Chị Em

Video này mẹ xem dễ có gần ba chục lần. Mấy hôm nay xem lại cứ mường tượng đến Tủm và Tí.

Cậu em sinh sau trong một gia đình tính sẽ rất tự nhiên. Cậu ta cười khanh khách khi vui, khóc rưng rức khi buồn. Cậu ta sẽ hát như rút ruột cậu ra. Cậu quen như thế từ bé. Cậu nghĩ thế là bình thường.

Cô chị đằm thắm hơn, giữ ý hơn. Cô ấy có một tình thương tràn đầy nhưng thể hiện rất nhẹ nhàng. Bài hát của cô ấy cũng nhẹ nhàng, được cậu em đưa thêm vào cái đắm say, cái tự nhiên tuôn chảy từ tâm hồn cậu ấy.

Nghe mà cứ nghĩ đến hồi hai bạn còn bé. Tí từ hồi mới đẻ đã có cái đầu to và nặng. Cậu vất vả giữ nó trên cái cổ mỗi khi được bế. Chị Tủm chạy xung quanh đùa, cậu em cố ngoảng đầu nhìn theo chị, đầu liêng liêng như sắp gập đổ xuống, cô chị cười khanh khách.

Cô bé thích nghịch thằng em. Nó vuốt má, vuốt tóc, ôm em lôi lếch thếch sang chỗ này, chỗ kia. Thằng em mặt mũi cau có có vẻ không hiểu cái đứa trẻ con này muốn gì. Nhưng nó thấy cái con chị này rất ngộ. Trong nhà mà có con chị là nó dõi theo không rời phút nào, và cười hôi mỗi khi chị nó cười.

Mỗi khi có chị chơi cùng, thằng em thường có ba trạng thái, hoặc cau có cố gắng hiểu chị đang làm điều gì, hoặc tập trung cố gắng bắt chước chị, hoặc cười khanh khách khi khoái chí. Chị thì tung tẩy hơn. Chị có thể chạy, có thể hát, có thể quay tròn người múa, thằng em có mà mơ cũng không được.

Thằng em ăn tốt ngủ tốt, người cứ bị ra. Cậu ta có vẻ ù lì không thích hoạt động. Từ khi có cái ghế cậu hùng hục chạy suốt ngày. Dãi dớt chảy lung tung. Từ bé cậu đã có cái kiểu hùng hục lao như tên bắn. Chả biết nó có làm chị nó đau lần nào không. Răng mọc làm lợi ngứa, thỉnh thoảng cậu phun phì phì, lại làm con chị khoái chí cười khanh khách. Cậu hay có kiểu vừa đập mông bình bịch xuống ghế, vừa chạy theo mẹ, mỗi lúc cậu đói đòi ăn. Không nhớ cô chị có đòi ăn lần nào không, cứ nhìn ảnh thằng em lại nhớ những lần thằng em đòi ăn. Nhìn thằng em ăn là một cái thú. Ăn thun thút rất ngon miệng, một bữa ăn kéo dài chắc không quá 5 phút. Thằng em dễ ăn, một món ăn trong 3 ngày không có vấn đề chi.

Thằng em háu đói lắm. Đôi lúc nó bị mẹ bỏ đói. Bụng sôi ầm ầm mà mẹ vẫn cứ hý hoáy quay mới chả chụp. Tay thằng em chưa khéo, sờ soạng nhặt mãi không được hạt bỏng vào mồm. Mà đã tập trung căng thẳng lắm rồi đấy. Chị thì kiên nhẫn nhặt từng viên để đến tận tay mà vẫn không thể nhặt đưa lên mồm. Đến lúc sốt ruột, ông ngoác mồm ra khóc. Nhìn thằng em khóc thấy đã lắm. Không dấm dứt nhẹ nhàng. Đã khóc là phải dứt khoát, phải to, ngửa cổ lên trời nhắm tịt mắt ngoác mồm tướng ra mà khóc. Con chị cười khanh khách, làm thằng em cứ khóc được hai phút, lại phải cười. Cười thì không ngửa hẳn cổ, mắt không nhắm tịt. Cũng phải nhìn kỹ mới nhận ra đang cười hay đang khóc.

Lúc chưa biết đi thì nhìn dõi theo chị, đến lúc biết đi thì bám theo chị. Mãi đến 14 tháng thằng em mới bắt đầu tập đi. Con chị cứ hay chạy ra xa rồi gọi Tí ơi, thằng em lại chập chững đi ra chị, mặt mũi tưng bừng. Thỉnh thoảng đến gần chị rồi, ông sốt ruột đi cho nhanh, thế là ngã đổ kềnh ra. Con chị cười ngặt cười nghẽo „Oh Manno… Oh Manno Manno“. Thằng em nhìn chị gập người lên gập người xuống cười, cũng nhe hàm răng sữa mới có mấy cái răng cửa ra cười theo. Đôi lúc thằng em chịu chơi, để chị nó chơi với nó như chơi với búp bê. Những lúc đó nhà cửa yên lành, chỉ nghe thấy chị nó líu lo ríu rít như chim. Đến lúc chán, ông ấy phá phách không nghe lời chị, là nhà bắt đầu ầm ỹ có nước mắt. Thằng em những lúc đó trông mặt vẫn cau có lơ ngơ như thường ngày, nó chả hiểu vì sao chị nó bù lu bù loa khóc mách bố mẹ.  

Thằng em hay theo mẹ. Đôi lúc nó có nhu cầu được mẹ bế. Mẹ thì cứ loay hoay làm các thứ việc ở dưới bếp. Hở ra lại lên chụp mới chả quay. Ông ấy chưa biết nói, chưa biết tự đi, chỉ biết mếu máo bò theo mẹ. Mỗi hôm mẹ đi làm về, chưa thay quần áo gì, ông cứ nhoài người từ tay bà ra phía mẹ. Chưa kịp bế là cứ thế mếu, không thành tiếng, kiểu tủi thân. Hồi đó mẹ làm ở nhà, một tuần chỉ đi vào cơ quan 5 tiếng.
Chị thì điệu lắm. Giai đoạn này chị thích mặc như công chúa, đeo bờm công chúa. Các loại dây xanh xanh đỏ đỏ chị đeo suốt ngày. Đeo rồi nhảy múa nữa, thằng em nhìn có vẻ wonder lắm. Bố thì nhớ thằng em có giai đoạn thích bắt chước chị, chị đeo nơ thằng em cũng muốn có nơ, mặc váy thằng em cũng đòi mặc váy.

Chị thích chụp ảnh. Mỗi lần mẹ giơ máy ảnh lên là chị cười tươi, lấy dáng điệu đà. Mùa đông lạnh thì khoác váy ra ngoài áo dầy, không vấn đề chi. Chỉ cần được mặc váy, có nhạc để chị múa là chị thấy vui. Thằng em thì luôn không hiểu sao cứ phải chụp ảnh. Có bao nhiêu việc khác cần làm. Chưa nói được cả câu nên ông chỉ mếu máo rặn từng từ. Con chị láu táu nói nhanh nói rõ, lúc thì nói đúng ý nó, lúc thì nói sai ý nó. Thật là giận hết sức.

Tự đi được rồi ông bắt đầu thò dần cái tính nghịch của ông ra. Thấy các bạn dê lúc đầu ông đứng đực ra quan sát. Ông cứ đứng lơ ngơ một lúc, thấy các bạn chả đến nỗi nào, ông lần mò ra sờ mó. Dần dần ông chả sợ con nào, người ta thì vuốt nhẹ nhàng, ông thì đè lưng đè mông nó xuống. Chị khi nhỏ tuy thích con vật nhưng sợ không dám lại gần. Về sau thấy thằng em xông pha chỗ này chỗ kia, như vào chỗ không dê, chị cũng bắt chước chạy theo rón rén vuốt.  

 

Ngày của mẹ

Từ đầu tuần trên các kênh truyền hình và radio đã đề cập đến ngày của mẹ (Muttertag – Mother’s day) vào cuối tuần này. Làm mẹ thật sự là một hạnh phúc, một trải nghiệm quí báu, nhưng cũng là một thách thức lớn đối với người phụ nữ.

“Mẹ thương con có hay chăng
Thương từ khi thai nghén trong lòng …”
Câu hát này cứ ngân nga trong tôi với nhiều cảm xúc dạt dào khi nghĩ đến mẹ tôi. Tôi chắc rằng nhiều người Việt yêu mến bài hát này của nhạc sỹ Nguyến Văn Tý, nó như câu hát ru của mẹ đã đi vào tâm khảm từ lúc còn bé. Nhạc sỹ lúc viết bài hát này chắc phải có một sự rung động đặc biệt từ con tim, hiếm có bài hát nào có thể truyền cảm được như vậy. Cám ơn ông, “thank you for the music !”

Ở Việt Nam khi nói đến người mẹ người ta hay nói đến sự hy sinh nhẫn nại thầm lặng vô bờ bến để nuôi dạy con. Nhà có thiếu thốn đến đâu, mẹ cũng tìm cách chạy ngược chạy xuôi lo toan cho cuộc sống gia đình (Tú xương – Thương Vợ):
“Quanh năm buôn bán ở ven sông
Nuôi đủ năm con với một chồng …”

Dù mưa nắng, bom đạn chiến tranh mẹ luôn che trở cho các con (Huyền thoại mẹ -Trịnh Công Sơn):
“… Mẹ về đứng dưới mưa
Che đàn con nằm ngủ …
Mẹ lội qua con suối
Dưới mưa bom không ngại …”
Thật là những hình ảnh đáng trân trọng.

Tuy nhiên tôi muốn nói đến một khía cạnh khác ít được đề cập đến ngoài sự hy sinh, nhưng cũng không kém phần quan trọng của người mẹ đối với sự phát triển của con cái đó là lòng tin (Vertrauen – Trust) vào con mình và khuyến khích chúng.

Tôi nhớ hồi còn bé khí mới lên 10 tuổi, lúc đó ba tôi đi vắng, tôi được mẹ giao nhiệm vụ đi mua gạo. Từ nhà đến cửa hàng gạo chỉ khoảng 1 km, nhưng vấn đề là 20kg gạo cũng khá nặng đối với tôi lúc bấy giờ.
Với chiếc xe đạp cà tàng tôi cố gắng hết sức cho bao gạo lên Baga chở hàng đằng sau xe. Chỉ mới tập đi xe đạp nên tôi không dám nhảy lên đạp, vừa đẩy xe về nhà vừa ngoái nhìn đắng sau trông không cho bao gạo tụt xuống.
Chiếc xe đạp lúc bấy giờ là xe đạp người lớn nên ghi đông cũng tương đối cao đối với tôi, vừa đẩy nó vừa rung, đến lúc lên dốc đầu đường toát hết cả mồ hôi. Đến đầu ngõ vao nhà tôi thở phào nhẹ nhõm vì đoạn cuối trong ngõ đường phẳng đi dễ dàng.
Chiều đi làm về mẹ cười vui khen tôi hoàn thành nhiệm vụ. Tuy trong lòng rất hý hửng vì được khen, tôi vẫn làm mặt ra vẻ đó là chuyện đơn giản, tôi là con trai trong nhà nên làm được là chuyện tất nhiên 🙂

Vợ tôi về mặt tâm lý này cũng hơn đứt tôi. Bạn ấy luôn khen các con khi chúng làm được điều gì dù nhỏ. Tủm Tí có tình cảm đặc biệt đối với mẹ.

Tủm với mẹ nhiều khi nói chuyện rủ rỉ rất lâu nếu cô nàng có vấn đề gì cần tư vấn, hoặc trước khi làm gì quan trọng.
Mẹ không những đưa ra cho chị những ý tưởng hay mà còn khuyến khích và tạo điều kiện cho chị làm nhiều cái mà chị thích, nào cưỡi ngựa, nào nhảy, nào vẽ, tụ tập bạn bè, vv.
Mỗi một hobby của chị là mẹ tốn không biết bao nhiêu thời gian công sức tìm thầy, tìm chỗ và mua sắm dụng cụ (dầy, áo, mũ cho đi ngựa, bút, mực, giấy vẽ, vv.) để chị theo đuổi.
Mẹ không chờ đợi gì ở chị, thành công hay giỏi giang, mẹ chỉ muốn chị được tung bay như chị muốn.

Đối với anh Tí mẹ là chỗ dựa tinh thần không thể thiếu. Mỗi lúc mệt mỏi anh chỉ cần ôm mẹ là có thể nạp đủ năng lượng để tiếp tục “công việc” của anh, bất kể đó là sáng ra khó tỉnh ngủ để dạy đi học, hay chơi bời quá mệt với các em nhà hàng xóm buổi chiều, hay thâm chí chỉ là lúc giải lao giữa các bài tập tiếng Anh mà anh đang phải cố vận động hết trí não để làm cho xong (để còn đi chơi :-).
Cái dọng kéo dài vui cười có một không hai của anh “Mẹ ist so … süß” (Mẹ thật là đáng yêu) khi sờ tóc mẹ không lần nào là không khiến vợ tôi phải cười ngặt ngẽo theo thật to.
Anh cu luôn được mẹ khuyến khích mỗi khi anh có vấn đề gì khó khăn. Thấy anh học từ tiếng Anh vất vả, học trước quên sau, mẹ bảo anh “Tí học rất nhanh vào, phát âm cũng chuẩn … nhưng học tiếng là vậy, phải học đi học lại thì mới nhớ được”. Anh dần dần đỡ mè nheo và chịu học với mẹ hơn.
Có giai đoạn thấy anh đánh đàn đến chỗ khó cứ sai đi sai lại, càng khó anh lại càng cố đánh nhanh cho qua rôi thấy sai mãi anh bậm bịnh không chịu tập nữa, mẹ khen anh “Tí đánh đàn nghe hay lắm, tiếng đàn rất rõ ràng, mẹ rất thích nghe tiếng đàn của Tí … những chỗ khó người khác tập cũng rất lâu mới được và phải tập đánh chậm, lúc hết sai rồi mới đánh nhanh dần lên”. Giờ anh đã tự học đàn mà không nỉ neo (nhiều) nữa.

“Chín tháng qua chín năm gian khó tính khôn cùng
A á ru hời ơ hời ru …”
Công lao của mẹ thật như “nước trong nguồn chảy ra” không thể nào kể hết.

Việc xã hội

Bố mẹ đi chợ về, vào vườn thấy anh đang ngồi ghế đu với 3 cô hàng xóm. Anh có vẻ không tự nhiên, đứng bật dậy lôi mẹ vào cạnh nhà, rồi hỏi liên tục bố mẹ đi đâu, sao đi lâu thế…

Heheh, anh ngại ngùng 1 thì mẹ anh thấy ngại ngùng 1 rưỡi. Các cô gái còn rất trẻ con, vô tư, chứ chỉ cần 3, 4 tuổi nữa, chắc mẹ ngại ngùng gấp 4, 5 lần. Mà… chắc anh lại đang bốc phét gì đó sợ mẹ nghe thấy, chứ anh cũng chưa đến tuổi ngại ngùng. Về sau hỏi lại hóa ra mẹ nghi oan cho anh, các bạn đang chơi một trò chơi gì đó.

Từ tối thứ sáu tới giờ, anh bận rộn liên miên. Về nhà, thở vội vài hơi lấy sức, chưa kịp mở tablet ra để làm việc, đã lại có người gọi.

Chiều thứ 6 tranh thủ phóng ra cửa hàng mua vài đồ tối cần thiết cho cuộc sống của anh (mà chả hiểu sao bố mẹ toàn quên), kiểu như kem, nước dừa & hạt trân châu để nấu chè, đường kính,…, vừa về đến cửa đã có người rước đi công việc.

Tối bố phải đích thân sang vườn hàng xóm mời anh về anh mới về và được mấy miếng cơm với bố mẹ.

Việc xã hội, việc nước là nó vất vả thế đấy.

Đến tận tối mịt, lúc bố mẹ đi dạo về, vẫn thấy anh xốc vác công việc, hò hét đua xe cùng thằng cu Phillip 6 tuổi, thằng cu theo anh nhận xét là hay gây vấn đề bởi tính thích khiêu khích người khác. Cậu bé là con thứ 3 trong gia đình 4 người. Mùa hè Tí lê la ở nhà đó đôi khi cả ngày. Ông bố của gia đình đông đúc đó thỉnh thoảng đùa nháy mắt hỏi, không biết nên dấm cho anh Tí cô đầu hay cô thứ hai.

Nhà có 4 đứa con lít nhít, mỗi đứa một tính. Thằng cu Phillip đấy không hiểu sao tôi lại thấy hay hay. Sau một hồi đua xe, cậu mon men ra chỗ người lớn. Bỗng cậu đứng chững lại, biết là tôi vẫn đang theo dõi cậu, bắt đầu hoa chân múa tay, ngoáy mông nhảy nhiệt tình, chân đưa lên đưa xuống rõ là có kiểu. Hỏi Phillip nhảy điệu gì đấy, cậu bảo điệu cậu tự nghĩ ra, heheh.

Bố cậu ngạc nhiên hỏi lại, cậu nhảy vài cái rồi ngã bổ chửng, nhìn mọi người cười bẽn lẽn. Chắc là cậu biết tôi có cảm tình riêng với cậu.

Bà Nội

Hôm nay sinh nhật Bà Nội, nhìn lại mấy ảnh cũ nhớ hồi Bà Nội đến thăm nhà mình. Cũng đã năm rưỡi rồi – tháng 9 năm 2015.

Hồi đó Tủm thích lắm. Tủm thích mỗi lúc đi học về lại đã có Bà ở nhà, thường Bà đã chuẩn bị nấu gì đó cho hai bạn. Bà thường ngồi nghe Tủm nói chuyện ở trường. Bà có một kiểu nghe chuyện rất yên lặng, khiến người đối diện cảm thấy thoải mái và có thể nói chuyện tự nhiên.  

Cách Bà chăm chút cũng bình dị nhẹ nhàng, không áp đặt, không màu mè, nhưng lại rất đúng chỗ, đúng lúc. Vì chúng tôi hay về đợt đầu năm, mỗi lần về phép Bà lại sắm cho tôi mấy cái áo có cổ và quần len. Bà biết tôi dễ bị lạnh, và quả là có những hôm hơi lạnh tôi có luôn cái để mặc, vừa đỡ ốm, vừa đỡ phải xoắn lên đi mua lung tung.

Tí hồi đó tiếng Việt còn kém, lại ngại nói tiếng Việt, nên cu cậu ít nói hơn. Nhưng cậu hở ra câu nào Bà lại buồn cười câu đó. Cậu hơi ngọng một số từ, chữ Đ đọc thành chữ T, „cũng tược“, „tẹp rồi“… Rồi „nh“ thành „ng“…

Giờ thì cậu ngọng vẫn hoàn ngọng, tiếng cũng không khá lên nhiều, nhưng cậu không ngại nói nữa. Nếu Bà làm cho Tí tin rằng Bà giỏi trong lĩnh vực mà nó quan tâm, nó sẽ hỏi Bà suốt ngày. Chữa bệnh cho động vật chẳng hạn. Gì chứ cứ nói về động vật là Tủm Tí có thể nghe suốt ngày.

Bà về VN Tủm thẫn thờ nhớ Bà suốt mấy tuần. Cậu đòi giữ không giặt cái chăn và cái gối của Bà, để có hương của Bà … Tủm mà được ở với Bà một thời gian dài, nó sẽ thấm được rất nhiều thứ của Bà. Kiểu chỉ dạy của Bà cũng hợp với Tủm, thường Bà chỉ cặn kẽ, hướng dẫn cặn kẽ, và theo dõi để cho các bạn tự làm thử. 

Bố Sơn tranh thủ cuối tuần lại nghỉ thêm 1 ngày đưa Bà đi thăm 1,2 thành phố mấy nước xung quanh. Bà thích thăm thành phố, thích biết về lịch sử, đi thăm các bảo tàng, nhà hát, triển lãm tranh. Bà là người rất biết thưởng thức, và biết tạo cho mình một không gian nội tâm để có thể thưởng thức và hiểu biết thấu đáo cái Bà đang quan sát. Tối tối trong tuần hai mẹ con hay ngồi hàn huyên hàng giờ. Cách nói chuyện của Bà với con trai cũng là một điều tôi thấy rất đặc biệt, mỗi thứ đều có một chút, vừa phải để hai mẹ con có thể nói chuyện với nhau hàng tiếng không chán.

Tôi thì thấy khi có Bà, nhà cửa cứ sạch phau. Bà dậy từ sớm, tập Yoga xong rồi quét nhà, quét từ trên xuống dưới. Dáng người dong dỏng, Bà đi lại nhẹ nhàng, làm việc nhẹ nhàng, và tỏa ra quanh mình một cảm giác bình an.

Vườn treo

Hôm nay là ngày đẹp cho các hoạt động ngoài trời, nắng chói chang. Nhiệt độ vừa phải, chắc trên dưới 20 độ. Gió cũng vừa phải, không mạnh. Ngồi ngoài vườn rất dễ chịu,  không cần mũ nón.

Cả nhà lại ra làm vườn. Cậu robot cắt cỏ hì hụi chăm chỉ, bò ra bò vào, từ khi có cậu ấy cỏ luôn gọn gàng, một cảm giác rất dễ chịu cho người làm vườn.

Bố và Tí đã hoàn thành khung gỗ làm vườn treo.

Chung quy cũng chỉ tại đám sên trần. Chúng nhiều đếm không xuể, và chúng xơi tất, chỉ nể mấy cây đắng ngắt người cũng chả thèm ăn. Khoảng đất dành để trồng rau thơm thành ra vô dụng, gieo cây nào nuôi béo sên trần đến đấy. Hồi đầu vì không muốn giết sinh vật, nên cả nhà kệ cho chúng sinh sôi nảy nở. Năm sau muốn giữ mấy cây tía tô nên nhặt chúng cho vào bao ni lông đem ra khoảng đất hoang hoặc đem vất đi, nhưng thấy vẫn cứ làm sao ấy, tâm không yên. Gì thì gì vẫn ngại giết các bạn ấy, ngại cái tâm tư nhăm nhăm tìm sên để giết, ngày này sang ngày khác rồi sẽ ngấm vào người. Năm nay quyết định làm vườn treo.

Công cuộc bắt đầu từ mấy tuần trước. Bố phải nghĩ ngợi đo đạc, rồi tìm đặt loại nào hợp nhất mà ít công nhất. Đàn ông bên này là thợ vạn năng, ông nào ông nấy có một kho các đồ để làm thợ gỗ, thợ hàn, thợ điện, thợ thông cống, thợ quét vôi, thợ vườn, thợ thông toalet, thợ đủ các thứ thợ. Để làm được lại phải đọc nhiều biết nhiều. Các ông vì vậy cứ có cơ hội là trao đổi thông tin nhiệt tình với các ông hàng xóm.

Khi gỗ đã về thì quét dầu đều khắp các mặt để gỗ chịu được mưa gió. Công đoạn này tôi thích. Tôi thích vẽ, và thích bôi. Cái hoạt động lặp đi lặp lại, quét đi quét lại để dầu được bôi đều ngấm vào từng kẽ gỗ, không hiểu sao làm tôi rất thích. Mùi dầu lại thơm nồng quyến rũ. Tí sau khi quét được 1 cây là chui vào nhà nghỉ giải lao, heheh, với anh chắc nó quá nhàm chán. No problemo, mẹ anh có thể ngồi suốt ngày quét quét bôi bôi được.

Hôm qua trời ấm lên, hai bố con bắt đầu dựng lên. 6 cọc bằng nhôm sẽ được đóng xuống dưới đất, và các cây gỗ sẽ đóng vào đám cọc nhôm đó. Mỗi cây gỗ phải khoan 2 lỗ dài khoảng 7 phân để chốt đinh cho chắc.

Hai bố con loay hoay đến chiều thì cũng xong. Giờ sang công đoạn đóng cọc vào đất, phải đóng sao cho đều và đúng vị trí. Không hề dễ, vì đất khá cứng và nhiều sỏi ở dưới. Hai bố con thay nhau nện, sái cả tay cả vai. Có những lúc cột như vướng phải viên sỏi to, đập đến mấy cũng không xuống. Tôi chỉ đứng nhìn mà xót hết cả ruột, đã mường tượng hai bố con ngày mai hai cánh tay sẽ xuội xuống ra sao. Công đoạn này lắp ra lắp vào lắp đi lắp lại cũng vài lần mới xong. Về đoạn này tôi rất phục đám đàn ông, họ kiên nhẫn và cầu toàn hơn tôi nhiều lần.

Lắp dàn gỗ trên đầu có vẻ nhanh hơn, hôm trước đã làm một phần, hôm nay làm nốt.

Tí làm cùng bố từ đầu đến cuối, không một câu ỉ eo. Cái cảnh tượng bố thỉnh thoảng bực mình vì bảo một đằng Tí làm một nẻo, mẹ chứng kiến có 1 lần, và rất ngắn. Tí suy nghĩ đã có logic hơn, tay không còn nhanh hơn não, nên lần này dùng từ „hợp đồng tác chiến“ đúng hơn là „bố hướng dẫn Tí giúp“. Mỗi lần mẹ ra muốn đỡ một tay là Tí xua tay đuổi mẹ vào nhà, anh nhất quyết không muốn mẹ bị đau tay lại :-).

Có một cọc đóng rất khó khăn. Bố kể Tí phải dùng kiến thức vật lý, vung tay cả một vòng lớn trước khi đập xuống, mới có tác dụng. Bố kể xong Tí hùng hổ gí sát mặt mẹ „Mẹ thấy Tí tốt chưa, … thấy Tí tốt chưa ? … Tí thông minh hơn bố…“. Heheh.

Mẹ hôm nay lượn qua lượn lại mấy vòng chiêm ngưỡng cái vườn treo, càng nhìn càng thích. Nó có cho ra cái gì hay ho giờ là phần của mẹ. Mẹ vốn vụng, nhưng bố chẳng bao giờ lấy làm điều. Bố cứ bày sẵn ra vậy, còn mẹ sử dụng được đến đâu thì kệ mẹ, trồng ra được cái gì thì khen, không thì cũng không giục.

Đó là chuyện của tuần sau, còn mai mẹ sẽ được cắt tóc bố, heheh, một công việc mẹ cũng thích không kém làm vườn.