Con gái hỏi – Đẹp

nói về đẹp phải đề cập (consider) một số khía cạnh (aspects):

  1. Đẹp đối với ai : câu hỏi này quan trọng nha. Rất quan trọng là đằng khác. Mẹ chả mấy khi thấy mình đẹp, mà hai đứa vẫn thấy mẹ đẹp. Vậy nên nếu chị thấy chị xấu, điều đó chưa chắc đã là cái thấy của người khác. Ờ lạ nhỉ, sao chị lại thấy chị xấu kia chứ? Mà cũng chẳng lạ, ai cũng thấy mình xấu hay sao ấy, chứ không phải chỉ mình chị. Cho đến lúc có một dödel nào đó (ông dở hơi nào đó) cứ rút rít lên khẳng định rằng mình đẹp. Vậy thì chỉ việc tìm ra người thấy mình đẹp là đủ, chị nhỉ. Còn người khác, họ có phải nhìn mình suốt ngày đâu mà phải quan tâm.

  2. Đẹp đối với mình: Cái này cũng quan trọng nha. Nhiều người thấy mình đẹp khi mặc áo này, khi đi giầy kia, nhưng lại không dám mặc theo ý mình, mà lại cứ phải đi theo mode. Cái này chị không mắc phải, thế là tốt rồi. Bất cứ cái gì chị cảm thấy thoải mái dễ chịu khi mặc, khi đi, thì cứ sắm. Đắt một chút cũng không sao. Cảm giác thích thú cả ngày khi được mang đồ mình thích là một cảm giác rất quý giá dễ chịu. Chị biết đắn đo khi mua đồ, chứ không sắm ào ào lên khi thích, cũng là điều rất tốt.

  3. Có một cái đẹp toát ra từ thần thái, from the inner. Cái đẹp này không thấy ngay trong lần gặp đầu tiên, nhưng tiếp xúc lâu người ta sẽ thấy. Để có cái đẹp này, điều tiên quyết là phải khỏe. Cơ thể khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, dáng đi rõ ràng thẳng thớm, cái đó đã quyết định 50% cái gọi là đẹp. Chị cứ để ý nhìn ra xung quanh sẽ thấy. Hôm trước chị có kể về mấy bạn gái có dáng đi đẹp, có hình thể đẹp, và chị muốn giống họ. Đó là điều tốt. Muốn thì sẽ được, tuy vậy ăn uống vẫn phải đầy đủ, hoạt động đều đặn, cơ thể mới khỏe được.

  4. Vẫn cái đẹp toát ra từ thần thái, from your state of mind. Khi chị vui vẻ hòa đồng, chị rất đẹp. Khi chị tự nhiên thanh thoát, chị rất đẹp. Những lúc đó chị không nhìn thấy chị, chỉ người khác nhìn thấy mà thôi. Chị chỉ nhìn thấy chị trong gương, trong ảnh. Đó chỉ là 10% của chị. Nên không cần quá để ý chụp ảnh bản thân với các tư thế cười. Trông chúng giông giống nhau, mà lại không phải là chị. Mà mẹ nói vậy, chứ mẹ cũng chăm nhăn nhở mỗi lúc được chụp ảnh, với hy vọng mình đẹp. Heheh, hai mẹ con mình đều là phụ nữ (Frau), nhỉ.

Chị sẽ đôi lúc ngạc nhiên với những ảnh của chị mẹ post lên đây. Chúng đều đẹp trong con mắt mẹ, nhưng chưa chắc đã đẹp trong con mắt chị. Chị chịu khó chấp nhận nhé, heheh.

Hà Nội 4 – Đường Cổ Ngư

Bạn xung phong đèo tôi đi chơi phố phường trước Tết, và thế là tôi tậu được loạt ảnh này khi ngồi sau xe bạn.

Đường Cổ Ngư xưa, chầm chậm bước ta về…
Hà Nội mùa này trời không buông nắng…“

Con đường này nằm ngay cạnh trường cấp 3 của bọn tôi, trường Chu Văn An. Thời đi học, con đường này bọn tôi đi mòn không biết bao nhiêu chiếc lốp. Hồi đó tôi biết đó là đường Thanh Niên. Mãi sau này tôi mới biết con đường đó trước đây có tên Cổ Ngư, một cái tên xưa xưa cổ cổ. 

Nghĩ cũng may mắn. 3 năm cấp ba hôm nào tôi cũng đạp xe qua Lăng Bác 2 lần, sáng và trưa. Tuần nào cũng lượn đường Cổ Ngư xinh đẹp 3, 4 bận. Lúc thì lượn lên dốc rồi lượn xuống cho vui, khi thì rủ nhau đi ăn bánh tôm sát hồ, chắc cũng hãn hữu lắm, vì hình như hồi đó học sinh đâu có mấy xu.

Đường to, rộng rãi, nằm giữa hồ Tây và hồ Trúc Bạch. Dọc con đường có rất nhiều hoa phượng vĩ, đỏ rực mỗi khi hè về. Mùa hè đi xe đạp ở đây mát rượu, mát vì bóng râm của tán phượng vĩ, mát vì gió hồ thổi lồng lộng. Phượng vĩ là loại cây rất đẹp, đẹp từ dáng cây, đến lá cây, đến hoa và quả. Đây là một trong những cây tôi rất nhớ khi xa Việt Nam.

Cuối năm tiết trời se lạnh. Trên mặt hồ luôn như có lớp sương mù, mờ mờ ảo ảo. Sương tràn ra cả đường. Người đi đường ai cũng co ro áo mũ kín cổng cao tường.

Liễu cũng là loại cây tôi yêu mến. Ở Châu Âu có nhiều liễu. Trông không giống hoàn toàn liễu ở Việt Nam nhưng cành cũng dài rủ xuống rất thướt tha. Lá nhỏ hai mặt có hai màu. Dưới ánh mặt trời hàng vạn cái lá nhỏ đó lao xao lấp lánh đung đưa theo cành. Nằm trên cỏ dưới gốc liễu nhìn lên có cảm giác mình tan luôn vào rừng lá. Cô con gái cũng rất thích loại cây này. Mẹ bảo chị cứ sắm vườn cạnh suối, mẹ sẽ trồng cho một cây liễu, heheh. Liễu bên sông hay suối, rất hợp …

Hà Nội 3 – Đọc sách

Con gái và nước Anh

Đọc câu này và nhớ đến những gì Tủm đã trải qua lúc mới đến nước Anh:

Your situation calls for you to “let go and let God”. Trust that all is in Divine Order and that if your desires do not materialize right away, it is for your own good. Also remember that “Infinite patience produces immediate results”.

Host family của Tủm không như Tủm chờ đợi, họ lạnh lùng hơn, họ stressed hơn, … Có vẻ như họ nhận hostchild vì cần tiền, chứ không phải vì thích hay vì muốn có trải nghiệm. Kể cả khi nhận làm gì vì tiền, thường người ở châu Âu có những tiêu chuẩn nhất định – họ ý thức được thứ gọi là đạo đức công việc. Tức khi đã cầm tiền thì họ làm cũng đâu ra đấy và làm với lương tâm.

Nên tôi cứ nghĩ gia đình đó đang trong giai đoạn căng thẳng đặc biệt khi Tủm ở đấy. Người mẹ thì trăm thứ việc đổ lên đầu, vừa bắt đầu một công việc fulltime mới, vừa nhận thêm một đứa trẻ vào nhà. Người phụ nữ ấy lại không được các thành viên khác trong gia đình ủng hộ giúp đỡ.

Qua câu chuyện Tủm kể, rằng cô đã phải nấu nướng một mình, nhưng khi ngồi vào bàn ăn cả con lẫn bố đều hùa vào chê bai, tôi đã thấy người phụ nữ này đúng là quá mệt mỏi.

Tủm cứ nhắc đi nhắc lại với mẹ rằng, người như bố, luôn ủng hộ mẹ trong mọi việc, không phải dễ kiếm. Mẹ biết chứ chị, heheh.

Tủm đã không thấy dễ chịu khi ở nhà, nhưng bù lại trường lớp và bạn bè lại có vẻ khá khẩm hơn. 2 tháng đầu là hai tháng nhiều biến động, vừa nhớ nhà, vừa tập trung học tiếng và làm quen với môi trường mới. Về mặt tinh thần chị không nhận được sự nâng đỡ nào từ host family.

Với người mẹ tôi không có trách cứ gì, tôi thông cảm với hoàn cảnh của cô ấy, mặc dù không hiểu vì sao cô ấy lại nhận một đứa trẻ vào nhà làm cả gia đình và cả đứa trẻ cùng bất hạnh mệt mỏi.

Người bố tôi cũng không trách cứ. Với tôi anh ta như người lạ, sống thế nào sẽ được thế vậy. Có thể có khúc mắc gì đó giữa anh ta với vợ nên gia đình mới trở nên lạnh lẽo như vậy.

Nhưng thái độ của người con trai cả làm tôi nổi giận. Một phần vì đó là đối tượng làm con gái tôi đau khổ nhất. Tủm chỉ mong chờ một lời chào, hay một cử chỉ giống lời chào từ phía anh ta, nhưng lạnh lùng vẫn hoàn lạnh lùng. Lạnh lùng từ giây phút đầu tiên.

Nếu tôi có mặt ở đó, chắc chắn tôi sẽ quát ầm ĩ vào mặt anh ta. Tôi sẽ quát đến lúc mọi thứ bung bét nhè ra, rồi sẽ super bình tĩnh nhìn mọi thứ rơi từ từ lại vào chỗ mới, tốt hơn không thì không biết, nhưng sẽ khác trước.

Những cơn giận của tôi cho đến bây giờ ít phản thùng tôi. Nó giúp tôi đẩy ra xa những người tôi chưa ready để tiếp xúc nhiều, nhưng lại giúp tôi lại gần hơn những người tôi muốn giữ trong cuộc sống của mình.

Tôi nghĩ nếu cậu con trai đó là con của tôi, tôi sẽ tìm mọi cách giúp cậu ấy ra khỏi cái mớ hỗn mang đầy giận dữ của mình. Những sự giận dữ có thể bị gây nên bởi người mẹ, có thể gây nên bởi gia đình, đã tích tụ từ nhiều năm tháng. Cậu ấy giận dữ, và không biết đổ cái giận dữ đó vào đâu cả. Cậu ấy mất quá nhiều năng lượng cho cục giận của mình mà không ý thức được nó. Nếu có ai đó gõ lên đầu để cậu ta bình tâm lại mà nhìn cục giận của mình, có lẽ là điều tốt. Tôi mà là mẹ, tôi sẽ quát cậu ta ngày vài bận. Quát xong lại ôm, ôm xong lại quát.

Con gái tôi còn nhỏ. Nó chưa đủ cứng cáp để có thể phản kháng, nhất là trong cái môi trường toàn người xa lạ. Nó mềm tính hơn tôi. Tuy vậy nó cũng đau khổ sâu và dai dẳng hơn tôi.

Đến một thời điểm nào đó, khi Tủm đã không còn sự chống đối bên trong, đã hoàn toàn buông tay phó thác, thì sự thay đổi xảy đến.

Tủm chịu khó nhớ cảm giác đó, cái tâm thế đó, hoàn toàn buông tay phó thác, đó chính là “Infinite patience produces immediate results”. Đôi khi sự chống đối nội tâm của mình tạo rào cản cho sự thay đổi xảy ra. You must be ready for the change, from your most inner.

Giờ đã ra khỏi ngôi nhà đó, không biết Tủm có thông cảm được với mọi người trong gia đình đó không. Và bài học Tủm đã học được là gì ?

London 7 – Lacock

Lacock là một thị trấn (làng) rất nhỏ nằm ở phía nam của nước Anh, cách London khoảng 2 tiếng đi xe buýt.

Đường xá, nhà cửa trông cũ kỹ, cổ xưa. Chính điều đó làm nên vẻ quyến rũ của thị trấn này.

Tường được xây bằng gạch vàng xỉn màu cứt ngựa. Không quét vôi nên bức tường nào cũng hơi nham nhở. Mái nhà được lợp bằng một thứ ngói đặc biệt, trông xù xì đủ kiểu hình dạng không đồng đều. Có vẻ người ta muốn để nơi đây càng cũ kỹ càng tốt, một sự cũ kỹ tự tin và có style, heheh.

Đường xá vắng vẻ, có vẻ như không có nhiều dân sống ở đây. Buổi tối mà đi dạo trong những con đường nhỏ chắc cũng hơi rùng rợn. Đang đi mà tự dưng có một cái đầu trọc hếu, mắt lồi đen hoắc, thò ra từ một cửa sổ nào đó thì chắc cũng là chuyện không lạ.

Nhiều bộ phim được quay ở đây, trong đó có phim Harry Porter. Nhà thờ ở Lacock được dùng để quay cảnh bên trong trường Hogwarts.

Cạnh nhà thờ là ngôi nhà được cho là nhà của bố mẹ Harry. Nhà vẫn đang có người ở nên không được vào, tuy vậy mọi người vẫn lò mò đến chụp ảnh trộm.

Người Anh có vẻ rất thích những gì bí hiểm, ma quái. Có một cái gì đó rất thú vị trong tính cách của người Anh, vừa ưa lễ nghi, hình thức của một người quý tộc, đồng thời có gì đó ưa mạo hiểm, thích ma quái của một đứa trẻ thơ, và có tính hài hước thâm thúy của một người trải đời. Một sự pha trộn tuyệt vời đấy chứ.

Tôi nghĩ lúc nào đó mình sẽ dành một vài ngày ở lại đây, ngủ trong một căn phòng cũ rích nào đó, sàn nhà sẽ kêu cọt kẹt với từng bước chân. Tối tối thơ thẩn dạo chơi ngắm nhà ngắm đường. Biết đâu làm quen được với vài con ma cũng đang chân thấp chân cao, tập tễnh thất thểu hát ông ổng trên con đường làng.

Con gái hỏi – bố mẹ trả lời

Hôm nay lúc đi chợ mua đồ đã nghĩ sẽ viết cho Tủm. Lúc bày đồ trả tiền vẫn miên man trong suy nghĩ, quên cả chào cô tính tiền. Heheh, may mà cô ấy không giận, vẫn vui vẻ. Đến lúc về vẫn nhìn nhau chào thân thiện. Cô ấy bình thường rất hồ hởi thân thiện với nhà mình.

Tủm chắc nhận thấy từ lâu, cùng một câu hỏi, bố mẹ trả lời mỗi lúc một kiểu, nhiều khi rất khác nhau.

Cùng một câu hỏi, bố mẹ trả lời cho Tí một kiểu, cho Tủm một kiểu, cũng rất khác nhau.

Tí đôi khi hỏi để mà hỏi, anh ta chưa chắc đã quan tâm (pay attention) đến câu trả lời, nên Tủm thấy đấy, đôi lúc bố mẹ trả lời rất bông đùa, và tò mò xem anh ta hiểu đến đâu, hiểu như thế nào.

Tủm lại rất quan tâm đến câu trả lời, và đôi khi để nó nằm lòng. Bố mẹ vẫn cứ nói Tủm lieb (dễ thương), quan tâm đến tâm trạng của người khác, thích để ý làm người khác vui. Đấy là ưu điểm của Tủm (positive quality), nếu quan tâm vừa phải (adequately).

Tuy vậy Tủm thấy đấy, câu trả lời của bố mẹ khác xa chân lý (Wahrheit), nó thường chỉ đúng trong chừng mực nào đó, trong một hoàn cảnh nào đó.

Nói vậy để Tủm không bám víu (clings) vào bất cứ cái gì bố mẹ nói hay bố mẹ viết. Mọi thứ chỉ có giá trị (relevant) trong moment đó, ra khỏi moment đó nó đã không còn hợp thời.

Lý do thì có nhiều, để mẹ đưa ra vài mục:

  1. Bố mẹ là người bình thường như tất cả người khác, suy nghĩ có cái đúng, có cái sai. Hiểu biết cũng hạn hẹp (limited) như phần lớn mọi người. Nên nghe thì biết vậy, không nên bám víu vào điều bố mẹ nói.
  2. Câu chữ (language) chuyển tải (transfer) được không nhiều những điều bố mẹ muốn nói. Đã thế Tủm lại hiểu chỉ được 1 phần ngôn ngữ chuyển tải. Nên không nên quá câu nệ (clings) vào câu chữ.
  3. Thường bố mẹ hay đoán vì sao các bạn lại đặt câu hỏi, cách các bạn đặt câu hỏi, mà đưa ra câu trả lời. Cái „đoán“ (guess) đó đôi khi sai, thậm chí có thể thường sai.

Heheh, chị thấy mẹ lo xa (looking too far ahead) chưa? Mẹ sợ Tủm quá coi trọng (takes too seriously) những gì mẹ viết ra ở đây.

Mẹ lắm lúc còn buồn cười với những điều mẹ nói hay mẹ viết, nên Tủm đọc rồi để đấy, không cần quá quan tâm, Okie ?

Nhưng vẫn nên biết mẹ viết ra những gì mẹ đang nghĩ trong đúng thời điểm đó, một cách trung thực (honestly).

Con gái hỏi – Đẹp