Tí đi trẻ – 2

Nhân ngồi nhà chờ đi chữa răng, kể tiếp chuyện Tí đi nhà trẻ.

Được gần năm rưỡi Tí đi bà Ebner. Nhà bà có cô con gái lúc đó khoảng 14, 15, cô bé thỉnh thoảng có giúp mẹ chăm các em, cho các em ăn, đưa các em đi ngủ.

Trẻ con ở nhà có thể vô tổ chức chút, nhưng đến những nơi khác chúng rất nghe lời, bảo ăn thì ăn, bảo ngủ thì ngủ, nên cũng đỡ phần nào cho các bà trông trẻ. Tôi cứ nhớ khuôn mặt ngái ngủ của Tí mỗi lúc đến đón tầm 2 giờ chiều.

Mắt nhắm mắt mở, mồm trễ xuống, mặt vẫn còn nhem nhuốc vệt nước dãi, khệnh khạng đi ra hành lang. Cậu không tỏ thái độ gì khi nhìn thấy mẹ, có lẽ vẫn trong cơn muốn ngủ tiếp. Bà Ebner có một câu về cậu, mà hầu như hôm nào bà cũng kể say sưa „er lacht so herrlich – cậu ấy cười nghe khanh khách rất vui“.

Herrlich chỉ một kiểu cười vui từ trong vui ra, cười hết mình, cười thoải mái không e dè. Đó đúng là điệu cười của Tí từ khi còn bé. Điệu cười này tạo cái duyên riêng của Tí, sẽ đem lại cho cậu rất nhiều bạn bè.

Thỉnh thoảng tôi ngồi cùng bà trông bọn trẻ con chơi ngoài bãi cát. Mấy đứa trẻ mỗi đứa một trò, không chơi cùng nhau. Tuổi của chúng có lẽ chưa biết chơi cùng nhau. Nhưng sự có mặt của những đứa trẻ khác trên bãi chơi khiến chúng vui. Bãi cát không to, đủ chỗ cho 4 đứa trẻ 2-3 tuổi.

Tí tuổi này chưa biết nói nhiều. Cậu tập trung bắt chước về động tác nhiều hơn. Bọn con trai có cách nói chuyện trao đổi riêng, không cần từ ngữ.

Sau đó bà Ebner chỉ muốn nhận trẻ con đi cả ngày, tức đến 05 giờ chiều. Thêm 3 tiếng buổi chiều sẽ giúp bà có thêm chút thu nhập. Tôi thì không muốn để con đi trẻ cả ngày. 3 tiếng buổi chiều hai mẹ con đèo nhau đi mua bán, đi dạo, thu nhà,… trước khi đi đón chị Tủm từ nhà trẻ về là những giờ phút vui vẻ thư giãn. Tôi luôn thấy mình may mắn khi vẫn vừa có thể đi làm, vừa vẫn có thời gian gần bọn trẻ con. Nếu là bây giờ, chắc chắn tôi sẽ enjoy được 3 tiếng đó một cách trọn vẹn. Hồi đó đầu tôi vẫn một phần để chỗ làm, vẫn lơ vơ nghĩ về công việc đang làm dở, điều làm tôi không sống trọn vẹn được với lũ trẻ con.

Tí chuyển sang đi bà Holzner khoảng 4,5 tháng, trước khi đi mẫu giáo. Bà người Hy Lạp, nói tiếng Đức không được tốt lắm. Bà chỉ trông Tí, và một cô bé người Pháp 2 ngày một tuần. Nhà bà ngay trước chỗ đổ xăng. Phòng khách rất sáng, rộng. Đó là điểm hơn so với chỗ bà Ebner, tuy vậy thiếu Tom và mấy cậu bé. Tôi không suy nghĩ nhiều lắm khi đổi người trông trẻ cho Tí, vì Tí tương đối lì về mặt tinh thần, không dễ buồn và cần bạn bè quen như chị Tủm.

Thỉnh thoảng đi đón Tí thấy hai bà cháu đang đi dạo quanh khu nhà ở, bà người đậm đậm, cháu lon ton tí hon đi bên cạnh. Có cảm giác bà rất thích Tí, mặc dù không nói chuyện gì nhiều với thằng cháu. Tí từ bé đã có kiểu không sợ hãi, không vồn vã sỗ sàng, cứ nhìn lừ đừ quan sát, thấy làm được gì thì làm, không được thì thôi. Ở nhà ông nghịch hơn, có những cái đã biết không được làm nhưng vẫn cứ làm, rồi cứ lơ ngơ nhìn bố mẹ, chị Tủm mắng, ra chiều vô tội.

Tom

Trong bữa ăn sáng hôm qua, anh Tí bảo rằng việc chia tay những người bạn thân thực ra cũng không khó lắm. Lúc đầu thì hơi nhớ, nhưng với thời gian mình sẽ thấy bình thường trở lại.

Bình thường, không schlimm (kinh khủng lắm)“ – anh nói – „không nhất thiết phải bám víu, cứ buông ra (losslassen)“.

Nghe chữ losslassen từ anh, mẹ thấy quan tâm ghê lắm, giỏng hết cả 2 tai ra nghe ngóng.

Như Tí với Tom ấy, không gặp nhau rồi thì thấy cũng bình thường“.

Tí với Tom thân nhau lắm à ? Con đã từng nhớ bạn à? Bạn sang lớp 3 đã học ở chỗ khác rồi đúng không?“ Tôi hỏi nửa tò mò nửa thích thú. Nói về máy móc, cá, thể thao và những đồ có thể mua bán thì anh nhanh nhảu lắm, thao thao suốt ngày, nhưng rất ít khi nói về người này người kia, hay nói về cảm xúc.

Ja, đi cùng nhà trẻ, mẫu giáo, và ở Hort hết cấp 1“, anh nói giọng tưng tửng nhưng có chút hoài cổ, điều rất ít có ở anh.

Cả nhà nói chuyện xoay quanh Tom.

Cậu bé có mái tóc vàng ươm, đôi mắt xanh hiền trông ngơ ngác. Cậu và anh sống một mình với mẹ. Tôi còn rất nhớ mẹ cậu, hiền, rất xinh, hay chuyện, có nụ cười tươi tắn. Tôi rất cảm tình với người phụ nữ nhỏ nhắn này, và đôi lúc tự hỏi không hiểu chuyện gì xảy ra với gia đình cậu, tại sao bố cậu lại bỏ đi. Người mẹ đôi lần đề cập đến chuyện gia đình, nhưng tôi chỉ nghe mà không hỏi. Mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi người mỗi số phận, giải thích tìm hiểu sẽ cho một lý giải rất hời hợt và cũng chẳng để làm gì.

Hai cậu bé gặp nhau từ khi 1 tuổi, chúng cùng đi trẻ ở nhà bà Ebner – người trông trẻ. Hồi đó ở Garching chưa có Kindergrippe cho trẻ em dưới 3 tuổi.

Bà Ebner là một phụ nữ to béo. Giờ tôi không còn nhớ rõ khuôn mặt bà, tôi chỉ nhớ đường vào nhà bà. Dãy nhà bà ở gần chỗ nhà cũ của bọn tôi, trước mặt khoảng đất trống mà giờ người ta đã xây lên một khu nhà mới.

Nhà bà ở tầng 1, đi vào trong trông khá tối và hẹp. Hành lang cũng nhỏ, thông vào 3 phòng, phòng bếp, phòng khách và phòng trẻ con. Phòng trẻ con rất nhỏ, chắc chỉ khoảng 10 m², chật chội và ít ánh sáng. Bà trông 4 đứa trẻ, trong đó có Tí, Tôm và hai anh em một cậu bé cùng tuổi.

Phần lớn thời gian bọn trẻ con được đi ra ngoài chơi, mùa hè cũng như mùa đông. Chỉ đến trưa thì chúng được đưa về nhà, ăn rồi đi ngủ. Tôi đã vài lần bắt gặp bà đi cùng lũ trẻ con ở ngoài đường. Người bà to béo lắc lư đi trông rất vất vả. Cái xe nôi trẻ con có thể đẩy 2 đứa trông kềnh càng.

Hồi đó tôi không nghĩ nhiều, chỉ thấy bà ấy trông nhiều đứa vậy chắc rất mệt mỏi. Sau này tôi rất tôn trọng những người phụ nữ này, họ cố gắng không ăn bám xã hội, dùng thời gian và sức lực của mình trông trẻ, vừa để có thêm thu nhập, vừa giúp những người mẹ có thể tiếp tục đi làm.

Họ nằm trong hiệp hội những người trông trẻ, hiệp hội đó vừa tổ chức tạo điều kiện cho họ có công ăn việc làm, vừa quản lý bảo đảm họ có khả năng trông trẻ, vừa bảo vệ quyền lợi cho họ. Trình độ, điều kiện vật chất, sức khỏe của họ phải bảo đảm một điều kiện tối thiểu. Trông 4 đứa trẻ họ có thêm thu nhập khoảng 1400 Euro / tháng (năm 2005), không nhiều, nhưng cũng không ít.

Suốt thời gian Tí ở chỗ bà, tôi cứ ngày ngày đi làm từ sáng, chiều 2 giờ đón Tí. Hồi đó tôi đi làm 25 tiếng một tuần thì phải. Lương đã ít vì làm part time, riêng tiền gửi trẻ cho hai đứa đã chiếm hơn một nửa tiền cầm tay.

Tuy vậy nhiều bà mẹ vẫn chọn cách đi làm. Nhất là những người làm việc trong lĩnh vực kỹ thuật, chỉ cần 2 năm ngồi nhà là mọi thứ thay đổi gần như hoàn toàn, rất khó để lại vào guồng làm việc được tiếp.

Những người phụ nữ nước ngoài may mắn có được công việc tàm tạm lại càng phải cố gắng quay trở lại công việc càng nhanh càng tốt. Nếu phụ nữ Đức có con nhỏ khó kiếm việc 1 phần, thì phụ nữ nước ngoài cùng điều kiện khó kiếm việc 2 phần. Họ phải gồng mình mà đi qua thời điểm đó, theo cách nói của Đức „Augen zu und durch“ – nhắm mắt lại và lao về phía trước.

Chế độ của Đức cũng có đôi điều bất cập. Gia đình nào cả hai cùng đi làm và có thu nhập tương đối, phải tự trả mọi thứ ở mức cao. Tiền gửi trẻ cũng vậy, những người mẹ ngồi nhà không có thu nhập, nhưng có nhiều thời gian và cùng theo đó là sức khỏe, chỉ phải trả khoản nhỏ. Những người mẹ phải chia năm sẻ bảy thời gian và sức lực của họ, để vừa đi làm vừa chăm gia đình, lại phải trả nhiều hơn để bù cho những khoản khỏ kia.

Hồi đó tôi thấy bất công lắm, cứ nghĩ chế độ thế thì chả ai muốn đi làm nữa, vừa mệt, vừa căng thẳng, con lại phải gửi người khác trông chẳng biết thế nào. Về sau này tôi thấy việc mình luôn trả tiền cho những gì mình nhận được, dù cao hơn mặt bằng một chút, là việc rất nên làm, khi có khả năng.

Nhận không của ai bất cứ cái gì, dù là của nhà nước, của cơ quan, của bố mẹ, của chồng con, của anh em, … đều là những khoản nợ mà bạn sẽ phải trả lại bằng một cái gì đó. Trong nhiều trường hợp, trả lại được bằng tiền là phương án dễ nhất.

Viết đến đây lại nhớ lại tôi nợ của cơ man người không biết đến bao giờ mới có thể trả, ngoài tiền ra tôi còn nợ họ những thứ khác, nợ họ thời gian, nợ họ sự chân tình, nợ họ sự giúp đỡ….

Ngồi viết đã hơn 1 tiếng, lại lan man lạc chủ đề chính, thôi để lần sau chỉnh/viết tiếp…

Chuyện Tí cấp 1

Công việc làm thêm của mình giờ có vẻ chạy.
Cứ nghĩ chỉ có việc 1 lần trong 1 tháng.

Giờ chắc lên thành 2 lần một tháng.
Hôm trước vừa vui vẻ chia tay chia chân với cô giáo anh cu.
Cô hể hả: giờ này (tức 8 giờ sáng), có vẻ hợp với Bà. Vậy lần sau tôi cứ hẹn giờ này với bà nhé….
Nghe chừng cô giáo thích gặp mình thường hơn.

Chiều nay lại có giấy báo từ Hort (nhà trông trẻ), yêu cầu có cuộc hẹn riêng để nói chuyện.
Chậc, sao mình được trường lớp với Hort yêu quí tệ. Vừa gặp vài tuần trước, giờ đã nhớ…

Mà các cô luôn vui vẻ nhẹ nhàng. Rõ ràng mình có cảm giác các cô thích gặp mình, hehe.

Khéo cũng chả có mẹ nào giống mình. Sau khi bắt tay bắt chân, ngồi xếp tay từ tốn nhẹ nhàng kể chuyện ông con ở nhà. Rồi khen, đại loại tôi thấy nó rất cố gắng, nhưng đúng là không tiến được bao nhiêu….

Thế là các cô cũng hể hả kể tội Tí. Kể lấy lệ, vì vẫn vài cái lỗi cũ.

Bực thì bực thật, nhưng nhìn ra cũng khó chờ đợi ở anh cu một sự phát triển vượt bậc nào đó.

Lò dò hỏi anh vì sao anh cứ trêu con bé ngồi cạnh. Anh bảo anh đang ngồi một mình, dễ chịu, tự dưng nó lò dò đến ngồi cạnh, làm anh rất khó chịu.

Hahah, chắc cô ở Hort bảo bạn ấy đến ngồi cạnh anh, để kiềm chế anh.
Cô bé nổi tiếng ngoan ngoãn, giờ suốt ngày hậm hực bực mình. Khổ thân.

P.S. Bài này viết lâu lắm rồi, hồi Tí còn học lớp 2,3 gì đó. Hôm qua anh có chỉ cho mẹ xem bài nhật ký của anh. Bài nhật ký đầu tiên. Anh viết trên computer, bằng cái thứ chữ là lạ lổn nhổn, rất khó đọc.

Anh bảo rằng viết nhật ký là phải viết bằng chữ như thế.
Một bản liệt kê, 7 giờ sáng, 8 giờ sáng,….
Vài lỗi chính tả, ngôn từ đơn giản các em 5 tuổi cũng hiểu.
Mẹ chờ đợi anh sẽ nói vài câu về vụ xô xát với mẹ hôm trước. Nhưng trong đó chỉ có nhõn 2 dòng : Hôm nay mẹ về muộn vì bị kẹt xe. Những 1:30 phút ba chấm than.
Anh không kể rằng khi về mẹ bỗng bực mình, tuyên bố với anh rằng nếu anh không thích ăn với cả gia đình nữa thì anh phải tự mua tự nấu ăn một mình.
Anh không biết khi ngồi trong xe nhích từng mét một, dưới cái nắng chiều khá gay gắt, mẹ bỗng vừa bực mình mấy cậu đi xe thế nào mà tông vào nhau ghê thế, rồi nghĩ miên man về cái chuyện nấu bữa chiều mà nhiều hôm anh không chịu ăn. Vì trước đó anh đã tống một bụng toàn đồ ăn sẵn hoặc đồ ngọt….

 

Tí làm bánh

Về nhà thấy anh đang xem tablet. Mẹ bảo Tí đang xem tablet à. Anh trả lời Ừ, rồi hỏi mẹ quên cất đi hay mẹ cố tình để đấy.

Trước khi bước vào cửa mẹ chợt nhớ ra mình quên, và đã nghĩ đến câu hỏi này, nên trả lời rằng mẹ cố tình để đấy. „Mẹ nghĩ là Tí lớn rồi, đã tự biết lúc nào xem, lúc nào không đúng không ?“ Anh ngoác mồm gật đầu. Heheh, đằng nào mẹ cũng quên suốt ngày, thôi thì để anh tự chịu trách nhiệm với cái tablet của mình dần đi là vừa.

Anh bảo nhưng cả ngày hôm nay anh cũng chỉ có nướng bánh cho mẹ – „những 2 tiếng liền, mẹ thấy Tí tốt không ? Tốt không ?“.

Hai cái bánh để trên bàn, một cái đã bị ăn mất 4/5, còn lại vài miếng ở góc.

Cái kia còn nguyên. Anh hí hoáy gỡ khung ra. Vì quên bôi bơ xung quanh khung bánh, giờ anh không gỡ bánh ra khỏi khung được, đành phải lấy dao cậy. Lúc cậy anh lại tập trung quá nên cái khung đâm nát vào giữa quả bánh.

Anh bần thần nhìn tiếc rẻ.
Hehe, anh giỏi mà. Thật sự là giỏi.

Hai bố con thì thụt tất bật mấy hôm nay. May mà một thế kỷ có mỗi 2 lần sinh nhật chẵn, không thì đến bạc thêm vài nhúm tóc vì lo SN mẹ, haha.

Tuổi 50

Hôm nay bạn vợ đúng 50 tuổi, tròn nửa thế kỷ 🙂
Chúc bạn vợ ngày thêm tinh tấn trên con đường mình đi. Bleib wie du bist, wir lieben dich so ! (tạm dịch: cứ tiếp tục là chính mình, bố con yêu mẹ như thế !)

Mỗi ngày, mỗi năm, mỗi giây phút sống đều là một mắt xích trong đời người, mắt xích nào cũng quan trọng và có ý nghĩa như mắt xích nào, nó là một chuỗi dài nối tiếp đưa ta đi qua những trải nghiệm trong diễm phúc được làm Người. Người xưa nói “Ngũ thập tri thiên mệnh”, đến tuổi 50 hiểu được mệnh trời. Mệnh trời mỗi người một khác, không ai giống ai, cũng là do duyên kiếp, nhân quả, cộng với ước nguyện mà thành. Bố con thật may mắn có mẹ trong đời !

Sáng ra anh cu Tí tỉnh dậy, nhìn lên giường không thấy mẹ đâu, anh thì thào hỏi bố “Mẹ dậy rồi à ?”.
Chả là hôm trước bố đã rỉ tai anh “Ngay mai mẹ có sinh nhật đấy ! Bố sẽ chuẩn bị một món quà để bó con cùng tặng mẹ nhé”. Nói vậy để cho anh sau này có ham chơi cũng thỉnh thoảng biết nghĩ đến bố mẹ một ít 🙂
Có chị Tủm ở nhà thì chị đã tự bàn với bố xem làm gì mừng sinh nhật mẹ, chứ chả cần bố hỏi. Đợt này chị đi học xa thành ra bố phải đứng ra để nhắc nhở anh.
Anh ngoác miệng ra hỏi bố “Bố mua quà gì ?”
Bố bảo “Bí mật ! Để xem bố đặt nó có đến kịp không.”
Bố vẫn biết mẹ không quan trọng chuyện có quà hay không. Một cái bánh nhỏ, đơn giản, cả nhà quây quần thế là mẹ vui rồi.

 

Quà đến anh gọi điện báo bố biết “Có phải cái nhỏ nhỏ không ?”
Bố reo “Ấy dà, thế là đúng rồi. Tí cất đi đừng để mẹ nhìn thấy nhé !”
Anh thì thào “ja, ja …” vì mẹ đang đứng gần đấy.
Anh dạo này cũng được việc ra phết. Bảo gì anh cũng cố gắng làm theo.

Thiếu chị mỗi lần nói chuyện với bố anh nói đủ các thema, chuyển hết từ đề tài này sang đề tài khác, phun mưa liên tục cùng những câu hỏi không ngừng của anh.
Chú hàng xóm có đến 4 đứa con, đứa nào cũng thích anh sang chới cùng. Mà không chỉ mấy đứa con nhà chú, mấy bạn trẻ con khác trong xóm từ 2 tuổi trở lên không hiểu sao đều thích chơi với anh. Anh có một kiểu chơi gì đó vừa bạn bè ngang hàng, vừa kể cả chỉ bảo làm các em cứ theo cả đàn.
Cái tên anh khó nhớ thế mà bây giờ các em réo khắp xóm. Thằng cu Philipp khá nghịch mới 5 tuổi có vấn đề về phát âm trước đây mỗi lần sang hỏi anh có chơi được với nó không đều gọi anh là “Vu” cho dễ, nhanh và tiện, dạo này cu cậu nói tên anh rất rành rọt “Nguyê..n Bằng”, vừa nói vừa cười hả hê vì cũng kêu được tên anh giống bọn trẻ con khác.
Chú hàng xóm hôm rồi thì thào nói chuyện với tôi “mày có biết mày có một đứa con rất thông minh không ?” (sehr klug).
Tôi hỏi lại “Thông minh gì cơ ?”
Chú mặt mũi rất nghiêm chỉnh bảo “Nó hỏi tao nhiều câu mà tao nghĩ người lớn cũng không thể hỏi hơn thế được.”
Tôi cười haha vì nghĩ đến cách nói chuyện không đầu không cuối với những câu hỏi bất tận của anh.

Nhà mới có bể cá. Bố mẹ giao cho anh quản lý. Anh suốt ngày hý hoáy lau lau chùi chùi. Bể cá giờ sáng choang. Chú hàng xóm quí anh cho anh rất nhiều cá. Bố đưa anh đi chọn cá, anh chỉ kết nhất bạn rửa bể màu vàng. Bạn đấy vừa đẹp lại được việc, có gì ăn thừa là bạn ngốn hết, lại còn giúp anh lau chùi kính không bị rêu bám. Bây giờ tối tối bật đèn lên mẹ lại kê ghế gần lại, dương mục kỉnh lên để ngắm bể cá “Chà chà, bể cá của Tí đẹp thật. Càng nhìn lâu càng thấy đẹp, đặc biệt là phải nhìn gần và nhìn kỹ !”. Mẹ quay sang hỏi bố nửa thật nửa đùa “Hay là mình treo một tờ giấy dán vào bên cạnh ghi bể cá này phải nhìn gần !”. Quả thật cái gì nhìn kỹ đều có cái đẹp của nó. Nhất là đối với các ông bà lão đã xấp xỉ ngũ tuần như mình 🙂

Dạo này Tí hay ông ổng hát hò đù các bài nhạc, chả biết ông hiểu có hết không. Bố cười bảo Tí “Tí hát hay thế. Cận thận bố nhìn thấy chú Christian (hàng xóm) đã quay Tí gửi cho DSDS (tìm giọng hát hay của Đức) rồi đấy.”
Tí cười haha bảo “giống Onbơri hả ?” (ống bơ rỉ).
Bố mẹ lăn ra cười. Có lần bố bảo với Tí là ngày xưa ở Việt Nam ai hat hay được ví là có giọng hát Onbơri, từ đó Tí nhớ cụm từ tiếng Việt này đi liền với hát hay 🙂

Cứ thấy mẹ cười là ông lại nhảy ra ôm đầu mẹ, vừa hôn hít tóc mẹ vừa ngân nga như điệp khúc trong bài hát “Mẹ soooo süß” (Mẹ thật đáng yêu). Đúng mẹ thật đáng yêu. Mẹ cứ tiếp tục đáng yêu thế nhé !