Cây Tí cây Tủm

tạm cho là hai cây hoành tráng nhất vườn nhà.

Từ hồi mới trồng, trông chúng đã rất cá tính.
Một cây compact, tròn và chắc. Trông dáng dấp rất ung dung tự tại.
Một cây cao nghêu, gầy tong. Cứ lêu nghêu chới với lên trên chả hiểu để làm gì.

Cây Tí là cây táo. Cây Tủm là cây Quitte – gần với mắc coọc, nhưng cứng hơn, không ăn sống được.
Cây Tủm đã cho quả hai năm nay, năm đầu khoảng 4,5 quả, năm thứ 2 số quả đã gấp 4,5 lần.
Cây Tí vẫn cứ lêu nghêu lếch nghếch. Năm trước ra nhõn có một hoa, bị mẹ cắt nhầm lúc tỉa cây, heheh, xin lỗi anh.

Đầu năm hai bố con đã cắt bớt đi đám cành cứ ngóc tít lên trên trời, cây Tí trông có da có thịt hơn, ít ra là có bề ngang bề rộng.
Sáng sáng mẹ vẫn cứ để ý lúc nào cây của anh ra lá.
Tuyệt không, vêu vao nhẵn thín, cứ lơ ngơ cùng quế nguyệt vậy.

Cây của chị đã ra lá, nồng nhiệt cùng vạn vật đón xuân.

Ép học

Tuần sau anh Tí sẽ có một loạt bài kiểm tra. Bố giúp anh mảnh toán, còn mẹ phụ trách phần ngôn ngữ, tiếng.

Phải công nhận bố làm rất tốt phần việc của mình, còn mẹ hơi oh là la.

Anh không khá và không thích ngôn ngữ lắm. Vậy nên mục đích anh đặt ra rất là lùn. Miễn là vẫn có thằng trong lớp thấp điểm hơn anh (mà thường là cậu bạn khá thân ở gần nhà), là anh rung đùi hài lòng.

Mỗi lần hô hào ôn, là anh trì hoãn. Cái sự không hào hứng của anh làm mẹ anh thấy áy náy, ép anh học cứ như là ép dầu ép mỡ vậy

Hôm nay hai mẹ con bê sách ra ngồi ngoài vườn, vừa phơi da ủng vừa ôn phần ngữ pháp tiếng Pháp.

Trời tuy nắng nhưng vẫn chưa ấm hẳn, mẹ loay hoay quấn chăn kín chân, rồi bảo anh giải thích các quy tắc ngữ pháp. Chỗ nào anh hiểu rõ là biết ngay, giải thích rất cặn kẽ, còn chỗ nào anh không rõ, thì mồm anh liến thoắng, tay anh giở sách nhoay nhoáy.

Mẹ phải dướn tai căng mắt, hỏi lại những chỗ anh qua quít. Anh giải thích lung tung. Hỏi lại nữa, anh gí mặt anh vào mặt mẹ, gào lên „mẹ…sao nói mãi mẹ không hiểu…“.

Thấy mẹ có vẻ ngu lâu, anh đành đọc lại, nhăn mày nhíu trán. Lúc sau anh ồ lên, quay sang mẹ hỏi „mẹ vẫn chưa hiểu à ?“.

Ừ, chả hiểu gì“. Anh cười ngoác cái mồm cá ngão, xoay mông sửa lại dáng ngồi, rồi lên giọng giải thích như đang giải thích cho một đứa lên 5, rất chu đáo, tỉ mỉ quá mức.

Heheh, hôm nay đọc qua phần ngữ pháp được một lượt. Còn bao nhiêu phần trăm sót lại trong cái đầu của anh ấy cho đến khi kiểm tra, có trời biết.

Giống

Nghe ông con lọc cọc mở khóa ở dưới nhà, nán lại làm nốt việc cần làm rồi xuống gặp ông ấy. Thường ngày giờ này tôi đang ở cơ quan.

Vừa đi xuống chậm vừa bước mạnh chân vào cầu thang, để nếu ông ấy có đang xem tablet trộm thì còn có thời gian mà cất.

Đã một lần tôi bắt gặp bọn trẻ con làm điều bị cấm (xem tivi trong ngày, cách đây đã 4,5 năm). Hôm đó đi làm về sớm nên tự mở khóa vào nhà. Tôi đã thực sự giận dữ. Giận dữ vì bọn trẻ con không nghe lời, còn giận dữ thêm vì thái độ sợ sệt che dấu của chúng.

Nhưng có gì đó trong tâm khiến tôi từ đó tránh không „bắt quả tang“ chúng nữa. Có lẽ một phần vì tôi cảm thấy xót trong tâm khi nhìn thái độ sợ sệt và không đàng hoàng của chúng.

Tôi không thích cấm bọn trẻ con hay đẩy chúng đến những ngõ cụt. Biết là chúng đắm đuối với tablet, nhưng để một đứa trẻ thèm thuồng bứt rứt cả ngày, thấy không nỡ. Vả lại vẫn tin chúng sẽ dần chủ động được, nếu được thử nhiều lần.

Giờ thì có vẻ là vẫn chưa. Mấy tuần trước về hơi sớm, thấy ông con đã chơi tablet. Hỏi đã làm bài xong chưa, ông ấy bảo xong rồi. Mẹ bảo mẹ chắc chắn là Tí chưa học. Tí mà học thì sách vở đã bầy đầy ra bàn rồi. Ông ấy mặt ngơ ngơ, không ra vẻ có lỗi hay không có lỗi.

Ngay hôm sau mẹ lại về khoảng giờ đấy, thấy ông ấy tất nhiên là đang chơi tablet. Sách vở bầy thành đống trên bàn.
Mẹ bảo Tí bầy ra thế này Tí nghĩ mẹ sẽ tin là Tí học rồi đúng không ? Nhưng Tí không biết bầy, ra đây mẹ chỉ cho.
Ông ấy vừa cười tẽn tò vừa ra, mẹ bảo nếu Tí học thì sách không để một đống thế.
Tí có biết vì sao mẹ biết không ?“, anh lắc lắc đầu Vì hồi bé mẹ cũng giống Tí. Heheh,

Có một điều, trước đây tôi không relax như vậy. Với thời gian tôi thấy mình relax ra nhiều. Bọn trẻ con có vai trò không nhỏ. Chúng nói thẳng những gì chúng thích, những gì chúng nghĩ, những gì chúng cho là chúng có thể làm được mà không cần sự can thiệp của bố mẹ.
Cho dù không hoàn toàn giống như bố mẹ chờ đợi, nhưng tôi thấy thường các bạn nói đúng.

 

Sẽ có một category có tên là Tí.

Bố mẹ giờ đến tuổi quên nhanh, anh đến tuổi lớn nhanh. Hôm nào cũng có chuyện ngồ ngộ về anh. Nhỡ sau này anh hơi thích tiếng Việt, anh còn có cái mà đọc. Chứ bố mẹ, hôm sau quên chuyện hôm trước.

Hôm qua anh kể sau giờ học anh đã làm được gì ở nhà, trong đó có vài phút học. Bố bảo may mà bố cất tablet đi cho Tí, chứ không Tí lại bận bịu chả có thời gian sờ đến bài vở.

Mẹ có thêm một câu gì đó, làm anh động lòng. Anh quay phắt sang mẹ, gí sát mặt anh vào mặt mẹ, ngoác thật to cái mồm cá ngão “Mẹ, mẹ phải có Vertrauen an Sohn của mẹ chứ…”.

Mẹ cứ thấy muốn cười. Giờ anh cao hơn mẹ, nên mỗi lần anh làm vậy, mẹ cứ phải nhìn lên, trông anh lại càng ngộ.

Anh có cái mồm rộng. Mồm và mắt, lúc nào cũng như muốn cười. Anh lại còn có cái điệu nhăn ra để cười nữa, học được của ai đó mà giờ mẹ đã quên.

Hôm nay đi bác sỹ răng, bác sỹ chỉ hàm răng của anh năm trước và năm nay, có vẻ đôi chút tự hào. Chẳng là năm trước đám răng của anh còn tranh nhau làm cán bộ, năm nay trông có vẻ thẳng thớm hơn.

Giờ bố mẹ phải quyết định có nên cho anh đeo hàm chắc (24 tiếng), hay thư thư lại càng lâu càng tốt. Chị anh lúc mới đeo hàm, cũng vật vã khổ sở lắm.