Dòng đời – Ghen tỵ

Ghen tỵ là thứ cảm xúc thỉnh thoảng tôi có, là thứ cảm xúc tôi biết nó chỉ gây rối cho mình chứ không đem lại gì hay ho.

Thứ cảm xúc này không xa lạ với tôi. Có điều hình như khi còn trẻ tôi ít có cảm xúc này, mà lại có một thứ cảm xúc khác, hơi giống tự ti.

Lớn dần, có cuộc sống riêng, có gia đình con cái, công việc ổn định, cảm xúc tự ti mất dần, thay vào đó là tự kiêu, thích khoe khoang và ghen tỵ. Không biết người khác có vậy không, ở tôi những tính này nổi trội bắt đầu từ tuổi 40. Mọi cảm xúc bắt nguồn từ sự so sánh mình và người.

Khi nhận biết ra chúng rõ ràng, thấy buồn cho kiếp người, có cảm giác như đạo đức con người đi xuống chứ không phải đi lên. Và tôi thấy mọi thứ vô nghĩa, có vẻ như cuộc sống càng ok thì người ta lại càng lắm tính xấu.

Rồi tôi quen với chúng, chấp nhận chúng ở bản thân. Rồi đến một moment mỗi khi chúng nổi lên, tôi nhận biết chúng rõ ràng như nhìn thấy cá nhảy lên khỏi mặt nước. Tôi kệ chúng, biết đó là cảm xúc đến rồi đi, dừng ngay mọi suy nghĩ tiếp theo, thứ suy nghĩ không hay ho gì, kiểu như „chắc gì đã hay, đời còn dài,….“.

Khi ý thức không để có cái cảm xúc đó manipulate mình, mọi suy nghĩ sẽ không còn, nhưng có một cảm giác nằng nặng ở ngực. Cảm giác này sẽ còn lưu lại một lúc, rồi đi.

50 tuổi vẫn là tuổi có thể chuyển hóa, và có thể chuyển hóa mạnh mẽ. Lúc đó bạn không còn vương vấn nhiều chuyện. Bạn ít sợ. Bạn không phải sống với vỏ bọc nữa, bạn sống với con người thật của bạn hơn, và mất ít năng lượng chăm chút cho cái vỏ bọc của bạn hơn.

Heheh, càng ngày càng thấy mình viết như kể lể. Thôi kệ nó vậy, đôi khi người ta phải cân đối giữa thời gian, niềm vui, và mong muốn.

Tôi không thể chặn dòng sông cảm xúc lại để mà gạn thật trong nước rồi mới soi bóng mình. Tôi muốn soi bóng mình, capture một hình ảnh của mình, của trời đất, trên dòng sông đang chảy. Hình có nhòe, có rung rinh, có tối,… thì vẫn là một moment của tôi giữa vạn vật. Ah, và tôi thấy đạo đức con người không đi xuống. 

Werner Heisenberg – Thuyết tương tác mờ

Werner Heisenberg – Thuyết tương tác mờ (Unschärferelation – uncertainty principle)

Lời người dịch/tóm tắt : tôi không phải là nhà vật lý, các khái niệm liên quan đến vật lý phần lớn là xa lạ với tôi. Tuy nhiên nội dung chính của bộ phim lại rất gần gũi với tôi về mặt tinh thần , nên tôi muốn dịch ra những điều tôi thấy tâm đắc. Những ai quan tâm đến Vật lý nên tìm đọc những nguồn chính xác hơn. Tôi cũng lược bớt một số đoạn, để bài liền mạch và đỡ loãng.

Heisenberg Uncertainty Principle

Tất cả chúng ta đều nghĩ rằng thế giới xung quanh không liên quan gì đến chúng ta, tảng đá là tảng đá, cây là cây, và tính chất của chúng có thể được mô tả và đo đạc một cách khách quan. Nhưng mọi thứ không phải luôn luôn là như vậy. Nhà vật lý trẻ 23 tuổi Werner Heisenberg đã nhận ra điều đó vào năm 1925. Anh đã chỉ ra rằng, trong thế giới của các hạt cực nhỏ, thế giới của atom và electron, sự thật (reality) không được tạo nên bởi các vật cố định. Anh thấy rằng, các hạt cực nhỏ, khi chúng ta không quan sát, chúng sẽ tồn tại trong một dạng bồng bềnh không xác định. Werner Heisenberg tìm cách tính quỹ đạo của các electron quanh nhân của atom, nhưng cuối cùng anh nhận ra, không có cái gọi là quỹ đạo của electron, cái quỹ đạo đó chỉ xuất hiện khi chúng ta quan sát nó.

Khi quay trở về trường đại học Göttingen, Werner Heisenberg cùng với thầy của anh tìm cách giải thích ý nghĩa của các công thức toán học. Sự thật (Reality) là một tập hợp vô tận của những sự việc có thể xảy ra, và cái khả năng có thể xảy ra (Wahrscheinlichkeit der Realisierung) của những sự việc đó là có thể tính được.

Heisenberg đã sử dụng khái niệm potenziality. Người ta chỉ có thể nói về khả năng xảy ra của những kết quả đo đạc với các hạt vật chất, nhưng chúng ta không thể khẳng định là những hạt cực nhỏ đó tồn tại thực sự trong một dạng nào đó như chúng ta vẫn hay tưởng…. “.

Vậy khám phá đó có một vai trò nào đó trong cuộc sống của ta không ? „ Điều này rất khó giải thích… nhưng ta có thể lấy một ví dụ: Một cái đập cánh của con bướm có thể tạo nên một trận núi lửa….Không phải vì cái đập cánh có sức tạo nên núi lửa, mà vì cái đập cánh đó tạo nên một chuỗi các phản ứng, và cuối cùng có thể dẫn đến những thay đổi lớn lao khác… “

Không chỉ cánh bướm đập, mà mọi thứ ta làm, hoặc ta không làm, dù rất nhỏ, đều có thể gây nên chuối phản ứng tương tự, và cuối cùng là tạo ra những ảnh hưởng lớn trên thế giới.

Phát hiện của Heisenberg trở thành đề tài nóng hổi trong giới các nhà vật lý học… Einstein không tin tưởng lắm vào thuyết đó và đã tranh luận rất lâu với thày của Heisenberg nhưng ông ấy không tìm ra lỗi trong lý thuyết của Heisenberg.

Mặt Trăng có tồn tại hay không nếu ta không nhìn vào nó – Einstein hỏi. Chẳng phải là chính Heisenberg đã nói quỹ đạo của electron chỉ có khi ta quan sát nó hay sao?

Heisenberg bằng linh tính hiểu rằng ông ấy đang trên con đường đúng. Kể cả khi ông ấy chưa nhìn thấy rõ ràng cụ thể con đường mình đi.

Không lâu sau đó nhà vật lý người áo Erwin Schrödinger đã đưa ra một lý thuyết làm giới vật lý ngạc nhiên: ông ấy đưa ra một hướng tiếp cận khác để mô tả hoạt động của atom. Schrödinger coi nguyên tử như một hệ thống rung, tương tự như rung động của dây đàn. Ông đưa ra một công thức toán học mô tả hoạt động của atom theo mô hình đó. Người ta nhanh chóng nhận thấy công thức của Schrödinger tương đương với công thức của Heisenberg. Có nghĩa công thức này dẫn đến công thức kia bằng những biến đổi toán học.

Công thức của Heisenberg trong quantumphyisc năm 1925 và công thức của Schrödinger trong vật lý sóng năm 1926 đều giải thích một cách rất có lý những quan sát trong thực tế theo cách của nó, chẳng hạn về spectrum (quang phổ) của ánh sáng (light) phát ra từ atom.

Thày của Heisenberg (Niels Bohr) cho rằng thuyết sóng và thuyết hạt có thể tồn tại ngang hàng song song bên cạnh nhau. Chúng có vẻ như loại trừ lẫn nhau, tuy vậy chỉ khi hai thuyết đó cùng hợp lại người ta mới có một lý giải trọn vẹn quá trình xảy ra với Atom. Đó cũng là ý tưởng của Bohr : complementarity principle (quy tắc bù đắp)

Heisenberg không hoàn toàn hài lòng và ông ngày đêm nghiên cứ tìm một hướng mới để lý giải hoạt động của atom.

Qua những quan sát có được trong Nebelkammer (Cloud Chamber) Heisenberg thấy rằng câu hỏi nên được đặt ra là không phải là câu hỏi “electron quay theo quỹ đạo gì quanh hạt nhân của atom”, mà phải là câu hỏi: liệu người ta có thể mô tả một hoàn cảnh nào đó, trong đó một electron , nằm ở một vị trí nào đó với một sự không chính xác nào đó, và với một tốc độ tương đối chính xác nào đó. 

Một tính toán ngắn đã cho phép người ta khẳng định rằng người ta có thể mô tả được hoàn cảnh đó bằng các công thức toán học .

Thuyết Tương tác mờ của Heisenberg khẳng định rằng  người ta không thể cùng lúc xác định chính xác vị trí (place) của một vật và chính xác tốc độ chuyển động lớn nhất của nó (pulse).“

Như vậy sự xác định (predictability) của thế giới là giới hạn. Sự ngẫu nhiên có một vị trí nào đó trong các kết luận khoa học. (Người dịch: Trước đây người ta tin rằng cả thế giới này có thể được mô tả bằng các công thức toán học. Giờ đây họ chấp nhận rằng có sự ngẫu nhiên trong mọi thứ xảy ra trên thế giới.)

Kể cả cái lý thuyết nhân quả cũng không còn là lý thuyết tổng hợp có thể áp dụng cho mọi thứ. Einstein đã không thể chấp nhận cái triết học suy ra từ thuyết này. “Chúa không chơi xúc xắc” – ông ấy bảo. Nhưng ông ấy không tìm ra được một sai sót nào trong lý thuyết mới của Heisenberg.

31 tuổi Heisenberg được giải Nobel vật lý…

Bài liên quan:

Trường Gymnasium Werber Heisenberg

Hám danh

thực ra tôi thích đặt một cái tên khác, bàng bạc hơn, trung dung hơn, chẳng hạn „trải nghiệm tuổi 50“. Nghe sẽ hơi boring, chắc sẽ ít người tò mò vào xem.

Tôi nhận thấy, từ vựng của bạn liên quan rất nhiều đến trải nghiệm của bạn.

Khi tôi trẻ hơn chút, cũng mới cách đây vài năm, tôi nhìn thấy nhiều người hám danh lắm. Người ta xông xáo hoạt động xã hội, tôi gán cho cái từ hám danh. Người ta nhiệt tình tham gia đảng này phái nọ, tôi thấy họ hám danh.

Tới một tuổi nào đó, khi bản thân tôi cũng có mong muốn đóng góp chung tay cho xã hội hài hòa và trong sáng hơn, bỗng tôi thấy tôn trọng các hoạt động đó của mọi người. Bà Merkel, hay ông Trump, hay cô con gái của ông ấy, hay nhiều người khác, tôi bỗng thấy rõ sự mong mỏi nổi bật của họ muốn làm xã hội này tốt hơn lên.

Cách làm của họ có đúng hay không, lại là chuyện khác. Kể cả chữ đúng sai, cũng là tùy thời. Một quyết định đúng lúc này, vào thời khác có thể sai. Mà ai dám bảo họ nhìn thấu thời thế.

Trước đây tôi cũng đã đặt câu hỏi, tại sao toàn người già làm chính trị. Giờ thì nghĩ có lẽ cũng có lý, vì chỉ khi đã có một trải nghiệm nhất định, yên ổn nhất định, người ta mới có không gian để đặt tâm hồn của họ vào những việc xã hội. Đây là tôi nói chung trên toàn thế giới , không chỉ Việt Nam.

Ở Việt Nam có vài điểm đặc biệt làm xã hội hiện tại khó phát triển – chẳng hạn hiện tượng con ông cháu cha. Nhiều người bị đẩy vào những vị trí không hợp, chỉ để trục lợi cho bản thân. Bị nghèo đói thời gian dài, xã hội hiện tại đang đặt đồng tiền lên cao quá, nhiều giá trị khác bị lu mờ.

Tôi tin thời gian quá độ này ở Việt Nam sẽ không kéo dài. Nhất là nếu những người „ít tiền, ít quyền“ biết nói to lên tiếng nói của mình, biết sống thẳng lưng và tự hào về mình, về con cháu, gia đình mình. Những con cháu ít quyền, gia đình không nhiều tiền, nhưng biết sống bằng năng lực sức lao động của mình, và sống vui, sống tốt. Trong 10 người, nếu 7 người biết ý thức vậy, thì xã hội sẽ thay đổi, kẻ có tiền không còn lèo lái đám đông được nữa. Trẻ con, ông chủ bà chủ của xã hội tương lai, không chỉ còn mơ tới cái nhà hay cái ô tô.

Có nhiều giá trị khác, đã bị yếu đi, nay cần được nâng dậy, bởi từng người, từng người.

FB không chỉ người già xem, có rất nhiều người trẻ đang tham gia. Để nó thành môi trường có tác dụng tích cực, hay tiêu cực tới người trẻ, là lựa chọn của người già.

Heheh, trời nắng đẹp, nhìn ngắm lũ trẻ nhảy tưng tưng hò hét, điểm vài nét chấm phá của chàng vịt đực, lướt FB xem tựa đề vài bài được gần chục người share, tự dưng thích triết lý vài dòng.

Sách

Hôm qua bắt đầu vài trang đầu của quyển sách của nhà vật lý Stephan Hawking. Vật lý hay vũ trụ không quyến rũ tôi lắm, nhưng mà hơi tò mò về con người này.

Trong lời nói đầu ông ấy viết „chúng tôi không thể ngờ quyển sách của tôi còn bán chạy hơn cả sách về Sex của Madonna“, heheh, tốt rồi, vậy là quyển sách hứa hẹn sẽ có hơi thở cuộc sống, chứ không toàn kiến thức khô khốc nuốt không nổi.

Có thời gian người ta cho rằng không gian và vũ trụ là như vậy bất biến từ bao đời. Sau đó nhờ các thiết bị tối tân người ta phát hiện ra các thiên hà đang tách nhau ra với vận tốc chóng mặt, có nghĩa là vũ trụ đang nở rộng.

Đọc đến đây chồng bảo đi ngủ. Bố thật là … sao lại ngủ với nghê, thiên hà thì đang nở không ai giữ lại được … ?

Nằm ngẫm nghĩ về cái sự nở rộng. Vũ trụ khéo cũng giống con người, bắt đầu từ cái tế bào bé tí, rồi nhân lên, nở rộng ra, thành người to tướng. Rồi cuối cùng lại tan rã trở về số không. Chẳng khác gì bong bóng xà phòng. Những người có thiên mục, họ nhìn thấy con người không đặc như mắt thịt của ta. Họ thấy đó là tập hợp của các điện tử bé tí, mà giữa chúng là những khoảng trống bao la. Cái gì hiện diện làm chúng tập hợp lại với nhau? Cái gì rời đi lại làm chúng rã đám? Hơi lạc đề…

Nói về thời gian, các nhà khoa học cho rằng thời gian là một tính chất thuộc về vũ trụ, ngoài vũ trụ nó không tồn tại.

Lại nhớ về quyển sách của Eckhart Tolle, cho rằng thời gian là sản phẩm của trí óc (mind) của con người. Quá khứ và tương lai chỉ tồn tại trong trí óc, còn chỉ có hiện tại là tồn tại thật sự. Mọi sự diễn ra trong hiện tại, thế giới xoay vần trong hiện tại.

Tạm thế đã, sau bàn tiếp. Giờ còn phải cơm nước. Dạo này răng hơi ẽo ợt, nấu kiểu mới để mềm hơn, lại thấy ngon ngon.