Lời có cánh thứ 13

Tiếng Đức:
“Selbst wenn alles zerbricht, die Scherben spiegeln das Licht.”

Tiếng Anh:
“Even if everything breaks, the broken pieces reflect the light.”

Tiếng Việt:
“Ngay cả khi tất cả đã vỡ, mảnh vỡ lại phản chiếu ánh sáng.”

Câu ngạn ngữ này tôi không biết dịch ra tiếng Việt thế nào cho hoàn chỉnh. Ý nghĩa chính của nó là ngay cả trong lúc khó khăn gian khổ vất vả nhất, ngay cả lúc những gì bạn đã xây dựng nên bị tan vỡ, người ta vẫn có thể nhìn thấy tia sáng hy vọng trong sự phản chiếu ánh sáng của những mảnh vỡ.

Nhìn về một khía cạnh khác thì sự đổ vỡ của những cái cũ, lại là cơ hội cho những cái mới sinh ra. Định nghĩa về cái mất (cũ)  cái được (mới) như vậy chỉ là tương đối. Người suy nghĩ lạc quan luôn tìm thấy được điều positive trong cái được cho là negative.

Bố thỉnh thoảng chơi Snooker (giống như Bia) với cu Tí. Anh về cơ bản là đánh giỏi hơn bố vì anh có được học bài bản, nhưng có những hôm đúng là anh không may mắn lắm, bi nằm không dễ đánh. Bố bảo anh thay vì mè nheo hãy coi đó như một cơ hội đặt ra với mình, bắt mình phải tìm cách đánh và đánh chính xác hơn. Điều này quả thật không dễ đối với những người chưa từng trải, còn trẻ.

Nhiều người lúc trẻ gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống, nhưng biết coi đó là những bài học để cho mình phấn đấu vươn lên, chính lại là những người về sau rất thành đạt trong cuộc sống và có điều kiện trở thành người giác ngộ.
Trong sách phật giáo cũng nói đến các cõi khác nhau. Nếu có nhiều phúc đức có thể theo ước nguyện kiếp sau được sinh ra ở cõi tiên cõi trời, mọi cái đầy đủ, không phải lo nghĩ gì. Ở đây đến lúc hưởng hết phúc thì lại rơi xuống cõi dưới. Nhưng nếu muốn được giác ngộ thì ở cõi ta bà (cõi người), nơi có nhiều thử thách, có thể gặp nhiều khó khăn, lại là những bài học có thể đưa bạn đi lên trên con đường tu luyện.

Nói túm lại ta cứ AQ nhiều khi lại tốt. Thấy cái gì trở ngại coi như một thử thách, là điều kiện để phát triển, thế thôi 🙂

Chuyện thường ngày

Hôm nay Munich rất nóng, đi vào trong trung tâm mua bán thấy không khí hầm hập. Các nhà hàng xóm lục đục về sau chuyến đi chơi hè. Chuông cửa lại réo liên tục … Nhưng anh Tí có vẻ không mặn mà chơi với các em. Anh đã có chị anh, cho dù chị anh đôi lúc không nhiệt tình chơi với anh lắm.

Nhìn hai chị em sóng đôi nói chuyện với nhau thấy buồn cười. Thằng em cao hơn cúi cúi hướng về phía chị, mồm bắn nước bọt tung tóe như súng liên thanh. Con chị thấp hơn, tròn hơn, xúng xính trong bộ váy đen áo trắng giày ba ta đỏ, kiên nhẫn nghe, thỉnh thoảng giơ tay phạt đầu thằng em mỗi khi hắn nói lung tung. Thế là thằng em vẫn cứ nghiêng về phía chị, vẫn cứ tía lia, nhưng đầu để hơi né né, như để né kịp nếu bị chị phạt, heheh.

Thằng em nói lắm. Có vẻ như một năm gần đây hắn nói lắm lên. Phần não vùng ngôn ngữ của hắn đang bị kích hoạt tợn sau thời gian dài ì trệ. Có con chị là hắn còn tôn trọng, bố và mẹ hắn trêu tuốt. Mẹ hắn hắn không chấp, gì thì gì cũng là cánh chân yếu tay mềm đáng được nâng niu heheh, chứ bố hắn hắn coi như bạn bè cùng lứa, chả nể nang gì cả.

Không hiểu ai là người cuối cùng bấm chuông, đã triệu được hắn ra chơi cùng lũ trẻ. Cái giọng ồm ồm vịt đực không thể lẫn vào đâu lại đang ông ổng váng lên trong vườn hàng xóm, tối nay sẽ lại tha hồ mà ho vì hét nhiều.

Hôm qua vừa về đã thấy hắn chạy bổ xuống chào hỏi ôm hôn rối rít, rồi nhoắng cái đã biến lên trên nhà. Lên trên nhà hỏi hắn đã khỏe chưa, hắn ngoác mồm cười bảo tốt rồi „có những cái khi mình đang có mình không nhận biết được. Chẳng hạn phải ốm rồi thì mới biết khi khỏe mạnh người ta hạnh phúc như thế nào.“

Heheh …

Bác cháu

Cứ thấy bác Diệu Anh tủm tỉm lò mò ra ngồi cạnh Tí là tôi lại buồn cười. Gần như mồm đã để sẵn ở tư thế cười.

Bác thì thích trêu, cháu thì tiếng ngắn, thế nên hội thoại giữa hai bác cháu đơn giản đến không thể đơn giản hơn, gần như lần nào cũng giống lần nào.

Bác hỏi “Tí có đẹp trai không?”
“Tí tẹp trai lắm” – Cái đầu đinh gật gù, mắt vẫn dán chặt vào Tablet
Bác cười khoái chí, sán lại gần Tí hơn – “Tí đẹp trai nhỉ”
“Túng rồi” – cái chữ “Túng” nó sao mà dứt khoát ròn rã. Đôi khi anh ngoắc ngoắc cái đầu nhìn qua bác ngoác miệng cười, đôi khi anh vẫn dán mắt vào tablet.

Bác thấy thỏa mãn thì bác cười vò đầu anh, bác còn hứng thì bác lại hỏi vài câu nữa, và anh vẫn kiên nhẫn ông ổng ròn rã “Túng rồi” …

Đôi khi không hiểu anh có hiểu câu hỏi của người khác không, nhưng anh thả vài câu nằm lòng của anh khá đúng chỗ
Túng rồi ….
Bực mình quá đi mất thôi …
Sao…
Câu của anh thường ngắn, nhưng nó rành mạch ngân nga, ngữ điệu trầm bổng.

Bác thích nói chuyện với anh và hay khen anh, chắc anh biết điều đó.
Nên anh trở nên dễ bảo ngoan ngoãn với bác.
Bác nhờ cái gì anh làm rất chăm chú cẩn thận.
Những món ăn bác nấu, anh không chờ phải được hỏi mới nhả cái chữ đầu lưỡi của anh “cũng tược”, mà đã biết chủ động khen “ngon đấy”, cũng ông ổng ròn rã không kém.

Heheh, hai bác cháu ở cạnh nhau chắc hợp lắm.

Hòa nhạc cuối năm học

19.07.2017
Tí đánh bài đàn 4 tay cùng cậu bé kém Tí 1 tuổi. Cậu ấy hóa ra là con của bác sỹ làm niềng răng cho Tủm và Tí. Một trong những mối bận tâm của bọn trẻ con là ông ấy chắc kiếm được nhiều tiền lắm. Vì chỉ một hôm đi sửa răng mà vài hôm sau một cái hóa đơn hơn nghìn Euro đã vẫy dặt dẹo trên tay bố. May là bố „chỉ“ phải trả hai chục phần trăm trong đó, tuy vậy cậu Tí vẫn cho đó là số tiền quá lớn cho 10 phút kiểm tra. Cậu không tính đến các khoản chi phí khác mà cậu không biết. Cậu ồm ồm bình luận, người gập lên gập xuống bức xúc vì cái khoản tiền mà cậu cho rằng không thể chấp nhận được đó.

Mong cậu vẫn giữ được cái nhìn phê phán như thế với mọi đồng tiền về sau này sẽ vào tay cậu, bằng cách này hay cách khác. Và có đủ nghị lực mà từ chối những đồng tiền cậu nghĩ không phù hợp với công sức cậu bỏ ra.

Khó lắm cậu Tí ạ, nhất là với tuổi trẻ. Với người trên 50 tuổi thì lại khác, lúc đó phần lớn người ta có một con mắt nhìn đời khác.

Quay lại chuyện đánh đàn. Nghe anh Tí kể về cậu bé đó, cứ tưởng cậu bé phải cao xấp xỉ anh. Hóa ra cậu ấy rất nhỏ, nếu gặp ngoài đường chỉ nghĩ là 10 tuổi gì đó. Cả dáng dấp trông cũng hơi láu táu, không chững chạc như tuổi 12.

Tí ngồi cạnh cậu ấy trông như người khổng lồ. Đầu húi gọn, cong người cúi xuống chăm chú gõ đàn, trông anh khá giống anh Qui cùng đánh bóng bàn, heheh. Anh đánh khá ruhig (tĩnh), đều đặn và có chừng mực. Hai bạn đánh nghe hay hơn anh đánh một mình ở nhà, nhưng không thể gọi là rất hay. Về sau cô giáo có nói cậu bé kia đánh hơn láu táu, và Tí phải chạy theo để 2 bạn không ông đánh gà bà đánh vịt.

Cô giáo rõ ràng rất quý anh. Bố mẹ đồ rằng đó là do cái duyên nào đó của anh, chứ nói riêng về trình độ, cô có rất nhiều bạn đánh giỏi. Cô thường để anh chơi ở nhà cô cho đến lúc không thể chơi nữa thì thôi, hoặc vì đến giờ học trò tới, hoặc vì anh phải đi.

Mẹ thì mẹ mừng vì anh đánh đàn một cách tự nguyện, không quá nhiệt tình nhưng cũng không khó khăn phải bị thúc dục như trước đây. Với những bài khó anh chịu khó tập và đạt được mức độ mà cô yêu cầu. Có rất nhiều thứ góp phần vào sự phát triển hài hòa của một nhân cách, âm nhạc, hát hay nhảy,… đều đóng vai trò không nhỏ, tôi nghĩ vậy.

Buổi hòa nhạc có vài bạn đánh rất hay, nhất là học trò của cô Thodorova. Nhiều các bạn mới tập đánh, nhịp không vững. Các bạn qua những lần biểu diễn này sẽ quen dần với việc đánh đàn trước nhiều người. Vài bài đàn tập thể. Ban nhạc của Felix gồm có 4 bạn đánh 2 bài. Ban nhạc hổ lốn của trường đánh 2 bài. Những bài đánh trong ban nhạc lớn, nơi các em nhỏ chơi đàn cùng những người lớn, thậm chí người già, luôn làm tôi rất xúc động. Chị Tủm đã có lần tham gia thổi sao ngang trong ban nhạc này.

Cô giáo của Tí ngồi yên trong cánh gà chăm chú xem từng tiết mục. Không biết cô nghĩ gì? Cái dáng ngồi yên lặng của cô làm tôi hơi cảm động. Có những người thày cứ miệt mài, ngày này qua ngày khác, nghe ngóng chọn từng bước nho nhỏ hợp với từng đứa trẻ, dẫn dắt đám trẻ con đến với một thế giới đẹp đẽ của âm thanh, của nhịp điệu.

Tí và những cái móng tay (20.09.2011)

Móng tay Tí mọc rất nhanh. Vừa cắt tuần trước tuần sau lại một vành đen ngòm trên đầu các ngón tay.

Bố hay hỏi Tí để móng tay để làm gì, có phải để móc đít không?

Hôm qua may quá mẹ đã cắt móng tay cho Tí. Hôm nay Tí có giờ học đàn. Ông giáo, thầy Rolfes đã quá quen với những cái móng tay đen đen dài dài của hai chị em. Chị Tủm từ hồi lên lớp 3 đã biết tự cắt móng tay, có lẽ chị ấy biết ngượng. Sau này không bao giờ thấy móng tay chị ấy dài.

Mẹ hỏi thầy Rolfes có hỏi vì sao móng tay các bạn lại dài thế không, Tủm nói thầy có hỏi.

Tôi có thể tưởng tượng ra cảnh thầy hỏi Tí như thế nào. Tí sẽ coi như điếc và hỏi lại thầy một câu hỏi không liên quan đến cái móng tay. Rồi thầy chắc sẽ lại vừa cười vừa trả lời, không quên quay lại câu hỏi về cái móng tay sau đó.

Cậy ra một câu trả lời có đầu có cuối ở anh Tí là một điều khó khăn. Có vẻ như anh chàng coi đó không phải là việc của mình.

Còn nếu anh trả lời, chẳng hạn câu hỏi sao Tí hâm thế, nếu người hỏi là mẹ, Tí sẽ gào lên „Tí thích mẹ“. Nếu người hỏi là Bố, Tí sẽ buông thõng „Bố hâm thế“. Dùng từ nào Tí trả lời lại ngay từ đấy, thay mỗi từ Tí bằng bố hoặc mẹ hoặc Tủm, tùy người nói.

Mẹ có thời gian ngượng với đám móng tay của Tí. Chỉ nhớ ra chuyện cắt móng tay vào lúc đón Tủm Tí đi học đàn về, tức toàn cắt sau khi chúng đã lướt trên đám phím đàn trắng phau của thầy, để rồi tuần sau đôi bàn tay lại xinh xinh mười móng tay đen.

May thầy Rolfes cũng dễ tính. Nói đúng ra thầy khó tính lúc ban đầu, nhưng chả hiểu sao thầy lại rất dễ tính sau này. Tôi nghĩ một phần vì chúng tôi chung thủy với Thầy, trong khi đám học sinh khác dần dần cuốn gói cả. Mầy đứa con gái thì kêu thầy chuyên môn ngủ khi chúng nó đánh đàn.

Tôi thấy may mà thầy ngủ được, không chắc thầy cũng phát rồ với ngón đàn của các chàng các nàng, ngồi ị ra một lúc mới đánh được một nốt.

Cả ngày làm việc không làm lưng và cổ tôi cứng lại bằng 10 phút ngồi kèm Tí tập đàn. Cái lưng của nó căng cứng, đôi mắt nhìn trừng trừng vào bản nhạc, vai cong lên như rặn ra từng nốt, làm tôi thấy căng thẳng.

Thầy ngủ được là tốt.

Thầy lại có vẻ không bon chen cho học trò đi thi thố này nọ. Mà bon chen cũng chẳng được. Đám học trò của thầy, ngoài một cậu đánh rất khá (hơn Tủm 2 lớp), chả còn đứa nào có thể đánh một bài không lỗi trước giám khảo, chưa nói đến đánh hay.

Có lần thấy bọn trẻ con nước mắt lưng tròng sau buổi học, tôi hỏi thầy mắng à. Tủm nức nở rằng Tủm đánh bình thường, mà thầy cứ bảo sai. Thấy thương hai đứa trẻ con, nhưng cũng thông cảm với thầy. Chả hiểu sao sau này tôi thấy rất quý và thông cảm với thầy.

Hồi đầu tôi có cảm giác thầy bất mãn. Thầy là ông thầy đàn piano duy nhất trong đám các bà. Các cô khác thì học sinh đi thi giải này giải nọ rất xúng xính.

Hôm Tủm Tí bị mắng cũng đúng hôm sau khi ảnh của các học sinh (của các cô khác) có giải được đăng trên báo làng. Không biết có phải vì vậy mà thầy thấy đám học trò của mình bất tài quá rồi giận cá chém thớt không.

Sau này thấy thầy thoải mái ra. Có hôm lúc tôi đến đón, thầy bảo Tí phải tập nhiều hơn ở nhà. Tôi quay lại hỏi Tí có làm được không? Tí đáp lại bằng cái mặt ngệt kiểu chả hiểu người ta hỏi gì. Thầy nghé sát mặt vào mặt nó: Nếu Tí không tập, thầy sẽ gọi công an đến kèm Tí học. Tí ngơ ngác hỏi, nếu công an đến có phải trả tiền cho công an không. Thầy cười phá lên „Có, mày phải tự trả tiền“, rồi lại một mẩu đối thoại tiếp tục giữa hai thày trò, tịnh chả liên quan gì đến chuyện tập đàn của Tí.

Về Tủm thì do mẹ luôn khẳng định Tủm rất chịu tập ở nhà, nên thầy không đưa yêu cầu đó ra. Thực ra Tủm chỉ không chống lại khi mẹ nhắc Tủm tập thôi, chứ chị chàng cũng nhấp nhổm 10 phút là cùng, nhiều thì 20 phút khi chị có hứng, không đạt được định mức 30 phút như thầy yêu cầu. Chưa kể trong tuần cũng chỉ có 2-3 ngày các bạn tập được đàn buổi chiều.

Chuyện không chống lại của Tủm đã làm mẹ cảm thấy nhẹ người đi rất nhiều rồi. Cả hai bạn mà cùng càu nhàu ca cẩm giống Tí, khá là mệt mỏi. Bảo thôi các bạn bỏ đàn đi thì không chịu bỏ. Lý do của Tí rất đơn giản „Mọi người ai cũng biết đàn gì đó, Tí không học thì lấy gì để biểu diễn“.

Tính ra Tủm cũng đã học được gần 5 năm với Thầy. Tủm bắt đầu học từ khi tròn 5 tuổi. Thầy cứ đến hôm học đến nhà trẻ đón Tủm, dậy cho Tủm chắc được 10 phút, rồi lại hai thầy cháu quay trở lại nhà trẻ. Tổng cộng là 30 phút cả đưa đón lẫn học.

Tí cũng như thế. Tí bắt đầu muộn hơn, khi Tí được 5 tuổi rưỡi. 1-2 năm đầu Tủm Tí học kiểu được chút nào hay chút nấy, không có sự kèm cặp thúc ép của mẹ.

Tôi nhớ đến lúc Tủm giữa lớp 1, thầy bắt đầu đòi hỏi chị tập nhiều hơn. Xảy ra cuộc tranh luận khá căng thẳng giữa tôi với thầy, trước mặt bọn trẻ con. Sau đó vài lần nữa đề cập đến vấn đề này, để cuối cùng thầy chấp nhận không chờ đợi quá nhiều và thúc ép bọn trẻ con nữa. Sự thoải mái qua lại này cũng là lý do khiến thầy sau này trở nên dễ tính hơn nhiều.

Đám móng tay của Tí nhờ vậy không trở thành đề tài lớn.

Móng chân của Tí thì quoặt quẹo luôn, vì phải uốn mình cho hợp với cái giầy chật chội của Tí.

Ồ, ngày mai anh chàng có đá bóng. Anh cu đồng ý đi đá bóng ngày mai. Chắc sức anh cu đã đủ để một tuần đá bóng hai ngày. Năm trước anh nói rằng anh thích đá bóng, nhưng một lần một tuần là đủ rồi. Không biết chú Trainer có cho Tí tụt hậu vào nhóm dự bị không? Chứ tôi thì chả có ý định thuyết phục Tí đi đá thi trong khi nó không thích.

Chuyện móng tay đen của Tí còn dài, liên quan đến cái gọi là sự sạch sẽ. Nhưng tôi sẽ viết lúc khác.