Trampoline

Cái trampoline nhà mình đã mua được gần 3 năm. Hơn năm nay hai bạn không động đến nữa, để chật chỗ trên mảnh đất chung, nên hôm nay bố bán đi.

Người mua là một gia đình còn rất trẻ. Cô bé chắc chưa được 2 tuổi. Chắc sẽ còn bạn em sẽ xuất hiện trong 1,2 năm nữa.

Có lẽ vì cái đó hơi nhỏ, 2,5 m, nên chỉ hợp với các bạn nhỏ. Tủm Tí đã qua tuổi đó nên không thật thích, vì không thể nhảy cao và đủ cao để có thể quay trên không.

Cô bé nhà bên cạnh có cái rất to, 4m, bạn ấy có thể nhảy rất cao và có thể lộn một vòng trước khi rơi xuống. Nhưng có lẽ vì bạn ấy học thể dục và tập lộn từ khi còn nhỏ, chứ các bạn nhỏ khác, dù cũng có trampoline to trong nhà, cũng nhảy cũng tập hàng ngày, nhưng không bạn nào làm được như thế.

Cái lợi của trampoline thì ai cũng biết, có lẽ vì vậy mà 4,5 gia đình hàng xóm nhà ai cũng sắm một cái to đùng. Nhưng hình như bụt chùa nhà không thiêng, chỉ được tháng đầu các bạn còn chơi ở nhà mình, sau đó các bạn thường chui sang nhà hàng xóm chơi, chứ đồ nhà mình thì để vứt chỏng chơ. Đáng ra cả xóm chung tiền mua một cái là có lý nhất.

Anh Tí hay được các bạn nhỏ lôi sang nhà cùng chơi, những lúc đó thì cả bầy cả lũ hàng chục đứa lúc nhúc chui vào một cái, la hét ỏm tỏi cả một vùng.

Trampoline có cái dở, là chỉ cần có 1 cái đứng trong vườn là cái vườn trở nên chật chội, một góc trở nên tối om. Sẽ không còn chỗ để chơi bời đi lại, đánh cầu lông, bóng chuyền, … Ngồi nhìn ra vườn tầm nhìn cũng bị hạn hẹp, không còn thấy không gian cây xanh hài hòa. Đấy là chưa kể mất một chỗ khá to trong nhà vườn để cất nó đi vào mùa đông. Nếu dùng được ít ra 20 phút một ngày thì rất ok, nếu không, có vẻ như lợi bất cập hại.

Thời gian đầu hai bạn có ra chơi, nhảy thì ít mà chủ yếu nằm ngả ngốn ngắm trời ngắm đất, đọc sách thì nhiều. Mẹ cũng thỉnh thoảng ra cùng các bạn, giờ vẫn rất nhớ cảm giác nằm ngửa nhíu mắt cho đỡ chói nhìn lên bầu trời xanh ngắt.

Cái đây năm rưỡi, tháng 2 năm 2016, các bạn lôi nhau ra nhảy trên trampoline để chụp ảnh. Cũng hay là còn tập ảnh đó, một thời để nhớ 🙂

Giờ bạn trampoline chắc đang được lắp lên ở nhà mới, có lẽ ở một góc vườn có chút nắng. Cô bé sẽ nhún nhảy hàng ngày, cười khanh khách. Vài năm sau biết đâu sẽ có thêm một đứa bé lũn chũn bò lăn bò càng cùng cô ấy.

Thư cho Tủm

Hôm nay lúc đi dạo gần trường Tủm, bố mẹ gặp Mia.

Cả gia đình Mia chuyển hẳn về Garching. Hiện nhà bạn ấy đang được dọn dẹp lau chùi, sau đó mới chuyển đồ đạc vào. Lúc Tủm về bạn ấy đang ở bên Pháp, sau đó đến 21 tháng 8 bạn ấy đi học lại, „trường quốc tế“ – Mia cười nói „tiếng Đức của cháu giờ quá dở rồi“. Tính ra bạn ấy ở bên Mỹ gần 4 năm ?

Mia lớn gần bằng bố, vậy là bạn ấy sẽ không quá cao, chỉ cao hơn Tủm một tí. Bạn ấy nhẹ nhàng và tự nhiên, rất tự nhiên, bạn ấy từ xưa đã vậy đúng không chị?

Không biết chuyện sẽ được gặp lại Mia có làm Tủm vui lên không khi nghĩ đến chuyện rời bỏ nước Anh và các bạn bên ấy.

Tủm lúc đó chắc sẽ buồn lắm, mà chắc sẽ buồn trước đó hàng mấy tuần kia. Hồi còn nhỏ, mỗi khi sắp kết thúc một kỳ nghỉ, chị buồn bã bứt rứt, khóc lóc gây sự trước đó vài ngày. Lớn lên chị đỡ hơn, ý thức được tính đó của mình nên ít tỏ ra ngoài, tuy vậy chị vẫn buồn.

Nếu có mẹ bên cạnh, hai mẹ con sẽ nói chuyện với nhau một chút. Nhiều cảm xúc khi được nói ra sẽ không thay đổi tính chất, buồn thì vẫn là buồn, vui thì vẫn là vui, tuy vậy nó trong trẻo rành mạch hơn và không có cái quyến luyến hay sợ hãi vốn làm người ta bứt rứt mê mụ.

Viết vẫn là một cách làm tốt, nếu Tủm không nói chuyện đó được với Anna. Không biết Tủm có tiếp tục viết như hồi đầu mới sang Anh lúc buồn bã cô đơn ?

Tủm có biết điều gì Tủm thích ở các bạn bên đó, ở cuộc sống bên đó, ở gia đình bên đó. Cái gì sẽ làm Tủm nhớ nhất ? thiếu nhất khi về Đức ?

Tủm có biết điều gì sẽ làm Tủm không vui khi quay trở lại nhà với các bạn ở trường. Cái gì làm Tủm sợ hãi nhất, hay khó chịu nhất ?

Cái gì sẽ làm Tủm vui khi Tủm quay về nhà ? Cái gì sẽ làm Tủm vui nhất ? Tủm viết được ra. Rồi chị cho bố mẹ đọc thì hay quá, mẹ vốn quan tâm Tủm nghĩ gì, nhưng không thích thì không nhất thiết.

Hôm trước bố mẹ đã nói chuyện với em Tí.

Em sẽ vui khi có chị ở nhà, tuy vậy em nghĩ là Tủm sẽ không vui khi quay trở về, và Tí biết mình có phần lỗi trong đó. Tí sẽ cố gắng không xông vào phòng Tủm mà không gõ cửa, sẽ cố không nhòm vào Handy của Tủm, sẽ cố tôn trọng sự riêng tư của Tủm.

Nhưng Tủm biết rồi đấy, Tí chỉ hứa cho đúng vài tiếng đấy thôi, vài tiếng sau em quên béng hết rồi, không phải vì Tí thất hứa, mà vì con người của Tí như vậy, trí nhớ rất ngắn. Nên chắc chắn khi về nhà Tủm sẽ lại thỉnh thoảng, nếu không nói mỗi ngày khoảng một lần, điên tiết rú rít vì giận Tí.

Chắc bố mẹ cũng có phần nào đó trong nguyên nhân làm Tủm cảm thấy không thoải mái lúc về nhà.

Mẹ thì từ trước tới nay vẫn đòi hỏi các bạn phải giữ nhà cửa ở mức gọn gàng tối thiểu. Mẹ rất không thích bước vào một cái nhà lộn xộn bừa bãi với một đống bát đũa bẩn la liệt trên bàn sau khi đi làm về. Và mẹ đã từng mắng hai bạn nhiều lần. Nhưng có lẽ giờ đây hai bạn nên thỏa thuận, nếu Tí là người chịu trách nhiệm dọn và rửa, Tí sẽ là người nghe mẹ mắng nếu không làm, còn Tủm không liên can. Tí cũng đã đồng ý, hy vọng là anh ấy nhớ lời. Còn gì căng thẳng có thể đến từ phía mẹ không nhỉ? 

Về nhà vài ngày đầu Tủm cứ thoải mái buồn, rồi nỗi buồn sẽ qua, là chuyện bình thường, ai cũng thế.

Tạm vậy đã. Mẹ hy vọng sự có mặt của Mia làm Tủm vui hơn chút khi nghĩ đến chuyện về nhà. Con rủ bạn đi nhảy Jazz xem, biết đâu bạn thích. Và nên rủ sớm, trước khi bạn quyết định tham gia các cái khác. 

Tuổi 50

Hôm nay bạn vợ đúng 50 tuổi, tròn nửa thế kỷ 🙂
Chúc bạn vợ ngày thêm tinh tấn trên con đường mình đi. Bleib wie du bist, wir lieben dich so ! (tạm dịch: cứ tiếp tục là chính mình, bố con yêu mẹ như thế !)

Mỗi ngày, mỗi năm, mỗi giây phút sống đều là một mắt xích trong đời người, mắt xích nào cũng quan trọng và có ý nghĩa như mắt xích nào, nó là một chuỗi dài nối tiếp đưa ta đi qua những trải nghiệm trong diễm phúc được làm Người. Người xưa nói “Ngũ thập tri thiên mệnh”, đến tuổi 50 hiểu được mệnh trời. Mệnh trời mỗi người một khác, không ai giống ai, cũng là do duyên kiếp, nhân quả, cộng với ước nguyện mà thành. Bố con thật may mắn có mẹ trong đời !

Sáng ra anh cu Tí tỉnh dậy, nhìn lên giường không thấy mẹ đâu, anh thì thào hỏi bố “Mẹ dậy rồi à ?”.
Chả là hôm trước bố đã rỉ tai anh “Ngay mai mẹ có sinh nhật đấy ! Bố sẽ chuẩn bị một món quà để bó con cùng tặng mẹ nhé”. Nói vậy để cho anh sau này có ham chơi cũng thỉnh thoảng biết nghĩ đến bố mẹ một ít 🙂
Có chị Tủm ở nhà thì chị đã tự bàn với bố xem làm gì mừng sinh nhật mẹ, chứ chả cần bố hỏi. Đợt này chị đi học xa thành ra bố phải đứng ra để nhắc nhở anh.
Anh ngoác miệng ra hỏi bố “Bố mua quà gì ?”
Bố bảo “Bí mật ! Để xem bố đặt nó có đến kịp không.”
Bố vẫn biết mẹ không quan trọng chuyện có quà hay không. Một cái bánh nhỏ, đơn giản, cả nhà quây quần thế là mẹ vui rồi.

 

Quà đến anh gọi điện báo bố biết “Có phải cái nhỏ nhỏ không ?”
Bố reo “Ấy dà, thế là đúng rồi. Tí cất đi đừng để mẹ nhìn thấy nhé !”
Anh thì thào “ja, ja …” vì mẹ đang đứng gần đấy.
Anh dạo này cũng được việc ra phết. Bảo gì anh cũng cố gắng làm theo.

Thiếu chị mỗi lần nói chuyện với bố anh nói đủ các thema, chuyển hết từ đề tài này sang đề tài khác, phun mưa liên tục cùng những câu hỏi không ngừng của anh.
Chú hàng xóm có đến 4 đứa con, đứa nào cũng thích anh sang chới cùng. Mà không chỉ mấy đứa con nhà chú, mấy bạn trẻ con khác trong xóm từ 2 tuổi trở lên không hiểu sao đều thích chơi với anh. Anh có một kiểu chơi gì đó vừa bạn bè ngang hàng, vừa kể cả chỉ bảo làm các em cứ theo cả đàn.
Cái tên anh khó nhớ thế mà bây giờ các em réo khắp xóm. Thằng cu Philipp khá nghịch mới 5 tuổi có vấn đề về phát âm trước đây mỗi lần sang hỏi anh có chơi được với nó không đều gọi anh là “Vu” cho dễ, nhanh và tiện, dạo này cu cậu nói tên anh rất rành rọt “Nguyê..n Bằng”, vừa nói vừa cười hả hê vì cũng kêu được tên anh giống bọn trẻ con khác.
Chú hàng xóm hôm rồi thì thào nói chuyện với tôi “mày có biết mày có một đứa con rất thông minh không ?” (sehr klug).
Tôi hỏi lại “Thông minh gì cơ ?”
Chú mặt mũi rất nghiêm chỉnh bảo “Nó hỏi tao nhiều câu mà tao nghĩ người lớn cũng không thể hỏi hơn thế được.”
Tôi cười haha vì nghĩ đến cách nói chuyện không đầu không cuối với những câu hỏi bất tận của anh.

Nhà mới có bể cá. Bố mẹ giao cho anh quản lý. Anh suốt ngày hý hoáy lau lau chùi chùi. Bể cá giờ sáng choang. Chú hàng xóm quí anh cho anh rất nhiều cá. Bố đưa anh đi chọn cá, anh chỉ kết nhất bạn rửa bể màu vàng. Bạn đấy vừa đẹp lại được việc, có gì ăn thừa là bạn ngốn hết, lại còn giúp anh lau chùi kính không bị rêu bám. Bây giờ tối tối bật đèn lên mẹ lại kê ghế gần lại, dương mục kỉnh lên để ngắm bể cá “Chà chà, bể cá của Tí đẹp thật. Càng nhìn lâu càng thấy đẹp, đặc biệt là phải nhìn gần và nhìn kỹ !”. Mẹ quay sang hỏi bố nửa thật nửa đùa “Hay là mình treo một tờ giấy dán vào bên cạnh ghi bể cá này phải nhìn gần !”. Quả thật cái gì nhìn kỹ đều có cái đẹp của nó. Nhất là đối với các ông bà lão đã xấp xỉ ngũ tuần như mình 🙂

Dạo này Tí hay ông ổng hát hò đù các bài nhạc, chả biết ông hiểu có hết không. Bố cười bảo Tí “Tí hát hay thế. Cận thận bố nhìn thấy chú Christian (hàng xóm) đã quay Tí gửi cho DSDS (tìm giọng hát hay của Đức) rồi đấy.”
Tí cười haha bảo “giống Onbơri hả ?” (ống bơ rỉ).
Bố mẹ lăn ra cười. Có lần bố bảo với Tí là ngày xưa ở Việt Nam ai hat hay được ví là có giọng hát Onbơri, từ đó Tí nhớ cụm từ tiếng Việt này đi liền với hát hay 🙂

Cứ thấy mẹ cười là ông lại nhảy ra ôm đầu mẹ, vừa hôn hít tóc mẹ vừa ngân nga như điệp khúc trong bài hát “Mẹ soooo süß” (Mẹ thật đáng yêu). Đúng mẹ thật đáng yêu. Mẹ cứ tiếp tục đáng yêu thế nhé !

Bodensee tháng 5 2016

Trong máy ảnh của bố có vài ảnh cả nhà đi xe đạp quanh Bodensee. Lần đó đi vào cuối tháng năm năm 2016, tức cách đây đúng 1 năm. Cả nhà đi tàu đến Bodensee rồi đi một vòng quanh hồ. Thực ra không hẳn một vòng, vì có một đoạn đi cắt qua hồ bằng tàu. Nếu đi cả một vòng quanh hồ chắc mất gần 1 tuần.

Lần đó cũng đi 3 ngày. Đường đi quanh hồ khá dễ đi. Phía bên Đức nhiều hàng quán, bến tàu và chỗ chơi bời, khá nhộn nhịp vui vẻ. Phía bên Thụy Sỹ thấy yên ắng hơn, toàn vườn tược và đồng cỏ. Người Thụy Sỹ lại có vẻ tự hào về sự yên ắng thiên nhiên của họ.

Ảnh chụp ngay trước khi lên tàu quay lại Munich.

Đi bằng tàu nhanh và tiện, chỉ hơi vất vả chuyện đem xe đạp lên xuống tàu. Có những hôm có nhiều người đi xe đạp có thể hết chỗ để xe. Đến trung tâm phải chuyển sang U-Bahn hoặc S-Bahn để về nhà. Đem xe đạp theo U-Bahn và S-Bahn cũng là vấn đề, nhất là những lúc đông người.

Du ngoạn xe đạp (phần một)

Hè đến một trong những hoạt động thể thao yêu thích của dân tình ở Đức là du ngoạn bằng xe đạp. Bọn tôi cũng bị lây nhiễm thú vui lành mạnh này.

Đường xe đạp ở đây được chia thành nhiều thể loại. Có thể loại hợp cho hội thích đi mạo hiểm, trèo đèo lội suối. Bạn cần có một chiếc xe đạp địa hình với bánh lốp to và bộ giảm xóc tốt, có thể bám lên những đướng xá lồi lõm, xe luôn trong trạng thái nhảy chồm chồm. Thường thường nó thích hợp với các bạn thanh niên và những bạn thích cảm giác mạnh.

Có thể loại hợp cho hội thích đua xe đường trường. Đường đi xe này là đường nhựa bình thường. Nó là những đoạn đường nối liền các làng xã với nhau. Loại xe đua này trái lại bánh lốp rất mỏng, chỉ hơn 1 cm, đặc biệt xe rất nhẹ để phù hợp với các đoạn đường lên đèo xuống dốc với tốc độ đến 100 km/h hoặc hơn.

Còn thể loại mà hợp cho phần lớn tất cả dân chúng là đường xe đạp đã được chia thành những tour xe đạp khắp nước Đức. Nó thường nằm dọc theo những con sông, ven các hồ lớn, dọc theo các sườn đồi núi, nối liền các thành phố và làng mặc. Nghĩa là cứ chỗ nào đẹp trên nước Đức trên nguyên tắc bạn đều có thể bò đến được bằng xe đạp. Theo thống kê của tổ chức xe đạp Đức thì tổng số chiều dài các tour xe đạp trong toàn nước Đức hiện tại khoảng 12.000 km và nó còn tiếp tục được phát triển tiếp.

Mỗi tour xe đạp đều có tên riêng phù hợp với địa hình hoàn cảnh, vừa cho dễ nhớ vừa tạo cảm xúc riêng. Chẳng hạn như một trong những tour đi từ bắc Bayern đến rặng Alpe có tên “Đường lãng mạn” (Romantische Straße) vì nó đi qua nhiều thung lũng với những hàng cây tuyệt đẹp hai bên đường.

Phần lớn các tour xe đạp có chiều dài khoảng 200 km cho đến 500 km. Những tour dài cũng đươc chia thành các phân đoạn theo khu vực. Nếu bạn có nhiều thời gian nghỉ (từ một tuần trở lên) bạn có thể đi một tour dài ngày, nếu không bạn có thể đi tour ngắn hơn. Có một điều hay là các đường xe đạp thường hay cắt chéo với nhiều chuyến tàu liên tỉnh. Do vậy bạn có thể đi tàu mang theo xe đạp đến địa điểm bạn muốn suất phát, rồi bắt đầu tour của mình từ đó. Và khi đến nơi bạn lại có thể quay về bằng tàu, nếu bạn không còn đủ sức để quay vòng.

Đối với bọn tôi đi xe đạp vừa là thể thao, nhưng mục tiêu chính vẫn là để ra ngoài thiên nhiên, ngắm cảnh đó đây. Chảy dọc qua thành phố Munich là con sông Isar uốn lượn. Những ngày trời nóng dân tình đổ ra sông rất đông, vừa để phơi nắng, bơi lội, vừa để hưởng một không khí mát mẻ vả thưởng thức một vại bia trong rất nhiều Biergarten (một dáng quán ngoài trời tự phục vụ dưới những vườn cây cổ thụ lâu năm tuyệt đẹp) với những món ăn dân gian của dân Bayern chỉ có ở đây … (còn nữa).