Chuyện bố kể

Nghe bạn bố kể về mình mà thấy cứ ngờ ngợ. Hơi hơi giống, nhưng chắc chỉ một phần. Nên lại ngồi kỳ cạch tản kể.

Bạn bố có cái tài quên những gì không tốt của tôi. Cho dù bọn trẻ con có mách thế nào bạn ấy cũng bỏ ngoài tai. Bọn trẻ con đã từng mách bố khi ở nhà bị mẹ quát mắng, đôi lúc còn bị đánh.

Tôi đã từng đánh con, đã từng quát tháo làm chúng sợ hãi dúm dó, và đó là điều tôi không thích ở mình khi nghĩ lại tuổi thơ của bọn trẻ con. Cái gì xảy ra thì đã xảy ra, điều tôi có thể làm được bây giờ là chữa lành tối đa những vết thương có thể có.

Tôi vốn học nhanh, trong trường lớp cũng như trong cuộc sống. Lớn lên trong gia đình có đôi chút vấn đề, tôi không tin tưởng lắm vào cái gọi là tình yêu hay hạnh phúc gia đình. Có thời gian 27, 28 tuổi chỉ muốn lấy chồng cho xong để đỡ bị người đời hỏi han, may đi tây nên qua cái nạn đấy.

Kể cả khi đã có gia đình, tôi vẫn ngờ ngợ cái gọi là tình yêu và hạnh phúc gia đình. Bố mẹ tôi đã từng có tình yêu rất đẹp, mà về sau biến tướng thành một cái gì đó ngược hẳn lại. Nên tôi nghi ngờ liệu nó tồn tại có dài lâu. Tôi sống và mang theo mình đủ mọi khoảng tối vẫn lẩn quất đâu đó trong tâm tư. Những khoảng tối đó hay xuất hiện bất thình lình, rồi lại lặng lẽ ra đi không chào hỏi.

Bạn ấy sống bên cạnh tôi, chấp nhận mọi sự bất thường, trồi sụt trong tinh thần. Không đòi hỏi tôi phải này nọ, bạn ấy đón nhận tôi như tôi có, không một câu bình phẩm về món ăn cháy tôi nấu, về cái nhà bừa bãi chưa dọn. Bạn ấy dần cho tôi cái tự tin rằng tôi có thể trở thành người phụ nữ tốt.

Một điều rất quan trọng, là bạn ấy không quá bận tâm về tinh thần của vợ và luôn cho tôi khoảng trống tôi cần khi tôi lại đang rơi dưới đáy. Với một sự tự tin rất đặc trưng, bạn ấy cứ bình tâm hiện diện và rót vào cuộc sống của mấy mẹ con luồng khí ấm áp, trong trẻo.

Hai đứa chắc cũng thấy, nhiều lúc tôi đang rất stress và đang mắng mỏ hai đứa, chỉ cần có bạn bố về là tôi dịu đi nhiều. Lúc đó mà chúng có mách bố, bố cũng xuê xoa bênh mẹ – bố không nhìn thấy mẹ lúc mẹ đang bà la sát.

Ở nhà tôi đã từng là vậy, luồng yêu thương được rót từ bố, xuống mẹ, rồi từ mẹ xuống hai đứa con.
Còn bạn ấy lấy nguồn yêu thương đó từ đâu, tôi không rõ. Tôi nghĩ nguồn đó xuất phát từ ông bà, bố mẹ và chị em của bạn ấy.
Hàng năm trời như vậy. Đến một lúc nào đó, mỗi người đều trở thành nguồn năng lượng cho những người còn lại trong gia đình.

Nếu để Tủm Tí kể, chắc sẽ có một hình ảnh hơi khác đi chút. Tủm cũng học được của bố nhiều, luôn an ủi mẹ, rằng mẹ sẽ là người bà rất tốt cho con của Tủm, heheh. 

Cây Maibaum mới

Chuyện ngày 01 tháng năm 2017.

Hôm nay Garching dựng cây Maibaum mới ở trung tâm. Cây trước đó được dựng từ năm 2012 và theo thông lệ, sau 5 năm cây sẽ được thay bằng một cây khác. Trong dịp ngày người ta tổ chức lễ hội đón rước cây về.

Đó là một cây cột lớn bằng gỗ, cao 37,7 m, làm từ 1 cây thông. Từ tháng 1 người ta đã lên rừng tìm chặt một cây đủ cao, đủ lớn, đủ thẳng. Khi đưa về, sau khi lột vỏ, cây sẽ được làm khô và bào nhẵn. Đến đầu tháng 4, khi cây đủ điều kiện để làm cây Maibaum, người ta sẽ sơn vẽ và trang trí cho cây, chuẩn bị cho ngày 01.05 là ngày cây sẽ được dựng lên ở trung tâm thành phố và sẽ đứng đó như biểu tượng của thành phố trong 5 năm tới. Nhiều trẻ con được tham gia làm cùng người lớn trong mọi công đoạn, nhất là lúc lột vỏ cây.

Từ một tháng nay vài nơi đã diễn ra các hoạt động ăn cắp cây Maibaum. Trên đài Annttene Bayern tôi cũng nghe đôi lần về việc nhà đài đi ăn cắp cây Maibaum ở đâu đó. Đây là điều được phép ở miền nam nước Đức, có điều chuyện ăn cắp Maibaum phải tuân thủ một số quy tắc: Chỉ được ăn cắp khi cây đó đã nằm trên lãnh thổ nơi nó sẽ được dựng thành Maibaum, không được làm hỏng cây khi chuyên chở, phải trả lại nguyên vẹn khi bị phát hiện lúc vận chuyển, có quyền thuê người thứ 3 hoặc tự ý ăn cắp lại cây của mình,vân vân và vân vân. Nếu cây bị ăn cắp, bên ăn cắp và bên bị ăn cắp sẽ thỏa thuận với nhau, bên muốn chuộc lại đôi khi mất khoảng 100 vại bia đền bù cho bên kia.

Tóm lại đây là đề tài được bàn tán khá rôm rả đầu tháng năm, và dân thích uống bia vào những dịp này tha hồ mà lập hội đi ăn cắp, hoặc uống bia hôi những vùng có cây Maibaum mới. 

Đội nhạc của Garching không bao giờ vắng mặt trong những dịp này. Đội gồm có một tay trống, và nhiều loại kèn khác nhau. Ngoài một hai thày giáo dạy kèn, những người còn lại phần lớn các ông già bà cả, chả hiểu trình độ có khá không. Tí bảo có ông thổi toàn sùi ra nước bọt. Heheh, nghe thì buồn cười, nhưng chuyện đó có thể tin. Khi ai đó thích tham gia đội nhạc của hội, của trường,… thì người đó có quyền tham gia, không đòi hỏi phải đạt trình độ giỏi này kia. Tuy trình độ thì lôm côm không đồng đều như vậy, nhưng khi tham gia họ cần tuân theo một kỷ luật nhất định và phải tôn trọng lịch trình của ban nhạc, nếu không, cả đội khó có thể đánh được một bài cho đến đầu đến đuôi mà không làm người nghe tưởng mình đang lạc vào chợ bán ngan ngỗng.

Lễ hội được tổ chức bởi liên đoàn đồng hương  Garching (HeimatVerein). Mỗi thành phố đều có một liên đoàn như vậy. Ai muốn làm thành viên của hội thì phải đóng một khoản phí nhất định hàng năm. Với phí này hội sẽ có khoản tiền để tổ chức các hoạt động cộng đồng. Thành viên của hội được hưởng một số quyền lợi, chẳng hạn được mượn một số máy móc gì đó. Nghe ông xã nói bọn tôi đều là thành viên của hội từ mấy năm nay. Heheh, một cảm giác ấm áp, khi mình là một người trong một tập thể nhiều người. Các bạn thành viên trẻ biểu diễn một số điệu nhảy đơn giản trong bộ váy dân tộc.

Các điệu múa này cũng phải tập luyện chút mới múa đều được. Có vẻ như các đôi được tự chọn nhau, kẻ lùn tì sánh đôi cùng kẻ cao kều, các cô bé cậu bé phải kiễng lên mới vòng tay qua đầu bạn nhảy cao lêu đêu dù đã cúi hẳn người xuống. Chúng chắc tự hào lắm, niềm vui lộ rõ trên khuôn mặt. Còn tôi thì thích ngắm những kẻ cao kều, những cái đỡ tay trìu mến của họ với những bàn tay bé xíu của các cậu bé cô bé luôn làm tôi xúc động.

Ông hiệu trưởng của trường nhạc Garching trong bộ áo lễ hội. Tính ông xởi lởi, bình dị, không màu mè. Tôi luôn ngạc nhiên về phong cách bình dân và thoải mái của ông ấy. Mùa hè đi dạo gần trường nhạc, thế nào cũng nghe đội nhạc của ông ấy bùm bụp tò te ở đâu đó. Mọi thứ cứ như đùa, nhưng lại vẫn là thật. Vẫn có vui, có không khí, có hoạt động, có tổ chức, mà làm cứ như đùa vậy, không có cảm giác họ phải vất vả luyện tập, vất vả tổ chức,…

Trường nhạc hàng năm hay tổ chức cho các bạn biểu diễn, có chấm điểm. Cuối cùng thì ai đã tham gia đều được giải, không nhất thì nhì, không nhì thì ba. Buổi trao giải cũng ông ấy lên cầm trịch, vẫn cái giọng nói nửa nghiêm túc nửa đùa, gọi từng bạn lên trao giải. Không hiểu các bạn nhỏ có thấy xúc động lúc nhận giải không, và có ai cay cú mình không đạt giải cao hơn không. Có vẻ như cả làng đều vui, bất kể được cái dải rút nào.

Có lần Tí cũng được lên nhận giải ba. Chị kể Tí đánh đến 7 lần mà vẫn vấp một đoạn. Heheh, nghe đến đó tôi nghĩ đến cô giáo của Tí hơn là đến Tí. Tí không thích biểu diễn, nhưng vì nể cô mà đi. Nghe kể lại cô không thất vọng lắm, và nghe chừng vẫn định giúi anh đi biểu diễn tiếp.

Hahah, thôi thì, cái số kiếp của anh nó thế rồi, phải trây mặt ra mà biểu diễn thôi …

Tao Porchon-Lynch

hai hôm nay xem các video về bà Tao. Bà đã 98 tuổi và vẫn còn khỏe mạnh nhanh nhẹn. Bà dạy Yoga và hiện cơ thể vẫn rất mềm dẻo, làm được nhiều động tác khó. Tìm trên mạng tiếng Việt thấy có vài bài viết về bà ấy.

Bà có một số nguyên tắc sống, giống nguyên tắc của phần lớn những người hạnh phúc: không suy nghĩ nhiều về những sai lầm của người và của ta. Sống trọn vẹn với ngày hôm nay, làm những gì ta muốn mà không trì hoãn….

“Never procrastinated, because tomorrow never comes. A minute after midnight and it’s already today.” – Đừng bao giờ trì hoãn, bởi ngày mai sẽ không bao giờ đến. Chỉ cần 1 phút sau nửa đêm, là đã thành ngày hôm nay.

Bà có một số nguyên tắc trong Yoga : thở và cách để ngón tay.

Chú tâm vào hơi thở, điều đó giúp bạn kết nối với bản thể thâm sâu của bạn.
“Yoga is done with the breath. It means ‘union with your inner self,’” bà nói.
Breathing is more important than anything else… It’s how much you can feel the breath moving throughout your body.” – Thở đúng quan trọng hơn tất thảy mọi thứ – bạn sẽ cảm thấy hơi thở tràn vào từng ngóc ngách cơ thể của bạn nếu bạn thở đúng.

Ngón tay hướng lên trên, nó sẽ mở toàn bộ con người bạn ra để đón năng lượng.

Tôi không tập Yoga thường xuyên, trước khi bị đau tay thỉnh thoảng có tập 1 tiếng 1 tuần, bập bõm lúc có lúc không. Thiền thì cũng ít như vậy, mặc dù tôi quan tâm và hý hoáy tự tập cả yoga lẫn thiền từ rất sớm. Tuy vậy có một thứ tôi làm đều đặn hơn – lắng nghe để tiếp xúc với phần cảm xúc của con người mình – connected with my inner core. Bà Tao có nói về thiền theo cái cách gần giống: I believe in nature. To me meditation is, if I see a flock of geese across the sky, I’ll stop my car. I don’t need to make it regular. (Tôi có niềm tin vào thiên nhiên. Với tôi thiền là khi có một đàn sếu bay ngang bầu trời, tôi sẽ dừng xe lại để chiêm ngưỡng. Vậy nên tôi không cần ngồi thiền đều đặn.)

Tôi có cảm giác dần dần mình bị lôi kéo đến với những người thế hệ cao tuổi hơn, không nhất thiết phải là những người thành công hay nổi tiếng, mà là những người biết làm hòa với hoàn cảnh, tuổi tác và tạo cho mình cuộc sống viên mãn nhất từ hoàn cảnh đó.

 

Bà Nội

Hôm nay sinh nhật Bà Nội, nhìn lại mấy ảnh cũ nhớ hồi Bà Nội đến thăm nhà mình. Cũng đã năm rưỡi rồi – tháng 9 năm 2015.

Hồi đó Tủm thích lắm. Tủm thích mỗi lúc đi học về lại đã có Bà ở nhà, thường Bà đã chuẩn bị nấu gì đó cho hai bạn. Bà thường ngồi nghe Tủm nói chuyện ở trường. Bà có một kiểu nghe chuyện rất yên lặng, khiến người đối diện cảm thấy thoải mái và có thể nói chuyện tự nhiên.  

Cách Bà chăm chút cũng bình dị nhẹ nhàng, không áp đặt, không màu mè, nhưng lại rất đúng chỗ, đúng lúc. Vì chúng tôi hay về đợt đầu năm, mỗi lần về phép Bà lại sắm cho tôi mấy cái áo có cổ và quần len. Bà biết tôi dễ bị lạnh, và quả là có những hôm hơi lạnh tôi có luôn cái để mặc, vừa đỡ ốm, vừa đỡ phải xoắn lên đi mua lung tung.

Tí hồi đó tiếng Việt còn kém, lại ngại nói tiếng Việt, nên cu cậu ít nói hơn. Nhưng cậu hở ra câu nào Bà lại buồn cười câu đó. Cậu hơi ngọng một số từ, chữ Đ đọc thành chữ T, „cũng tược“, „tẹp rồi“… Rồi „nh“ thành „ng“…

Giờ thì cậu ngọng vẫn hoàn ngọng, tiếng cũng không khá lên nhiều, nhưng cậu không ngại nói nữa. Nếu Bà làm cho Tí tin rằng Bà giỏi trong lĩnh vực mà nó quan tâm, nó sẽ hỏi Bà suốt ngày. Chữa bệnh cho động vật chẳng hạn. Gì chứ cứ nói về động vật là Tủm Tí có thể nghe suốt ngày.

Bà về VN Tủm thẫn thờ nhớ Bà suốt mấy tuần. Cậu đòi giữ không giặt cái chăn và cái gối của Bà, để có hương của Bà … Tủm mà được ở với Bà một thời gian dài, nó sẽ thấm được rất nhiều thứ của Bà. Kiểu chỉ dạy của Bà cũng hợp với Tủm, thường Bà chỉ cặn kẽ, hướng dẫn cặn kẽ, và theo dõi để cho các bạn tự làm thử. 

Bố Sơn tranh thủ cuối tuần lại nghỉ thêm 1 ngày đưa Bà đi thăm 1,2 thành phố mấy nước xung quanh. Bà thích thăm thành phố, thích biết về lịch sử, đi thăm các bảo tàng, nhà hát, triển lãm tranh. Bà là người rất biết thưởng thức, và biết tạo cho mình một không gian nội tâm để có thể thưởng thức và hiểu biết thấu đáo cái Bà đang quan sát. Tối tối trong tuần hai mẹ con hay ngồi hàn huyên hàng giờ. Cách nói chuyện của Bà với con trai cũng là một điều tôi thấy rất đặc biệt, mỗi thứ đều có một chút, vừa phải để hai mẹ con có thể nói chuyện với nhau hàng tiếng không chán.

Tôi thì thấy khi có Bà, nhà cửa cứ sạch phau. Bà dậy từ sớm, tập Yoga xong rồi quét nhà, quét từ trên xuống dưới. Dáng người dong dỏng, Bà đi lại nhẹ nhàng, làm việc nhẹ nhàng, và tỏa ra quanh mình một cảm giác bình an.

Làm bếp

Mẹ đi làm về, vừa bước vào nhà đã rống lên „anh Tì hơi, anh Tì ơi“.
Mẹ thích cái đoạn cứ gọi dóng dả ầm nhà lên như thế. Anh mà ở nhà thì anh sẽ chạy ra ôm mẹ „anh Mẹ ơi“…
Mẹ sẽ hào phóng cho phép anh lựa chọn món ăn buổi chiều, một là món Ấn độ đậu nấu với carry và khoai tây, hai là sushi. Anh sẽ hơi khựng lại, vì cả hai thứ anh đều không thích, heheh.
Nhưng rồi anh sẽ nói „mẹ nấu gì cũng được“, điều anh mãi sau này anh mới học được, thay vì nhăn mặt ỉ eo.

Nhưng hôm nay vắng tanh – anh không ở nhà.
Đồ đạc lộn xộn, nồi,
bát, đũa, túi nilong, bộn trên bàn bếp, bộn trên bàn ăn. Giống tình trạng trước đây 2 năm với chị Tủm. Trình độ nấu nướng của hai bạn càng lên, mà nói đúng hơn là độ tự tin về trình độ nấu nướng của mình càng lên, nhà càng giống bãi chiến trường lúc mẹ đi làm về.
Các bạn ít có cảm nhận về sự gọn gàng sạch sẽ, dù có cố gắng dọn đến mấy trông vẫn lem nhem. Huống chi khả năng thu dọn của anh mới ở mức tiểu học, bảo thì thu, không thì coi như việc của người khác. Mà anh thu cũng có kiểu riêng, đôi lúc thấy anh vo vo cái túi ni lông đi quanh rồi nhét vào góc nào đó chả liên quan. 

Băn khoăn từ nãy tới giờ, thu – không thu… Trông thì chướng mắt, nhưng thu cho anh thì cũng chẳng nên. Mà đến bao giờ anh mới về? Viết đến đây thì thấy anh lạch cạch về….

Về đoạn ăn uống, cũng giống nhiều đoạn khác, các bạn đã sớm được tự quyết định, ăn gì và ăn như thế nào. Bữa ăn trưa cũng do các bạn quyết định, mua sẵn hay tự nấu ở nhà. Việc tự nấu và tự thu dọn khiến các bạn biết rõ hơn những việc liên quan đến nấu nướng. Nấu chỉ là một phần của công việc, thường lại là công đoạn vui và mẹ cho là không khó khăn gì lắm. Mua bán, chuẩn bị, thu dọn, rửa đồ là những công đoạn liên quan chiếm rất nhiều thời gian công sức.

Các bạn biết mẹ rất không thích ai nấu nướng mà bày đồ ra cho người khác è lưng ra dọn. Nên mẹ hay bảo Tủm nên dọn luôn khi đã làm xong một công đoạn. Với Tủm lúc đầu việc đó rất khó khăn, chị làm đâu bỏ đấy, đứng không hàng tiếng chờ nước sôi trong khi xung quanh dao, rổ, rác bày đầy bàn. Với thời gian chị dần dần khá hơn, kết hợp được chuyện thu dọn. Và cái chính là chị có ý thức hơn, sẵn sàng và biết cách phụ giúp người nấu. Chị qua kinh nghiệm bản thân, chắc biết rõ rằng khi vừa phải nấu, vừa phải dọn dẹp mệt mỏi như thế nào, nhất là khi nấu cho đông người.

Tí thì chưa nhìn ra việc, tuy vậy sẽ không ngại làm nếu được sai bảo. Mẹ không ngại khi kể tỉ mỉ cho các bạn biết những việc liên quan khi làm bất cứ cái gì, khi nấu nướng, khi sửa xe, khi mua đồ…

Tôi cứ hay đùa với mọi người rằng đoạn kể công chắc tôi chiếm vị trí đầu bảng, heheh. Tôi thấy thường thì mọi người muốn mình khỏe mạnh vui vẻ, nhưng họ không tự biết họ cần giúp đỡ mình như thế nào. Và không nên ôm mọi việc vào mình, đôi khi công việc một người làm thì mệt mỏi, chia ra 2,3 người làm vừa nhẹ nhàng, vừa vui, vừa có vài tác dụng gì gì nữa

Giờ các bạn đã lớn, bày ra là biết thu vào. Bố cũng đã được huấn luyện để biết phụ giúp mẹ lúc nào, như thế nào. Bố lại là người học nhanh, học 1 hiểu 1 rưỡi, heheh, nên việc ở trong bếp và việc nhà trở nên nhẹ nhõm.