Inclusiveness

Mình tinh thần cứ lúc nào trầm trầm lại có hứng viết, thế mới quấy he he.
Mà lúc đó lại hay nghĩ về những thứ cũng trầm trầm.
Nghiệm lại, chính những lúc trầm trầm là lúc con người mình rộng mở nhất, ít me-centric nhất.

Thời điểm này đang đọc Sadhguru, nên sẽ hay nhắc tới ông ấy. Không có nghĩa ông ấy là nhân vật gì quá đặc biệt.
Ông ấy có 1 từ mới đối với mình – inclusiveness – sự bao trọn.
Khi bạn ở trong trạng thái tỉnh thức (awareness), bạn dành sự quan tâm tới cái gì đó, là bạn đang bao trọn nó.
Bạn đang mở rộng thế giới nội tâm của bạn ra để bao trọn đối tượng đó.

Định nghĩa về yoga của ông ấy cũng khá đặc biệt.
Yoga là mở rộng thế giới nội tâm – trong ta, để bao trọn càng nhiều càng tốt thế giới ngoài ta.
Bao trọn là coi mọi thứ trong đó là ta.
Bạn không cần phải hô hào mọi thứ đạo đức.
Khi đã coi cái gì đó là ta, thì người ta đơn giản là không làm điều tồi tệ với nó.

Vấn đề của con người nói chung, là nhao ra thế giới ngoài ta (outside) quá nhiều.
Mất nhiều năng lượng lên xuống thăng trầm lặn ngụp với nó.
Mà hầu như không có thời gian cho thế giới trong ta.
Thế giới trong ta mà bé, chỉ đủ lo lắng cho những vật chất quanh ta, đến cái ta còn chẳng bao được, thì còn bao được cái gì?

Để mở rộng cái inclusiveness ra, bạn có thể thực hành hàng ngày.
Hãy nhìn/nghe/cảm từng thứ trong ngày thường với sự chú tâm, cảm nhận hơi thở của mình và của mọi thứ –
voila – object đó đã nằm trong inclusiveness của bạn.
Ngày qua ngày, thế giới bên trong của bạn ngày càng rộng mở.
Nó là nguồn ấm khiến bạn không bị rơi vào sự cô đơn vật lý – vốn là cảm xúc khiến con người đau khổ.

Bài này có vô duyên quá không nhỉ?
Mình giờ bị cái tính, viết xong rồi lại đặt chế độ only me, vì bỗng thấy những gì mình viết thật vô duyên với thế giới bên ngoài. Còn với riêng mình, thì cái gì vừa được viết xong – đã trở thành cũ.