Đọc chữ

Không biết có phải do hormon thay đổi không, nhưng cứ 2,3 hôm ngủ đẫy mới dậy, thì lại bị một hôm dậy quá sớm.

Trời bên ngoài tờ mờ, hơi mưa. Chim hót véo von, đủ các thứ giọng. Nghe chim hót lắm lúc thấy buồn cười. Có cảm giác chúng hót một cách rất vô thức, cứ vươn cổ cho tiếng từ trong bụng chui ra, chẳng có vần điệu gì. Chỉ cần có 4, 5 chú cất giọng, là như cái chợ vỡ, mỗi chú một phách, mạnh thằng nào thằng đấy phang. Chúng vui quá mà, thơ thới quá mà. Trời ấm áp vừa phải, mát mẻ vừa phải, mưa vừa phải. Tiết trời này giun chui ra thì các chú tha hồ mà no bụng. No bụng xong lại vươn cổ líu lo.

Nhớ đến anh cu Tí, anh đang tuổi lớn, năng lượng chảy tràn trề trong từng đường gân thớ thịt. Nên anh ông ổng suốt ngày. Anh cứ vươn cổ ông ổng hết bài này sang bài kia, bất kể anh có thuộc lời, bất kể có ma nào đang tai váng vì anh.

Tồng ngồng và ông ổng, đấy đang là thương hiệu của Tí.

Mấy hôm trước mẹ mừng hụt. Đi làm về thấy anh chào hỏi qua loa rồi rút lên trên phòng cùng cái tablet. Khi mẹ lên thấy anh đang chăm chú đọc, lướt qua màn hình thấy chi chít chữ. 

Mẹ chắc mẩm, lại một thay đổi tốt từ anh đây. Từ xưa tới giờ có bao giờ thấy anh dừng lại ở một cái gì chi chít chữ. Anh chỉ đọc tranh thôi, còn chữ hai ba dòng là đủ rồi. Thấy mẹ hơi ngạc nhiên, anh bảo anh đang làm Referat, ý bảo mẹ đừng phá.

Sáng qua thấy anh dậy sớm hơn 10 phút, nhanh nhảu đi xuống nhà, hỏi vẫn còn bài chưa học à, anh bảo vâng, có referat. Rồi lại hí húi chúi mũi vào đám chữ chi chít, mặt nghệt môi trễ, trán nhăn căng thẳng.

Heheh, đó mới là chân dung Tí đọc chữ …

Füßen tháng 6 2017

Viết lại vài chuyện về cậu Tí trước khi bố mẹ quên. Đi xe đạp 3 ngày từ sáng thứ 5, qua Ammersee, đến Füßen, chiều thứ 7 đi tàu từ Füßen về Munich. Ngủ đêm ở Ammersee và Peiting.

Mỗi lần đi chơi thế này lại là dịp nói chuyện nhiều với cậu. Cậu bắt đầu quan tâm nhiều đến tiếng Việt. Cậu hỏi tại sao lúc thì bốn (mười bốn), lúc thì tư (hai tư), và lúc nào thì tư lúc nào thì bốn.

Cậu hỏi lúc nào thì bảo „thối“, lúc nào bảo „hôi“. Nhiều cánh đồng mới được bón phân mùi hôi nồng nặc. Cậu có vẻ không thích cái mùi này lắm, kêu thối ầm ỹ. Mẹ kể đó không phải mùi phân tươi, mà là phân đã được ủ, oải ra thành chất bón cây. Cây được bón chất này thích lắm, lên rất tốt. Đôi cái khi biết rồi người ta sẽ có ý kiến khác.

Cậu nói tiếng VN gọi mét là gì, kilomet là gì? Mẹ nói người việt thay vì km còn có từ cây số, vì cứ mỗi một km lại có một cái cây đánh số. Cậu cười hinh hích. Mẹ còn bảo trước đây để đo đường xa, người ta dùng buổi. Đi từ đâu đến đâu mất mấy buổi,… rồi giải thích luôn thế nào là buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều. Cậu hiểu tiếng Việt khá hơn nhiều, nên biết đặt câu hỏi, và khi nghe trả lời cậu cũng nhớ hơn. Khi nói chuyện cậu hỏi từ tiếng Việt thế nào, thay vì chêm tiếng Đức vào đó.

Đi qua nơi lọc nước, cậu kể nước được lọc như thế nào. Tiếng Đức của cậu giờ khá ổn, và cậu cũng biết trình bày giải thích cặn kẽ có đầu có cuối hơn. Trong team đánh bóng bàn của cậu giờ có thêm 2 anh người Ấn, thỉnh thoảng cậu nói chuyện với các anh, tiếng Anh của cậu qua đó cũng linh động hơn. Nhìn chung về ngôn ngữ, cậu đang phát triển tốt hơn trước đây. Nếu trong vòng 2, 3 năm nữa cậu trở nên người nói nhiều, thậm chí hoạt ngôn, mẹ sẽ không ngạc nhiên. Trong team bóng bàn của cậu có anh Nicklas, mọi mặt đều khá và nói năng rất đâu ra đấy, cậu lại phục anh, chắc chắn sẽ học được của anh cái gì đó.

Thấy mẹ rất thích hoa Mohn, cậu bảo loài hoa đó không trồng được, nó thích mọc ở đâu thì nó sẽ mọc. „Nhưng nếu mẹ thích mẹ cứ thử trồng đi, Tí chỉ nghe thấy vậy thôi chứ Tí chưa thử trồng bao giờ“.

Có lúc mẹ dừng lại nhìn một con chim vẫy cánh, cậu sốt ruột bảo mẹ sao cái gì cũng thấy đẹp. Nhưng con chim vẫy cánh thật sự là đẹp lạ lùng. Nó đứng yên một chỗ, chỉ đôi cánh vẫy yển chuyển không dừng. Nhìn cùng mẹ một lúc, rồi chính cậu rối rít giục mẹ quay đi, mẹ quay đi. Heheh, đôi khi phải nhìn kỹ cậu ạ, thì thấy đẹp cũng không lạ đúng không.

Nếu chỉ nói về sức, sức cậu giờ đã gần bằng bố, nhưng cậu chưa biết dùng sức một cách có lý. Ngày thứ 2 và thứ 3 phải đạp qua nhiều đoạn đường khá dốc, mẹ phải xuống đi bộ đẩy xe lên. Cậu ít khi phải xuống đẩy, vẫn đạp được lên đến đỉnh dốc, rồi để xe đó chạy xuống giúp mẹ. Cậu nhắc đi nhắc lại rằng cậu thấy rất ái ngại khi nhìn thấy mẹ vất vả đạp xe lên dốc. Cậu nghĩ rằng về nhà cậu sẽ mua một cái dây dài 3 mét, nối xe cậu với xe mẹ, để cậu kéo mẹ theo.

Một đề tài được bàn đi bàn lại, là mẹ nên sắm một cái xe E-bike mà đi. Nhìn ra khá nhiều người dùng E-bike trên đường, nhất là những người có tuổi. Những con đường núi hầu như không thấy trẻ con như những đường đi vùng đồng bằng dọc sông.

Cậu để ý quan sát nhiều, có nhận xét riêng, bắt đầu xuất hiện độ điềm đạm trong hành động. Với mẹ, cậu đã không còn là cu Tí, mà đang lột xác trở thành một chàng trai độc lập. Tuy vậy 13 tuổi thì vẫn là 13 tuổi, vẫn nhiều ý nghĩ rất ngộ nghĩnh buồn cười.

Cậu mua hai cây bút giá rẻ nhưng trông có vẻ xịn và hy vọng bán lại cho một bạn trong lớp với giá hời hơn. Bố mẹ vẫn nhắc cậu những đồng tiền làm ra bằng cách đó không hay ho gì lắm, và trước hay sau cậu cũng phải trả lại mà thôi, thậm chí còn trả nhiều hơn. Cậu cũng biết cậu có thể phải trả giá những đồng tiền đó như thế nào, chẳng hạn tai nạn, bệnh tật, … tuy vậy vẫn có những bài học phải tự học qua kinh nghiệm bản thân.

Mức ham chơi của cậu có vẻ vẫn không thay đổi, dù có mệt đến mấy cậu cũng nhanh chóng lấy lại sức và lại đòi bố phải chơi cùng. Hai bố con không biết chuyện ở đâu ra mà rủ rỉ suốt ngày.

Cậu có niềm tự hào nho nhỏ về cái sáng kiến cuộn đống giấy toalet lại để cậu có thể rút ra từng đoạn để hỉ mũi trên đường. Mùa này có vẻ cậu vẫn bị dị ứng với một số loại phấn hoa, mắt đỏ và mũi thì chảy liên tục.

Đi trên đường, thỉnh thoảng cậu quay xe lại định hỏi mẹ chuyện gì đó, vừa bảo „mẹ“, mẹ bảo „sao“, cậu lại cười toét miệng „mẹ so süß (mẹ đáng yêu quá), rồi bỏ lửng, đạp dấn lên hỏi bố. Chắc tại mẹ cậu trông thông thái quá, làm cậu phân vân không biết mẹ cậu có trả lời được câu hỏi của cậu không, heheh

Sáng tạo

Nhiều việc cần làm, mà cứ có gì đó nóng ruột không cho tôi tập trung, vậy thì ngồi viết một chút vậy.

Tôi tin mỗi người sinh ra trên đời đều có một mission nào đó, to nhỏ khác nhau, thời điểm khác nhau, nhưng là điều người đó nên làm.
Có người là vẽ, có người là viết, có người là tham gia các đoàn thể, …
Khi có một sự thúc đẩy trong nội tâm, nên tìm cách hiện thực hóa nó.
Không cần phải làm gì to tát, cái nhỏ nhặt đơn giản cũng có thể có tác dụng khơi nguồn.

Sáng nay có đọc đôi bài trên FB. Dần dần tôi muốn chủ động kết bạn với một số người, không phải bạn cũ, không phải người quen.

Họ còn rất trẻ, nhưng những dòng họ viết tỏa ra gì đó trong lành mới mẻ, khiến người ta thấy đời có gì đó tươi sáng lấp lánh đâu đây.

Sáng tạo là quyền lợi của con người. Người ta có thể thể hiện sự sáng tạo qua hát, qua đàn, qua múa, qua nhảy.
Qua viết, qua nấu ăn, qua may quần áo, qua đủ mọi thứ.

Tôi nhớ hồi còn trẻ, mỗi khi nhạc nổi lên là tôi thích đứng dậy lắc lư và múa tay.
Đẹp hay không tôi không biết, hồi đó tôi không nghĩ là đẹp.
Có điều khi lắc lư cơ thể theo điệu nhạc, tôi thẩm thấu nhạc trực tiếp và trọn vẹn hơn.
Có lần có một cậu lớp dưới trêu và bắt chước, người cố tình uốn éo quá mức.
Ngay lập tức có một cậu bạn cùng năm cắt ngang, giọng khá nghiêm, rằng em đừng có bắt chước chị ấy như thế.
Nhờ có câu của cậu bạn, tôi đã không quay mặt với cái thôi thúc muốn đứng dậy múa của mình.
Cũng may mắn là hồi đó không có ai khác chỉ trích tôi về đoạn thích múa.
Ít nhất là không nói thẳng. Nếu không chắc tôi đã co vòi và ngồi im thít như cục gạch không cảm xúc, kể cả khi nhạc có hay ho đến mấy.

Vậy nên, các bạn trẻ cứ tự tin và kiên nhẫn để theo đuổi cái thôi thúc nội tâm của mình.
Và nếu có thể, tôn trọng những hoạt động, kể cả những bước dò dẫm làm thử của người khác.
Động viên được họ thì càng tốt.
Vì thực ra, số người quay mặt được với xã hội không nhiều.
Phần lớn con người đều cần sự động viên từ ai đó.

Lại nhớ hôm qua ông con hát ông ổng váng cả nhà.
Bố vừa đặt mua cái loa bluetooth để nghe nhạc to hơn, trông tròn tròn xinh xinh bằng lòng bàn tay.
Ông con đem ra sử dụng ngay, lúc chiều lau xe cho mẹ ngoài vườn ông hát còn nho nhỏ, vai thỉnh thoảng lại nhún lên nhún xuống theo điệu nhạc.
Vào đến nhà buổi tối ông vặn to loa rồi hát tướng lên, loa càng to giọng ông càng ông ổng hơn.

Tiếng hát át tiếng loa, heheh.

Du ngoạn xe đạp (phần một)

Hè đến một trong những hoạt động thể thao yêu thích của dân tình ở Đức là du ngoạn bằng xe đạp. Bọn tôi cũng bị lây nhiễm thú vui lành mạnh này.

Đường xe đạp ở đây được chia thành nhiều thể loại. Có thể loại hợp cho hội thích đi mạo hiểm, trèo đèo lội suối. Bạn cần có một chiếc xe đạp địa hình với bánh lốp to và bộ giảm xóc tốt, có thể bám lên những đướng xá lồi lõm, xe luôn trong trạng thái nhảy chồm chồm. Thường thường nó thích hợp với các bạn thanh niên và những bạn thích cảm giác mạnh.

Có thể loại hợp cho hội thích đua xe đường trường. Đường đi xe này là đường nhựa bình thường. Nó là những đoạn đường nối liền các làng xã với nhau. Loại xe đua này trái lại bánh lốp rất mỏng, chỉ hơn 1 cm, đặc biệt xe rất nhẹ để phù hợp với các đoạn đường lên đèo xuống dốc với tốc độ đến 100 km/h hoặc hơn.

Còn thể loại mà hợp cho phần lớn tất cả dân chúng là đường xe đạp đã được chia thành những tour xe đạp khắp nước Đức. Nó thường nằm dọc theo những con sông, ven các hồ lớn, dọc theo các sườn đồi núi, nối liền các thành phố và làng mặc. Nghĩa là cứ chỗ nào đẹp trên nước Đức trên nguyên tắc bạn đều có thể bò đến được bằng xe đạp. Theo thống kê của tổ chức xe đạp Đức thì tổng số chiều dài các tour xe đạp trong toàn nước Đức hiện tại khoảng 12.000 km và nó còn tiếp tục được phát triển tiếp.

Mỗi tour xe đạp đều có tên riêng phù hợp với địa hình hoàn cảnh, vừa cho dễ nhớ vừa tạo cảm xúc riêng. Chẳng hạn như một trong những tour đi từ bắc Bayern đến rặng Alpe có tên “Đường lãng mạn” (Romantische Straße) vì nó đi qua nhiều thung lũng với những hàng cây tuyệt đẹp hai bên đường.

Phần lớn các tour xe đạp có chiều dài khoảng 200 km cho đến 500 km. Những tour dài cũng đươc chia thành các phân đoạn theo khu vực. Nếu bạn có nhiều thời gian nghỉ (từ một tuần trở lên) bạn có thể đi một tour dài ngày, nếu không bạn có thể đi tour ngắn hơn. Có một điều hay là các đường xe đạp thường hay cắt chéo với nhiều chuyến tàu liên tỉnh. Do vậy bạn có thể đi tàu mang theo xe đạp đến địa điểm bạn muốn suất phát, rồi bắt đầu tour của mình từ đó. Và khi đến nơi bạn lại có thể quay về bằng tàu, nếu bạn không còn đủ sức để quay vòng.

Đối với bọn tôi đi xe đạp vừa là thể thao, nhưng mục tiêu chính vẫn là để ra ngoài thiên nhiên, ngắm cảnh đó đây. Chảy dọc qua thành phố Munich là con sông Isar uốn lượn. Những ngày trời nóng dân tình đổ ra sông rất đông, vừa để phơi nắng, bơi lội, vừa để hưởng một không khí mát mẻ vả thưởng thức một vại bia trong rất nhiều Biergarten (một dáng quán ngoài trời tự phục vụ dưới những vườn cây cổ thụ lâu năm tuyệt đẹp) với những món ăn dân gian của dân Bayern chỉ có ở đây … (còn nữa).

Hồ Schliersee

Schliersee nằm không xa Munich lắm, khoảng 80 km, nên quá trưa cả nhà mới túc tắc đi.

Đài dự báo chiều sẽ có dông, nhưng bạn chồng vẫn quyết định đi. Đến nơi thấy đằng xa tối rì, mây có vẻ nặng.

Cây hoa này hình như có hai loại, loại bé hơn và thanh hơn hoa đã kết hạt, còn loại đậm hơn hoa vẫn còn tươi. Nhìn gần thấy bình thường nhưng nếu trồng thành khóm, nhìn xa trông thích mắt.

Đây cũng là một thứ hoa lạ, anh Tí bảo là hoa ăn thịt côn trùng. Những hoa loại này trông rất sặc sỡ, nhưng mùi thum thủm. Cái gì hơi thum thủm mới quyến rũ được ruồi muỗi nhặng. „Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ“ – loại năng lượng nào quyến rũ loại năng lượng tương đương.

Anh Tí thấy mưa lác đác rơi, bàn lùi muốn đi về nhà. Anh có vẻ thích ở nhà chơi Tablet hơn, và cách nói ỉ eo của anh làm bố bực mình. Cả một đoạn dài bố đi trước để khỏi nghe anh ỉ eo. Đi được 1,2 cây số thì anh bắt đầu thích, lại chạy nhảy tung tăng nói chuyện luôn mồm.

Bố mẹ thì đã quá biết cái quy luật này – bắt đầu đi đôi lúc hơi ngại, nhưng đi rồi mới cảm nhận được cái vui và cái cảm giá thơ thới của nó, nên vượt qua cái tâm lý ban đầu không khó khăn. Anh thì khó hơn, sức ỳ vẫn rất lớn. Tuy vậy khi bố mẹ tỏ rõ thái độ thì anh cũng nhanh chóng bỏ được tâm lý ỉ eo của mình. Đó là điều anh làm được một hai năm lại đây, trước đây với tầm tuổi 5-8 anh có thể mè nheo đến mức mọi người mất hết kiên nhẫn phát cáu lên. Sau đó thời gian mè nheo của anh ngắn dần ngắn dần, chắc qua những cuộc nói chuyện anh cũng nhận ra mè nheo không đem lại gì. Sự thông tỏ này rất có lợi về sau cho những đứa con út.

Đứng từ phía bờ bên kia nhìn lại, tầm nhìn rộng hơn. Lúc này lại có vẻ như mây đen đã trôi ra phía đằng kia, bên này lại trong trẻo. Sấm ầm ì vọng từ đằng xa, có đôi dải nước xám xám phía chân núi.

Mấy chú bò đeo lục lạc gặm cỏ. Tiếng lục lạc vang xa khắp vùng, nghe thanh bình.

Đi ngang qua đoạn đường làm cho trẻ con có nhiều thứ để chơi để đọc. Bạn bố kết mấy tượng gỗ, có vẻ như do trẻ con khắc. Trời tuy chưa mưa nhưng vào trong những chỗ nhiều cây khá lạnh, có gì mang theo quất hết lên người.

Xem tuổi của cây. Cây sống được gần 150 tuổi, trải qua hai cuộc chiến tranh thế giới (1911 & 1939). Vài cột mốc thời gian được đánh dấu lại trên thân cây:
1977 : Schliersee được 1200 tuổi
1989 : Tường Berlin đổ
2001 : Khủng bố ở New York

2001 – cuộc khủng bố lớn đầu tiên. Hôm đó buổi trưa, bọn tôi đang ngụp lặn ở bờ biển Ý, Tủm mới được 10 tháng đang lúc thích tập đi. Bỗng nghe tiếng ì ầm nhanh chóng chuyển thành tiếng rú rít, rồi thấy hàng chục cái máy bay bay sát mặt biển, như trình diễn tập trận vậy. Chúng bay vút lên, nhào lộn trên không, sát cánh đều đặn bên nhau, để lại những vệt khói trắng cuồn cuộn đằng sau. Vần vũ ầm ầm chừng hơn 5 phút cả hạm đội lại bay đi, trả lại sự thanh bình cho bờ biển. Một ấn tượng không dễ quên.

Về gần tới chỗ để xe trời mưa như trút. Đứng dưới tán cây một lúc nước chảy xuống ròng ròng, đành phải chạy ngược lại trú vào hiên một ngôi nhà của câu lạc bộ tennis. Đám cây trong rừng sát đó cao vút, thân thẳng băng. Làn nước rơi ráo riết lấp lánh dưới nắng chiều.
Đứng chừng khoảng 10 phút trời tạnh dần. Tí loay hoay tìm chỗ ngồi cho cả nhà. Anh cu phải luôn có gì đó hoạt động, không thì ngứa chân ngứa tay.
Lần này do lúc đầu bố bực mình nên anh chủ yếu đi với mẹ. Anh luôn nhắc lại rằng anh là người đàn ông lịch sự và muốn đi sát bên cạnh để chăm sóc mẹ.
“Nhưng mẹ thấp quá, cái tay của Tí với tay của mẹ nó lệch quá, khó nắm tay nhau lâu quá”, heheh.