uống được ưa chuộng nhiều nơi trên thế giới. Con người khi đã chấp nhận cái gì như một phần của mình, họ có thể cải biến và làm nên được nhiều điều kỳ diệu lại chính từ những cái ban đầu cho là yếu kém, không hợp lý này. Suy cho cùng không có gì là tốt, cũng chẳng có gì là xấu, nó chỉ là cách ta nhìn nhận đánh giá chủ quan mà thôi.

Thấy bố đọc câu châm ngôn tiếng Anh này theo kiểu giọng Đức hai bạn Tủm Tí xúm lại vừa cười, vừa đu lên người bố vừa trêu. Đúng bố mẹ dâu có được học tiếng Anh cơ bản như các bạn từ nhỏ.
Phần lớn là tự học sau này, làm việc lại nói chuyện với các bạn không phải là người nói tiếng Anh gốc (Ấn Độ, Singapor, etc.), do vậy nên không thể nói chuẩn được.

Nhưng nếu xét như tiếng Việt chẳng hạn, người Bắc, người Nam hay người Trung nói cũng có giống nhau đâu. Không thế nói giọng nào là chuẩn Việt được. Vậy nên đúng như câu châm ngôn này, mình làm cái tốt nhất mình có thể làm được trong điều kiện của mình thôi. Tí cứ không hiểu tại sao bố phát âm tiếng Anh sai như vậy mà các bạn Úc vẫn hiểu đúng ý bố 🙂 Anh không để ý đấy thôi, bố còn dùng cả chân tay thao tác liên tục, lẫn mồm miệng và mặt mũi nhăn nhó thể hiện nên các bạn ấy có không hiểu tiếng cũng phải hiểu bố muốn nói gì. Phải không các bạn ?