Trống rỗng

Hôm qua vừa tạm biệt 1 đồng nghiệp lâu năm.
17 năm, mình luôn ngồi cạnh cậu ấy.
Có những khó chịu nhất định về tính cách thói quen.
Nhưng cậu ấy là người ta có thể tin tưởng.
Làm tốt như có thể việc được giao. Có khả năng, cả trong kỹ thuật lẫn trong giao tiếp.
Quân tử, không giành công, không nói hai lưỡi.

Giờ cậu ấy chuyển chỗ khác.
Cậu ấy rủ mình đi ăn trưa nói chuyện chia tay.
Mình mới biết, cậu ấy liệt mình vào dạng bạn quý.
Thấy cảm động.
Không phải dạng thân, nhưng chỉ cần được coi là người cậu ấy có thể tin tưởng, là quý rồi.

Hôm nay là ngày làm việc cuối trước khi nghỉ 3,5 tuần.
Thu xếp làm xong những việc cuối cùng.
Người trống rỗng.

Vũ trụ và bọ chét

Túm lại đang trong tình trạng hơi giống Burn-out.

Trong trạng thái căng thẳng, hoặc người ta ca cẩm.
Đổ lỗi cho hoàn cảnh, người khác – là chuyện 90% người sẽ làm, không có gì đáng nói.
10% còn lại, đỡ hơn, nhưng vẫn là ca cẩm, ma nào nó thèm nghe, chả ai quan tâm.

Vậy thôi, ta sẽ chọn hô khẩu hiệu tí.

Mình tự hỏi tình trạng này sẽ kéo dài bao lâu.
Phải tính đến trường hợp nó kéo dài thêm 1,5 năm nữa.
Mà sức mình liệu sẽ còn giữ như hiện tại, hay sẽ đi xuống.
Đến 70% khả năng là sẽ đi xuống

Đó đó, cái sự “bám víu” hiện ra nhé.
Bám víu những cái gì vẫn còn ổn trong hiện tại.
Nhưng lại ghét cái sự bất như ý.

Mà vũ tụ này định làm cái gì nhỉ.
Hình như định giũ cho một hội nào đó (trong đó có mình) phải buông hết mọi sự bấu víu.

Bạn thử tưởng tượng xem, bạn như 1 con bọ chét bám lấy 1 cái thảm cũ.
Thảm cũ và bẩn lắm rồi, nhưng dù sao nó cũng khá thoải mái với một con bọ tét.
Và vũ tụ đang giũ nó, giũ ghê lắm.
Con bọ tét giận lắm, bám hết sức bình sinh.
Vũ tụ mỏi tay nghỉ 2 phút.
Con bọ tét thấy êm êm, mừng quá, quay sang nói với con bọ tét bên cạnh – mình thậc là giỏi.
Haha, vũ tụ lại giũ tiếp.

Burnout

Hôm qua nói chuyện với bạn chồng, bạn chồng bảo mình có hiện tượng Burnout.
Có lẽ vậy, liên tục từ tháng 9 năm trước tới nay luôn trong trạng thái bị ép về thời gian.
Có 1,2 tuần hoặc nghỉ, hoặc nhẹ nhẹ ở giữa. Nghỉ thân, nhưng tâm vẫn không nghỉ.

Mà ai ép? Mình tự ép !!!
Vì sao tự ép. Vì cuống, vì sợ.

Khi đã biết hết đường đi nước bước, bạn sẽ biết chỗ nào cần đi nhanh, chỗ nào đi chậm.
Nhiều việc nhưng cảm thấy vẫn ổn.
Khi chưa biết cái trước mặt đầu cua tai nheo nó thế nào, cứ thúc mình đi chúi về phía trước, chỉ để chắc chắn vẫn có đường đi.
1,2 tháng không sao. Nhiều tháng sẽ thành vấn đề.

Giờ khi một phần đã ở đoạn hoàn thành, bỗng thấy trống trơn và thấy mọi thứ nó vô nghĩa.

Tóm lại vẫn là cuống.
Tính này mình có từ xưa.
Hồi còn trẻ, mỗi lần phải present một cái gì đó trước vài người, sợ mất ăn mất ngủ hàng 2 tuần trước đó.
Làm nhiều thì quen, bớt sợ, bớt tự ép mình phải tốt hơn cái mình đang có.

Có lẽ vẫn là cảm giác sợ bị đánh giá thấp, muốn được đánh giá cao.
Chứ mình làm thiệt mà, làm chăm chỉ xốc vác, thì có lý do gì để phải ép mình thêm?

Muốn được người ngoài đánh giá, đó vẫn là cái chìa khoá.
Ai cũng có một lãnh vực, dù chỉ xíu xíu nào đó, muốn được đánh giá.
Trừ khi họ không còn bám víu vào cái “Tôi”, nhể hehe.

Cái “tôi”,… để tẹo viết tiếp.

Trung bình cộng

Bạn là trung bình cộng của 5 người quanh bạn.
Vậy là trung bình cộng của bạn chồng, bạn con trai, mẹ mình, bạn Uschi chỗ làm, và facebook.

Facebook cũng là một nhân cách.
Mình thật may khi ở đây mình khá thoải mái, không bị màu mè hay giữ ý.
Vào phần lớn là thấy vui, đem lại nhiều ích lợi.
Mặt bằng của người dùng giờ ngày càng cao.

Mình ủn bạn (unfriend) một cách khá dễ dàng.
Chỉ cần nhận thấy tút của mình gây sự khó chịu bực bội cho ai đó, là mình ủn họ ngay.
Vừa tốt cho họ, vừa tốt cho mình.
Giống như, nhà mình thì mình phải giữ cho nó ổn, nó comfort cho mình.
Nó có thể hơi tối quá hay hơi sáng quá cho người khác, có thể hơi ẩm ướt hay quá khô hong, nhưng luôn đúng độ mà mình cần.
Để mình thích vào, thích viết, thích tương tác.

Và mọi người bạn mình phần lớn cũng đã nhận ra, bạn trên fb không đồng nghĩa bạn ngoài đời.

Bạn chồng và bạn con trai, nói chung được là trung bình cộng của họ, quá chuẩn.
Mẹ mình, thuộc về một thế hệ khác, là nguồn để mình hiểu bản thân, để hiểu và thông cảm với lớp người lớn tuổi.
Và để chuẩn bị cho 1-2 chục năm tới của bản thân.
Uschi sau một thời gian chống chếnh, giờ cũng khá thăng bằng, biết tập trung năng lượng của mình vào đâu.
Giờ hai đứa tàng tàng ngang nhau. Vẫn nói chuyện nhiều, nhưng cười phe phé nhiều hơn.

Trung bình cộng heheh.

Viết xong mới nhớ tới Mina. Thực ra Mina phải đứng thứ 4.
Authentic, spontant, độc lập, hiền và kiên nhẫn với người nhà, ưu ái bố Sờn, miếng ăn trên hết.

Khoe

Vừa bước ra khỏi cửa toà nhà chỗ làm đã nghe thấy bà gọi điện.
Khoảng giờ này là hợp với bà nhất, lúc cụ chuẩn bị đánh răng rồi đi ngủ.

Bà bảo hôm qua Tí gọi điện cho bà, Tí khoe đang học viết tiếng Trung Quốc.
Chả hiểu tiếng Việt của ông ấy thế nào, nhưng nghe chừng bà cũng hiểu hết những gì ông ấy khoe hehe.

Thực ra Tí không phải dạng nhiều lời.
Nhưng ông ấy biết mọi thông tin mà ông ấy đưa ra, kể cả “khoe”, đều sẽ làm hai bà vui.
Chỉ cần có giọng ông ấy ở bên đầu dây kia. Nên ông ấy nói tùm lum, không quan tâm quá đến nội dung.
Nói trên trời dưới bể, chỉ để có cái nói trong vòng 3-5 phút, đủ để bà cảm nhận sự hiện diện, sự quan tâm.

Tí hỏi “Bà nói chuyện với Tí và với mẹ, nói với ai vui hơn”.
Bà bảo nói với mẹ cũng vui, với Tí cũng vui. Với mỗi người lại vui một kiểu.
Chắc tại hôm trước mẹ có nói với Tí, chắc bà nói chuyện với Tí sẽ vui hơn nhiều nói chuyện với mẹ.
Vì mẹ thì chỉ có hỏi han dặn dò, lắm lúc còn thấp thoáng giọng “lên lớp”.

Hehe, thấy vui, và cảm thấy được chia sẻ.
Mỗi khi bà không gọi được cho mẹ, thì lại gọi cho Tí.
Cái lo lắng chia đôi, còn niềm vui nhân đôi, hay nhân 3?
Hợp lý, nhỉ.

Giờ tình hình công ty, tình hình bên ngoài hơi lộn xộn.
Thỉnh thoảng thủ vài cái kẹo trong túi, đi một vòng giúi cái kẹo bé tí cho mấy cô đồng nghiệp trẻ, cười ngoác miệng nhìn họ vài giây.
Chả để làm gì, chỉ để làm mềm đi xíu cái trầm nặng có vẻ không giảm trong không khí quanh đây.