Tuổi trẻ

Thứ bảy cuối tuần bố phục vụ anh cu đưa đi chơi giải đấu bóng bàn của „huyện“ (Kreisranglistenturnier).

Mẹ cười hỏi: „Anh thích đi hay bố thích đi ấy nhỉ … ?“

Thời gian cuối anh đã bắt đầu lớn lên nhiều, mới qua 14 tuổi anh đã cao hơn bố, dong dỏng, mặt bắt đầu lấm chấm mụn trứng cá, chân dài ngoẵng, vai ngang phè.

Anh còn thích cả sixpack nữa cơ. Chẳng hiểu trong lớp anh có bạn nào sixpack không ? Mà nếu có chắc phải mặc áo ngắn hoạc áo bó để người khác còn biết chứ không thì phí chết. Hay chẳng lẽ cứ vừa đi vừa vung tay vung chân, chẳng may mà cúc áo tuột ra thì còn khoe được của quí chứ nhỉ 🙂

Cũng như tất cả các bạn lứa tuổi teen thời hiện đại anh cũng chát chít, xem đủ các thể loại Video mà anh cho là cool trên mạng, cũng như chơi games. Bố thỉnh thoảng tò mò thử sức trò games anh đang chơi, anh rất nhiệt tình chỉ bảo, nhưng do „năng khiếu“ có hạn thường chẳng qua được nổi vòng (level) đầu. Anh cười bấm tablet nhoay nhoáy, vừa chơi vừa „phun mưa“ tứ tung: „bố thấy Tí chơi có giỏi không ??? Giỏi không ??? Giỏi thế này này !!!“.

Hai bố con đến nơi cũng đã rất đông các bạn từ các vùng lân cận đến tụ họp. Phòng thi đấu rộng rãi, 12 bàn bóng đã được sắp xếp phân chia thành từng lô nhỏ ngăn cách bằng những rào cản thấp chừng 60 cm. Xung quanh sắp đặt ghế bank dài cho huấn luyện viên và phụ huynh cố chỗ ngồi xem thi đấu. Tiếng bóng bàn rào rào khắp nơi vang lên, những cánh tay lên xuống nhịp nhàng, tiếng chân di chuyển qua lại liên tục.Các bạn đang tập dượt trước khi vào thi đấu.

Tôi cảm thấy một nguồn năng lượng dồi dào tuôn chảy tràn ngập trong ánh mắt long lanh của các cô bé cậu bé.

Anh tự tin đi lại trong phòng tập, thỉnh thoảng trao đổi với ai đấy một vài câu. Rất nhiều bạn anh biết từ khi thi đâu cách đây đã 4-5 năm. Dáng anh nhẹ nhàng, không vội vã, anh có một sự điềm đạm không hiểu từ đâu ra, có lẽ anh học đuoẹc từ các anh trong đội bóng bàn, trong những cuộc thi đấu căng thẳng, trong respect mà không sợ hãi đối với các đấu thủ của mình.

Bố thấy anh chơi bóng rất điệu, không biết anh có để ý không ? Quả giao bóng của anh nhìn chả biết về hướng nào, xoáy ngang hay xoáy dọc, lại còn mỗi lần một kiểu. Cánh tay đưa lên xoáy xuống một vòng, quả bóng tung nhẹ lên.

Quả thật cái gì muốn giỏi đều phải bắt đầu từ rất sớm. Tiếp thụ kiến thức lúc còn bé là sự tiếp thụ trực tiếp, không suy luận như viết lên tờ giấy trắng. Kiến thức vào đến đâu được tiếp nhận và sử dụng đến đó. Lúc đã lớn tuổi kiến thức được tiếp nhận qua suy luận, nối từ cái này sang cái khác. Chẳng may quên ở giữa là quên hết phần sau. Tờ giấy đã đầy chữ, viết thêm vào phải xóa bớt những cái cũ đi, học trước quên sau là chuyện dễ hiểu.

Lần này thi đấu bố thấy anh khá bình tĩnh, có phải vì anh có bài uống nước chanh không nhĩ. Anh bảo: „uông nước chanh làm cho cơ thể nhẹ nhàng, lúc thi đấu đỡ có cảm giác mệt“, chắc anh lại học được từ các anh cùng câu lạc bộ. Dù gì cũng tốt hơn nhiều uống các loại nước Energy-Drink, chỉ có cảm giác khỏe được một lúc nhưng sau đấy mệ rã.

Trong một số trận đấu anh cũng đã biết tùy theo đối phương mà thay đổi cách đánh, hoặc chuyển từ đánh nhanh sang chậm, chậm sang nhanh, dành được những điểm trong lúc quan trọng. Đặc biệt không bị cuống khi đối thủ thắng được một set, cái quan trọng vẫn là ai chiến thắng cuôi cùng.

Nhìn cái bắt tay thân mật lúc vào trận chúc nhau chơi tốt, cả lời khen ngợi cho đối thủ sau mỗi quả ăn bóng đẹp mắt, cũng như cái bắt tay chúc mừng sau mối trận đấu thấy rõ tinh thần thể thao có thể làm nhân cách của mỗi người phát triển lên thế nào.

Thế rồi anh cũng lần lượt vượt qua được tất cả các bạn đồng lứa để nâng cao chiếc Cup, anh hỉ hả „Thế là Tí lại có thêm một Cup nữa rồi“. Bố biết anh vui, bố cũng bị lây luôn niềm vui của anh.

Tuổi trê tự bản thân nó đã đẹp, có được một môi trường tốt như môi trường thể thao lành mạnh này quả là một duyên lành. Bố tin anh sẽ ghi nhớ mãi những khoảnh khắc này.

À mà cả bố cũng sẽ nhớ nữa chứ. Đáy mẹ đã hiểu tại sao bố đưa anh đi chơi chưa 🙂

Ảo Tưởng Illusion

Con gái sáng ra bảo bố:
– Bố ơi bố thử ăn món cơm sữa (Milchreis: gạo nấu với sữa, đường) con nấu này, ngon lắm.
– Không bố không ăn đâu, bố không quen ăn cơm với sữa, rồi lại còn ngọt nữa. Ở VN người ta chỉ ăn cơm với đồ mặn thôi. Không ăn với đường, lại còn ngâm ở trong sữa nữa. Bố nhìn thấy sợ lắm không ăn đâu.
– Bố đã ăn đâu mà biết. Bố cứ thử xem nào ? Con nấu ngon lắm.

Con gái múc ngay một thìa đưa lên mồm bố. Đành phải thử thôi biết làm sao được, không lẽ con gái yêu hết lòng phục vụ rồi mà còn từ chối ?

Tôi đồng ý: đúng là cũng không đến nỗi „kinh“ như mình tưởng, trái lại ngon ra phết.

Con người ta sống phần lớn trong Illusion (ẢO TƯỞNG), rồi hành động theo định kiến và cho là đúng.

Cái tưởng tốt chưa chắc đã tốt, cái tưởng xấu chưa chắc đã xấu như chuyện ông già mất ngựa.
Hay tưởng đẹp cũng chưa chắc đã đẹp.
Hồi học đại học có cậu bạn thân hay ngồi đàm đạo với nhau, có lần đang bàn về chuyện tại sao anh này thích cô kia cậu ấy bảo „Cái đẹp của con cóc đực là … con cóc cái“
Đúng là đẹp với mình chưa chắc đẹp với người khác và ngược lại. Về sau hình như Dreamworks lấy idea này để làm phim Shrek J.

Bản thân mình cũng thế. Chụp ảnh cứ phải chọn làm sao cho mình vào ảnh trông đúng ý thì mới thấy là đẹp. Trong khi người thân của mình nhìn ảnh nào cũng thấy mình ok, có há mồm đang ngáp hay tóc bay phất phơ có khi lại còn thấy yêu hơn. Còn người không quen biết nhìn ảnh mình chắc còn chả để ý xem mình có mặc quần áo hay không !

Còn có chuyện một bạn đang chờ máy bay mua một hộp bánh để ăn cho đỡ đói. Đang lo không biết máy bay có bây đúng giờ không để còn kịp chuyển máy bay sau.
Đang ăn bánh thì thấy có ông ngồi bên cạnh cứ mình bốc ăn một cái thì ông ấy cũng lấy ăn một cái, đến lúc hộp bánh hết còn cái cuối cùng ông ấy còn cười tươi bẻ đôi cái bánh còn lại chia cho một nửa. Giận lắm nhưng dù sao cũng chỉ là hộp bánh không lẽ lại to tiếng trong khu vực đông người.
Lên đến máy bay nhìn sang ghế bên cạnh lại thấy „thằng cha vừa rồi“ đã ngồi chễm chệ ở đó lại còn gật đầu chào mình. Giận quá không biết làm gì mở túi ra để lấy quyển sách đọc cho đỡ phải nhìn mặt ông bạn khó chịu thì thấy hộp bánh đang nằm trong túi.

Thế đấy nhiều khi tưởng thế mà không phải thế.

Bạn Vợ tâm sự: mình đúng là vô minh. Vô minh từ bé đến lớn. Vô minh đến độ không biết mình vô minh.
Bạn lại đi dép lẹp xẹp trong bụng mình mất rồi 🙂
Nhưng thôi dù sao đến tuổi này nhận ra được mình vô minh cũng là tốt rồi !

Cái sự già

Sáng ra con gái bảo: Bố ơi Stephen Hawking tạ thế rồi !
Tôi giật mình: Ồ thế à ?
Dù sao đây cũng là một vĩ nhân thế giới, đẫ đưa thuyết tương đối một cách nhẹ nhàng dễ hiểu vào “quàn chúng nhân dân”.

Chợt nghĩ đến tuổi già tôi bảo: Ừ nhưng ông ấy cũng đã gần 80 rồi còn gì.
Chị thêm:  Nhưng ông ấy vẫn là Prof. ở Cambridge đúng không ?

Thằng em chen ngang: Thế ông ấy không về hưu à ?
Vẫn đang nghĩ về tuổi già tôi bảo : Ừ nhưng mà bố nghĩ ông ấy cũng chỉ dữ chức danh dự thôi chứ đến tuổi đó còn làm được gì nữa đâu. Lẽ ra ông ấy chỉ sống được đến 23-24 tuổi vì có bệnh từ bé, thế mà trời đất cho ông ấy sống được đến tận bây giờ thế là cũng tốt lắm rồi.

Bản thân tôi vẫn cho rằng người ta sống được bao lâu sống thế nào cũng một phần do nghiệp chi phối. Được làm người đã là một diễm phúc. Mỗi người đều có những bài học đời riêng của mình thé thôi.

Tí lại bảo: nhưng bệnh của ông ấy chữa được chứ !
Anh vẫn thế xem trước quên sau, ít khi (chả cần) nhớ được cái gì, luôn “thiền”.

Cả nhà đã xem phim về Stephen Hawking cách đây không lâu, ông ấy phát hiện ra bị bệnh hiểm nghèo (mất dần cơ bắp) khi đang học đại học ở Cambridge, bác sĩ phán chỉ còn sống được 2-3 năm nữa. Không biết có phải vì phát hiện ra bệnh mà một nhân tài đã xuất hiện. Đối với Hawking mỗi ngày được sống là một ngày được ban ơn. Sức làm việc của ông lúc đó thật phi thường.

Nhưng đó lại là chuyện khác, cái tôi muốn bàn ở đây là tuổi già !

Bạn vợ hay bảo: Nhìn người già có người thấy thương, có người thấy đẹp trên từng nếp nhăn của họ.

Tiếng Đức từ trắng (Weiss) đọc gần giống từ (Weise) là hiểu biết. Có phải vì thế nên về già người ta tóc trắng ra, hiểu biết được nhiều hơn ? Nhưng vẫn có người có già mà không có Weise.

Người già gặp gỡ mà cảm thấy dễ gần, nhân hậu là do trường năng lượng của người ấy làm ta dễ chịu (tiếng Đức dùng chữ Ausstrahlung – bức xạ … thực ra không dịch được !).

Lúc trẻ thích nổi tiếng, lúc già thích yêu thương. Cũng là điều tự nhiên.

Lúc trẻ thích làm đẹp. Về già da nhăn nheo không còn tươi trẻ. Biết chắc là vậy thé có nên làm thẩm mỹ không ? Có cần níu kéo mãi cái mà trước sau rồi cũng ra đi ?

Bạn vợ bảo : Nhìn những cụ già móm mém cười tươi mình thấy vui.

Thế dấy chuản bị để bước sang tuổi già mà vẫn thấy vui, thế là được  🙂

Vợ lại bảo: mói cái đều do Ego (bản ngã) dẫn dắt thôi, từ trẻ đến già. Ego rất cần thiết để survive, nhưng nếu nó là quân để mình sai khiến thì tốt, nhưng nếu để nó là tướng sai khiến mình thì hỏng.

Đúng thế bạn vợ đã bắt đầu Weise, không hiểu sao toàn nói từ trong bụng mình nói ra 🙂

Mẹ tôi chuyện xưa và nay nhân sinh nhật cu Tí

Sáng nay đang đi đường thì nhận được tin nhắn của bà chúc mừng sinh nhật anh cu Tí, tự nhiên muốn viết đôi chút về mẹ và những năm tháng đã qua trong ký ức của mình.

Việt nam những năm 70 khi còn chiến tranh trong một gia đình phần lớn bố đi công tác xa, mẹ ở nhà chăm con. Gia đình tôi cũng không phải là ngoại lệ.

Hồi đó tôi còn quá bé để nhớ được những gì đã xảy ra, nhưng những gì tôi nghe người lớn kể lại thật khó tưởng tượng.

Đến bây giờ nghĩ lại cảm giác của tôi hồi ấy khi được nghe kể, khoảng tuổi bắt đầu đi học vỡ lòng, rõ ràng trong tôi không có cảm giác sợ hãi, khổ cực, đói kém mà là cảm giác được phiêu lưu, mạo hiểm với nhiều biến cố, không có chỗ cho nhàm chán !

Chuyện trẻ con người lớn phải đào hầm công sự. Rồi cứ mỗi ngày mấy lần còi báo động máy bay ném bom là lại lôi nhau xuống hầm trú ẩn. Với cách suy diễn của tôi hồi ấy như thể mọi người được chạy chơi liên tục, lại còn được núp ở dưới đất không ai nhìn thấy, chơi ú tìm thì quá lý tưởng, đố ai tìm ra !

Chuyện mẹ tôi phải theo trường đại học lên miền núi đi sơ tán lúc tôi mới đẻ. Cả ngày có khi chỉ ăn chuối, đu đủ trừ bữa. Haha đây quả là một cuộc du ngoạn thú vị, được biết thêm phong cảnh đây đó, một miền đất lạ mới, lại không phải ăn cơm chỉ có canh rau muống với lạc rang, mà là ăn toàn hoa quả ngon.

Thế rồi chuyện tôi suýt chết vì đi ỉa chảy khi ở chỗ sơ tán, không bệnh viện, không bác sỹ, không thuốc men. Nếu không có chú bộ đội tốt bụng chở mẹ con tôi trên một chiếc xe đạp cà tàng đưa kịp đến bệnh viện chác chắn hồn tôi đã lìa khổi xác từ ngày ấy.

Nhiều người tưởng chết sống lại hay có những khả năng đặc biệt. Có người tự nhiên hiểu được ngôn ngữ chưa từng học. Có người biết đến những vùng đất mình chưa từng qua. Tôi (may mắn) chả có khả năng gì đặc biệt, chỉ nhận biết được rằng cuộc sống này thật quí giá, không phải dễ có duyên/diễm phúc được làm người nên luôn yêu quí, hàm ơn những gì mình đã được trải qua.

Đến sau hòa bình 1975 là lúc chị em tôi bắt đầu đi học. Tuổi thơ gắn liền với những mùa hè nóng bỏng, đầu trần chân đất suốt ngày lang thang cùng lũ bạn hàng xóm. Chị tôi cũng là dạng „tay chơi khét tiếng“ trong ngõ. Nhìn bà nhảy dây ra vào mà chóng cả mặt, chiều về hôm nào cũng có thêm cả túi bi đất xanh đỏ tìm vàng thắng được từ chơi thẻ ăn bi của lũ bạn, sau đó phần bi „ghẻ“ (bi chơi nhiều mất hết sơn) sẽ được loại ra.

Chỉ có mỗi việc mẹ giao là trông nom em gái là ít khi hoàn thành tốt. Thường cô em gái cứ bị nhốt trong nhà khóa cửa để cho rảnh tay chân chạy nhảy. Nó hay đứng trên giường bám song sắt cửa sổ nhìn ra ngoài xem các anh chị chơi. Thỉnh thoảng lại nhảy tưng tưng để đòi ra ngoài chơi, hay vì đói ăn, hay vì tã ướt.

Thời gian này bố tôi cũng như nhiều người khác vẫn đi công tác miền nam, mẹ tôi một tay vừa đi làm vừa nuôi 3 chị em tôi ăn học. Cũng may có ông bà ngoại ở gần nên cũng nhờ vả được nhiều.

Mẹ tôi thỉnh thoảng phải đi làm ca đêm, 3 chị em dúm dó ngủ trên 1 giường chỉ sợ kẻ trộm vào nhà. Không hiểu sao „Câu chuyện cảnh giác“ tối thứ bảy trên đài truyền thanh chỉ làm cho người ta có cảm giác bất an, thế mà hôm nào đến giờ chỉ cần nghe tiếng nhạc rùng rợn ly kỳ trên đài là cả nhà cũng đều quây quần lắng nghe không bỏ sót một từ. Giá như không nghe những câu chuyện này mà được nghe chuyện cổ tích bọn tôi đã ngủ ngon hơn và không sợ trộm đến thế.

Tuy nhiên cũng vì phải đi làm ca đêm mẹ tôi hay được phần bánh bao ăn sáng mà bà lúc nào cũng mang về cho các con. Đối với bọn tôi lúc đó miếng bánh bao buổi sáng sao mà tuyệt vời, vừa được đón mẹ về hết cảm giác sợ, lại vừa được miếng bánh bao còn nóng hổi, thơm lừng.

Trong nhà không việc gì là mẹ không tự làm. Từ may vá quần áo, sữa chữa điện đóm đến cả xây chuồng lợn, sửa nhà. Chính cách làm việc này của bà đã ảnh hưởng không ít đến con cái, không sợ hay ngại làm bất cứ việc gì. Chỉ cần túc tắc làm, nếu lần đầu chưa được thì làm lại sẽ đến lúc hoàn thành, kiểu cờ đến tay ai người nấy phất hay việc đến tay ai người đấy làm sẽ làm được 🙂

Hồi đó tuy nhiều mặt còn thiếu thốn nhưng trong tiềm thức tôi luôn cảm thấy happy. Có lẽ một phần vì ý nghĩ trẻ thơ luôn trong sáng. Không phải ngẫu nhiên mà một trong những mục đích tu thân của đạo phật là trở lại thành trẻ thơ. Sau nữa vì nhà nào cũng như nhà nào nên ít có sự so sánh – tiền đề để con người trở nên unhappy !

Hồi bé ngoại trừ làm toán tôi ít khi cần đến sự giúp đỡ của mẹ, còn làm văn làm thơ, thủ công tôi đều nhờ mẹ. Mẹ tôi yêu thơ và cũng hay làm thơ (tuy không bao giờ xuất bản hay đăng báo), bà chủ động mua sách thơ về cho bọn tôi đọc, xong không biết vì một lý do nào đó làm văn, viết thơ đối với tôi hồi đó quả là một cực hình.

Nghĩ lại có lẽ đó chỉ là nằm ở quan điểm (attitude). Nếu cho là một việc gì đó là chán hay khó người ta sẽ không làm nó toàn tâm toàn ý. Ngược lại nếu coi việc gì cũng là cơ hội để học hỏi cái mới nó sẽ mở fa nhiều hướng đi cho bạn. Đọc một câu thơ thấy hay, nhiều khi nằm ở cái ý chứ đâu phải nằm ở sự xếp đặt ngôn vần, ngôn vần sẽ được tạo ra khi bạn có được ý hay.

Kể lể dông dài tóm lại đây là bài thơ bà viết cho bố tặng Tí nhân sinh nhật:

Bà nội chúc mừng sinh nhật Tí
Sinh ngày hai tháng ba
Năm nay mười bốn tuổi
Chơi hay và học gỏi
Cháu bà thật đáng yêu !
Bà chỉ mong một điều
Cháu học chăm hơn trước
Làm gì Tí cũng được
Bố mẹ khen „nhất nhà“ !
Nhờ bố Sơn mẹ Hà
Nói sao cho Tí rõ
Tiếng Việt mình không khó
Học đươc nhanh thôi mà !

Bọn con cám ơn mẹ ! Tí cám ơn bà !

Cu Tí – hay “Tay chơi”

Đợt này mẹ với chị Tủm về Việt Nam ăn tết ta vì các bạn học sinh năm nay được nghỉ đông trùng vào tết Việt Nam.

Một phần chị đã lớn và cũng muốn tìm hiểu về nguồn cội của mình. Bố mẹ hoàn toàn ủng hộ chị, chị mà nói thạo tiếng Việt bố mẹ về già chắc cũng nhờ vả được nhiều hơn, ít ra ăn rồi bảo chưa ăn chị cũng hiểu chứ nhỉ 🙂

Bố ở nhà phải tìm cách tiêu khiển cùng cu Tí. Anh thời gian cuối cũng đã chững chặc hơn.

Còn nhớ năm ngoài mặc dù đã hơn12 tuổi,
Bố bảo „Tí bây giờ chắc cũng phải hơn 6 tuổi rồi ấy nhỉ“.
Mẹ bảo „không, Tí phải 8 tuổi rồi vì còn phải dẫn dắt mấy em 5-6 tuổi cùng phố chứ !“.

Bố mẹ nhìn nhau cười phá. Anh cũng cười theo, mắt nheo tít lại vì đã quá biết kiểu đùa của bố mẹ, bản thân cũng tự cho mình cái quyền được làm trẻ con để còn thoải mái chơi chứ.

Thế nên bố đặt cho anh thêm cái mệnh danh là „Tay chơi“.

Hôm nay thời tiết đẹp, nắng ấm, mẹ mà ở nhà thì chắc chắn là đã đi dạo với bố.
Bố bảo Tí: „Tí ơi, trời hôm nay đẹp lắm, đi dạo với bố không ?“
Tí bảo: „cũng tược“ (cũng được) dọng không lấy gì làm thích thú cho lắm

Bọn trẻ con ở tuổi Tủm Tí không biết có khái niệm trời đẹp hay xấu, miễn là có action thì hôm nào chả đẹp, đi dạo không với bố mẹ quá là chán (langweilig), bố mẹ cũng biết vậy, nên mỗi lần Tủm hay Tí đồng ý đi dạo cùng, bố mẹ cũng biết là anh chị muốn làm bố mẹ vui, bố mẹ luôn đánh giá thiện ý này của 2 bạn.

Ngoài ra nếu chỉ có một bạn ở nhà, các bạn cũng dễ chiều theo ý bố mẹ hơn, nếu có cả 2 có phải ở nhà mà cãi nhau nhiều action hơn là đi dạo không 🙂

Biết thế bố bèn bảo Tí „Thế thì mình đi cửa hàng châu Á mua đồ ăn Têt, rồi chiều đi dạo nhé !“.

Anh phấn khởi hẳn lên vì đi cửa hàng châu Á thế nào cũng tìm được vài món khoái khẩu.

Y như rằng anh đã phàt hiện ra món „chè thập cẩm“ mà anh rất thích hồi về Viêt Nam, lại còn dặn mẹ nhớ mang sang cho anh không cần biết mẹ làm cách nào mà mang sang, liệu sang đến nơi chè có còn trong hộp hay đã hỏi thăm hết các bạn quần áo trong vali nữa 🙂

Có thực mới vực được Đạo !
Bố hỏi: „Tí ăn chè có ngon không ? Có bằng mẹ nấu không ?“
Tí bảo: „Cũng tược đấy“ (kiểu khen của Tí!) „Mẹ nấu cũng ngon nhưng khâc !“
(Tì luôn Gentleman với mẹ)

Bố bảo: „ừ của mẹ nhiều đậu xanh hơn! Bố thích kiểu của mẹ hơn.“
Rồi Tí quay sang hổi: „ Bố không mua đậu xanh để nấu xôi à ?“
Bố bảo: „không vì không có loại cán đôi, loại cả vỏ khó nấu lắm. Bố nấu xôi không thôi.“
Tí hỏi: „Thế bố không nhìn mẹ à ?“
Bố không hiểu bảo: „nhìn mẹ làm gì ? À nấu đậu xanh à ?“
Tí: „Ja“ (vâng)
Bố: „không bố không để ý vì bố phải làm việc khác.“
Tí: „Thế hồi xưa bố không nhìn bà à ?“ (xem bà nấu thế nào)
Bố: „Không vì ở Việt Nam phần lớn là phụ nữ nấu ăn“

Tí có vẻ ngặc nhiên, bố nói thêm: „bố thấy mẹ nấu ngon rồi nên không để ý mẹ làm thế nào. Thế Tí có biết nấu đậu không ?“
Tí: „biêt chứ. Cứ cho vào nồi đun đến lúc nào nó nổi lên là được !“

Anh cu phát biểu như đã có kinh nghiệm nấu ăn lâu năm 🙂 nhưng được cái anh cũng chịu khó tự nấu ăn một số cái nên có vẻ tự tin là nấu ăn dễ dàng.

Quả sau khi ăn chè và chơi thêm vài ván YoYo anh tươi cười đi dạo với bố. Bố mẹ cũng nghiệm ra một điều khi đi dạo với các bạn lại dễ tâm sự nhiều điều hơn, có thể nói chuyện trên trời dưới đất, chuyện các bạn khúc mắc, chuyện các bạn đang suy nghĩ, chuyện gì làm cho các bạn vui thich, vv. và vv.

Bố vừa đùa vừa bảo Tí: „ Tí chơi YoYo cũng giỏi đấy chứ nhỉ? Hay là Tí làm một Chanel trên YouTube, có khí có khối Fans, lại còn kiếm thêm được tiền tiêu vặt đấy (Taschengeld)“
Tí bảo: „Tí chỉ mới biết vài tricks thôi. Trên YouTube người ta biết nhiều lắm ! Sau nữa phải cả chục nghìn clicks mới được 1 EURO nên cũng không dễ.“
Hóa ra anh cũng đã nghiên cứu về vấn đề này.

Bố: „Ừ bố cũng nghĩ những cái này chỉ chơi cho vui thôi, nếu là Hobby thì tốt, không nhất thiết để kiếm tiền. Nhưng Tí cũng biết Tí sẽ làm gì rồi đúng không ?“
Tí: „Ja“

Anh vốn đóng đinh trong đầu sau này sẽ làm việc giống bố mẹ, và đã biết vậy nên không mệt đầu suy nghĩ làm nghề gì khác nữa. Tính anh thế, càng suy nghĩ ít càng tốt. Xong rồi là thôi,

Bố lại tâm sự: „Ừ nhưng nếu là Hobby thì Tí thích làm gì ? “
Tí: „Tí thích làm về Music.“

Bố cũng hơi ngạc nhiên vì cũng biết ngoài dọng „Ôn Bơ Ri“ mà anh cứ ông ổng hàng ngày, anh cũng chơi được trống, đàn nhưng ít khi tụ tập với các bạn chơi nhạc khác.

Bảo anh: „Thế thì Tí phải kiếm một Band !“
Tí: „Không Tí thích làm sáng tác qua máy tính. Có thể ghép các instruments với nhau, còn hát thì bảo Tủm“

Anh có vẻ tin tưởng giọng hát của chị, vì thấy dạo cuối chị thỉnh thoảng lại phừng phừng cây đàn ghita trong phòng và ư ử các bài hát. Đối với anh chị biết mọi thứ, giỏi mọi thứ và chắc chắn hơn đứt bố mẹ …

Câu chuyện với anh vẫn vậy không đầu không cuối, mãi là dòng năng lượng không ngừng chảy, luôn gây ra những bất ngờ cho bố mẹ anh bằng những câu trả lời bất ngờ, những câu hỏi không ăn nhập, vừa trẻ con vừa người lớn.